Gắng cái gì mà gắng?
Ta lấy gì mà gắng?
Ta bây giờ đến nhúc nhích cũng nổi.
Lục Chiêu bước thêm một bước, áp sát gần.
Uy áp quanh thu bớt đôi phần, nhưng bịt kín chính xác bộ kinh mạch đang vận chuyển linh lực của .
Hắn giơ tay, áp thẳng lên má .
Đầu ngón tay lạnh ngắt. Hắn cất tiếng, như một tiếng thở dài sát bên tai, giọng trầm xuống, mật tới ghê : “Sư , rời khỏi đến thế ?”
Lông tóc dựng cả lên. Ta tránh, nhưng cơ thể sai khiến.
“Ta lót đường cho ngươi... giúp ngươi tu hành...”
Ta cố moi từng chữ qua kẽ răng, giãy giụa nốt cuối: “Ta... chỉ ...”
“Không gì?”
Lục Chiêu cắt ngang lời . Ngón tay cái chậm rãi day dọc theo cằm , còn giọng điệu thì sắc như lưỡi dao: “Không giống kiếp , luyện thành khôi ư? sư quá ngoan. Chỉ làm , mới thể ở bên sư mãi mãi...”
Đồng t.ử co rút dữ dội, m.á.u mặt rút sạch trong khoảnh khắc.
Sao ?
“Ngạc nhiên lắm ?”
Lục Chiêu bật khe khẽ: “Ta cũng ngạc nhiên lắm đấy, sư .”
“Rõ ràng chuyện vốn nên đúng theo kịch bản.”
Hắn ghé sát hơn, thở gần như phả lên vành tai : “Vì ... sư cứ khác ?”
19
Ta còn kịp nuốt cho xuôi lượng tin tức khổng lồ , Lục Chiêu thẳng lên vòng tay ôm lấy eo .
là ôm lấy, bằng một tư thế gần như ôm trọn lòng, còn cho chút đường kháng cự nào.
Đừng dùng tư thế kỳ quái như thế để ôm một nam nhân chứ.
“Đi thôi, sư .”
Giọng nhẹ tênh: “Nơi gió lớn, chúng ... về nhà.”
Nhà?
Nhà nào?
Ta nửa ôm nửa giữ trong lòng, bất do kỷ mà ngự bay lên. Không dựa phi kiếm, mà là ngự bằng linh lực thuần túy.
Ít nhất cũng Hóa Thần kỳ mới làm nổi chuyện .
Lục Chiêu, rốt cuộc ngươi còn giấu bao nhiêu chuyện nữa?
Hắn mang theo , hề về tông môn, trái còn lao về phía cấm địa sâu hơn ở hậu sơn, càng lúc càng vắng vẻ.
Đêm gió rít bên tai, mà chẳng thấy lạnh chút nào, bởi cái lạnh trong xương cốt còn đáng sợ hơn gấp bội.
Ta rừng núi phía lướt qua vun vút, khung cảnh cũng dần trở nên xa lạ. Trái tim cứ thế chìm thẳng xuống.
Hắn cuối cùng cũng giả vờ nữa.
Hắn lật bài .
Hắn là trọng sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/phao-hoi-nhin-thay-binh-luan-chay-ngay-ngay-lot-duong-cho-nam-chinh/chuong-8-het.html.]
Vậy nên sớm thấu hết trò vụng về nực của .
Ta chẳng khác nào một tên hề kém cỏi, bán sức diễn một vở tuồng mà từ đầu tới cuối đều rõ.
Thảo nào.
Thảo nào mỗi , vẻ mặt đều phức tạp đến thế.
Thảo nào đưa ngọc bội cho thì độ hắc hóa tăng. Kiếp , hẳn là vốn từng thấy món .
Thảo nào thấu Thanh Tâm Chú của .
Bao nhiêu nghi hoặc dồn nén từ tới nay, đến lúc cuối cùng cũng lời giải.
Chỉ là lời giải nặng nề tới mức khiến nghẹt thở.
20
Chúng bay chừng một nén nhang, mới dừng một vách núi trông hết sức bình thường.
Hắn phất tay đ.á.n.h một đạo pháp quyết. Vách đá mặt lập tức gợn lên như sóng nước, để lộ phía một cửa động sâu hun hút.
Bên trong là một trời khác.
Khác hẳn vẻ thô mộc bên ngoài, bên trong là một tòa điện vũ tinh xảo hoa mỹ tới cực điểm.
Bậc thềm làm bằng bạch ngọc, đèn treo là linh châu, màn lụa buông rủ, trong khí còn lẩn khuất một mùi hương lạnh thanh nhã.
Hắn ôm thẳng qua tiền sảnh, xuyên gian phòng trong cùng.
Buồng ngủ bên trong cũng xa xỉ kém, đất trải t.h.ả.m nhung trắng dày, ở giữa đặt một chiếc giường lớn phủ màn giao tiêu, rộng tới mức năm sáu vẫn còn dư dả.
Sau đó, thấy một tiếng cạch khẽ mà rõ mồn một.
Ta cúi đầu xuống, trông thấy cổ chân của khóa thêm một vòng bạc cổ xưa.
Vòng bạc nối với một sợi xích mảnh cùng chất liệu. Đầu còn khóa chặt trụ giường.
Trên sợi xích ken kín phù văn phong ấn. Ta thể cảm nhận rõ ràng linh lực vốn chẳng còn bao nhiêu trong cơ thể khóa c.h.ế.t , tới lúc gần như chẳng khác gì phàm nhân.
Lục Chiêu làm xong thứ mới lòng thẳng lên.
Hắn gương mặt trắng bệch của , cúi ghé tới, khẽ đặt một nụ hôn lên môi , nơi còn đang hé mở vì quá đỗi kinh hãi.
Lạnh buốt mà mềm mại.
Hắn áp trán lên trán , giọng đầy vui sướng, quyến luyến tới kỳ lạ: “Làm đạo lữ của , sư .”
Ngươi vì tỏ tình thẳng với luôn như hả, Lục Chiêu?
Ngươi nên chờ khôi phục linh lực, đường đường chính chính so tài một trận giữa nam nhân với ? Thi thoảng còn cho thấy uy lực công pháp của ngươi, tới lúc kiệt sức thì nương tay thả một con đường sống chứ. Sao ngươi tới tung thẳng đòn lớn thế ?
Lục Chiêu, ngươi thể như thế . Ta chấp nhận.
Xong .
Lần thì thật sự mọc cánh cũng khó thoát.
[Phòng giam riêng tới muộn, nhưng cuối cùng cũng tới!]
[Lần Chiêu Chiêu đ.á.n.h thẳng một đường quá ! Vợ ngơ luôn kìa!]
[Ta xin các vị đấy, lượng tin tức còn nuốt xong mà các vị bắt đầu chèo cặp ?]
[Đã quá, quá. Ta mà chỉ lao đồng nhân ngay lập tức.]
[Thiết lập thế mà chèo thì còn đợi gì nữa!]
Chèo cái đầu các ngươi.
Ta bây giờ chính là miếng thịt thớt đấy.