Tôi tên là Trì Dực Chu. Năm đầu tiên du học, gặp một Beta tên là Ôn Ngôn Hú. Cậu đến mức chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ngay – chính là du học sinh thường xuyên nhắc đến diễn đàn của trường.
Trên diễn đàn rằng từng một đ.á.n.h bại bốn Alpha, nên nghĩ hẳn là khó gần.
. Cậu nhiệt tình và bụng, đúng như cái tên của – dịu dàng và ấm áp.
Lần đầu tiên gặp gỡ, đến giờ vẫn còn nhớ rõ như in.
Hôm đó trời mưa to, ôm một chồng tài liệu, luống cuống làm . Cậu chỉ đơn giản hỏi vài câu, bụng bung dù, đưa đến một tòa nhà khác – đó là đầu tiên nhận sự giúp đỡ kể từ khi du học.
Tính lạnh lùng, khó gần, là du học sinh nên chẳng ai quan tâm, cũng ai giúp đỡ. Đây là đầu tiên, sự giúp đỡ và an ủi chỉ dành riêng cho .
Không chỉ , còn lái xe đưa đến chỗ dạy thêm, đưa luôn chiếc dù duy nhất cho . Tôi cảm ơn rối rít, đáp lễ cho t.ử tế, nhưng chỉ nhàn nhạt đáp:
“…Cậu mua cho một cành cát cánh trắng là .”
Cát cánh trắng?
Hôm , mang hoa đến tìm . Cậu trông ngạc nhiên: “Không ngờ thật sự đến.”
“Xấu hả?” Tôi hỏi.
“Không, , hoa lắm. Cảm ơn.”
Tôi gật đầu, rời .
Cát cánh trắng đúng là , như chính .
Chắc hẳn yêu từ cái đầu tiên.
Lần thứ hai gặp là ở vũ hội kỷ niệm ngày thành lập trường. Tôi tham dự, nhưng chẳng thể từ chối. Mọi đều dẫn theo bạn nhảy, còn chỉ một .
Thôi thì nữa, nghĩ.
lúc , thấy . Cậu dường như nhận sự lúng túng của : “Sao ? Cậu bạn nhảy ?”
Tôi gật đầu.
“Khéo thật, cũng thế.”
Chúng cùng bước vũ hội, nhảy theo điệu nhạc. Hôm đó, mặc một bộ lễ phục trắng, vai hình như thêu một bông cát cánh, hợp và .
Trong những bước nhảy, cách giữa hai dần rút ngắn. Đột nhiên, ngửi thấy hương pheromone Omega từ – mùi hoa nhài dịu nhẹ. trong hương hoa , dường như xen lẫn mùi nhàn nhạt của một Alpha – hóa chỉ là một Omega, mà còn một Alpha nào đó đ.á.n.h dấu tạm thời?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/phan-quang/chuong-5-tri-duc-chu.html.]
(Tưởng Hà phụ chú: Gã Alpha lạ hoắc cái gì, cả nhà mày mới là Alpha lạ hoắc !)
Tôi hỏi, nhưng tư cách để hỏi.
Sau đó, về nước, còn cũng trở về năm thứ hai. Trong thời gian , chúng vẫn giữ liên lạc, nhưng chỉ xem như một đứa em trai, chỉ bảo trong học tập.
Rồi kết hôn.
Sau khi tiếp quản công ty, vì mối quan hệ hợp tác, chúng càng lúc càng thiết hơn, nhưng vẫn chỉ dừng ở mức bạn bè. Tôi ở bên suốt năm năm, ngờ Tưởng Hà chẳng chồng . Hắn làm tổn thương sâu, khiến tính cách của đàn cũng dần đổi.
Tôi mang hạnh phúc cho , vì thế bắt đầu theo đuổi . Cậu đồng ý, nhưng vẫn quên Tưởng Hà.
Cậu bản bẩn thỉu, là một Omega ai cần. điều Tưởng Hà trân trọng, chính là thứ khao khát nhất.
Thời gian trôi qua, chấp nhận lời cầu hôn của . Chỉ cần , sẵn sàng vứt bỏ tất cả để ở bên suốt đời.
Chúng đăng ký kết hôn, tổ chức hôn lễ.
Ngày diễn hôn lễ, thấy Tưởng Hà. Tôi hối hận, và cũng hiểu rằng, vợ vẫn còn tình cảm với .
Tôi để cho họ một cơ hội. Nếu – là nếu – bỏ trốn khỏi hôn lễ...
làm . Sau đám cưới, chúng sống tôn trọng , hòa thuận bên . Cậu dường như cũng dần yêu hơn một chút.
“Dực Chu, đ.á.n.h dấu em ? Hay là… chê em bẩn?”
“Không,” đáp, “Anh chỉ sợ em .”
“Em ngại. Em mùi bạch đàn của .”
Sau đó, chúng cùng tạo nên một sinh mệnh nhỏ. Tôi đặt cho con một cái tên thật : Trì Ôn.
Từ khi con chào đời, ngày nào cũng buồn bã. Tôi , lẽ đang nghĩ đến đứa trẻ kịp chào đời năm xưa.
“Dực Chu, em còn thích Tưởng Hà từ lâu . Em buồn là vì đứa con , chứ vì . Người em thích bây giờ… là .”
Tưởng Hà là ánh trăng sáng trong lòng . Tôi cầu mong Ngôn Hú quên , chỉ cần ở bên cả đời là đủ .
“Anh tin em yêu .”
Đàn , chính miệng em . Dù đó chỉ là lời dối, là t.h.u.ố.c độc, vẫn bằng lòng chấp nhận.
Ngôn Hú, nếu kiếp , chỉ hy vọng… em thích đầu tiên là .