Shopee Chạm để tắt
Lazada Chạm để tắt

PHAI ĐAN THANH - Chương 1

Cập nhật lúc: 2024-05-29 21:34:00
Lượt xem: 4,033

1

Tiêu Cảnh Sách, người nổi danh là bệnh tật triền miên trong kinh thành.

Nghe đồn, hắn ba tuổi đã biết đọc chữ, năm tuổi học võ thuật cưỡi ngựa, vốn dĩ phải có một tương lai sáng lạn, nhưng mười hai tuổi lại trúng độc kỳ lạ, từ đó nằm liệt giường.

Sau khi hôn sự được định xong không lâu, muội muội yếu đuối không tự lo liệu được của ta, Dao Thanh Uyển, đặc biệt đưa cho ta một bình thuốc bằng sứ trắng.

“Tỷ tỷ uống đi, tỷ đã sinh ra với sức mạnh trời cho, cũng nên có thân hình vạm vỡ để phù hợp.”

Ta hiểu rõ, uống thuốc này vào, tám phần ta sẽ ngày càng béo phì, quyết không chịu nhận.

Dao Thanh Uyển cười mỉm, dịu dàng nói: “Dược liệu quý giá, nên phải dùng. Nếu tỷ không uống, ta sẽ tặng nó cho tam di nương.”

Ta nhịn không đánh nàng ta một bạt tai, ngửa đầu đổ thuốc vào miệng.

“Thật đáng tiếc, ngày sau dung mạo của tỷ e rằng sẽ ngày càng thô kệch xấu xí, sợ rằng sẽ không được phu quân yêu thích.”

Nàng nói là tiếc, nhưng ánh mắt lại đầy niềm vui, như gặp được trò thú vị vậy.

Hôm sau, Vệ Vân Lãng đến thăm, Dao Thanh Uyển lại bày ra vẻ mặt lo lắng:

“Tỷ tỷ lấy chồng rồi làm sao mà sống? Nghe nói thân thể Bình Dương Vương yếu đuối, sau khi trúng độc mất thế lực, lại không được sủng ái, chỉ có hư danh Vương gia.”

“Thanh Uyển, muội thật quá tốt bụng, nàng ta mấy lần mưu hại muội, sao còn lo lắng cho nàng ta chứ.” Vệ Vân Lãng lên tiếng

“Dù sao tỷ ấy cũng là tỷ tỷ của muội.”

Dao Thanh Uyển thở dài:

“Huống chi Bình Dương Vương thường xuyên bị ám sát... cuộc sống lo lắng sợ hãi ấy sao bằng an ổn ở nhà họ Dao?”

Ta cảm ơn muội muội.

Cuộc sống sau khi lấy chồng, dù khó khăn thế nào, cũng tốt hơn ở nhà họ Dao.

2

Lần đầu tiên ta gặp Tiêu Cảnh Sách, là trong màn trướng đỏ.

Hắn nằm, ta đứng.

Có lẽ vì bệnh tật triền miên, mặt mày Tiêu Cảnh Sách tái nhợt, đôi môi mỏng không chút huyết sắc.

Chỉ có đôi mắt sáng rực nhìn ta, còn sáng hơn cả ánh nến trong phòng.

Thấy ta chần chừ không động, hắn thở dài: “Là ta quá yếu đuối, khiến phu nhân vất vả.”

Ta nghiêm mặt: “Phục vụ phu quân, là nghĩa vụ của thê tử, phu quân chớ mềm lòng thương hại ta.”

Nói xong liền bắt đầu làm việc vất vả.

Trong lúc đó, ánh mắt Tiêu Cảnh Sách dần dần mất đi ý cười, bất chợt đưa tay ngăn ta lại: “Phu nhân đang làm gì vậy?”

“Tự nhiên là làm việc nên làm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/phai-dan-thanh/chuong-1.html.]

Ta tiến gần hắn thêm, bắt đầu kể công:

“Ta phục vụ thế nào?”

“Phu nhân... quả là tâm tư tinh tế...”

Tiêu Cảnh Sách nói, bỗng nhiên khẽ kêu một tiếng, bàn tay yếu ớt ôm lấy eo ta, kéo ta vào lòng.

Nhưng bị ta đè như vậy, hắn lại quay đầu phun ra một ngụm máu, rồi ngất đi.

Ta ngây người, như bị sét đánh ngang tai.

Quay đầu nhìn, ngoài lớp lớp màn trướng đỏ, nến long phụng vẫn cháy sáng.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta đến để giải xui.

Vậy đêm tân hôn, lại làm phu quân yếu đuối của ta c.h.ế.t sao?

**

Tạ ơn trời đất, Tiêu Cảnh Sách không chết.

Thái y trong phủ Bình Dương đến chẩn mạch, châm cứu, Tiêu Cảnh Sách từ từ tỉnh lại.

Thấy ta ủ rũ đứng bên giường, hắn khẽ cười: “Sao mặt phu nhân lại kém sắc như vậy?”

“Ta yêu quý phu quân, nhưng lại làm việc không thành, không tránh khỏi lo lắng tự trách.”

Trong phòng im lặng một lúc.

Tiêu Cảnh Sách cười nhẹ: “Phu nhân yêu quý ta? Dường như đêm nay mới là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau.”

Ta bắt đầu bịa chuyện: “Phu quân anh tuấn, ta nhất kiến chung tình.”

Hắn nhìn thẳng vào ta, không hiểu sao khiến ta nghĩ đến cánh hoa rơi bên suối vào tháng tư.

Lúc ta còn đang thất thần, nghe Tiêu Cảnh Sách nói: “Phu nhân mỹ miều, cũng khiến ta say mê.”

Hắn thực sự rất giỏi nịnh nọt.

Nếu không phải vì trúng độc, mạng sống chẳng còn bao lâu, chắc hẳn cũng không đến lượt ta lấy hắn.

Nhớ lại lời Dao Thanh Uyển nói trước khi thành thân, ta thử hỏi: “Phu quân rốt cuộc trúng độc gì, do ai gây ra?”

Chuyện này ở kinh thành, mãi vẫn là một bí ẩn.

Tiêu Cảnh Sách cúi mắt, im lặng một lúc, nhẹ giọng: “Chuyện cũ rối ren, khó mà tìm lại, phu nhân đừng hỏi nữa.”

Hắn nhường một chỗ trống cho ta, một làn hương thuốc thoảng qua, nhưng ta lại không thể ngủ.

Nếu chuyện đêm nay truyền ra ngoài, danh tiếng vốn đã tồi tệ của ta ở kinh thành, chắc chắn sẽ càng thêm nhơ nhuốc.

Đi nương của ta ở nhà họ Dao cũng không dễ sống.

Đang nghĩ ngợi, một bàn tay như ngọc bỗng nhẹ nhàng nắm lấy tay ta:

“Phu nhân không cần lo lắng, chuyện đêm nay sẽ không ra khỏi phòng này được đâu.”

Loading...