Omega Này Toàn Dị Năng Miễn Dịch - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-05-07 16:23:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Dạ Sanh vốn dĩ định đưa "tiểu bằng hữu" đang trong tình trạng quần áo xộc xệch trở về ký túc xá, nhưng nửa đường, Dịch Gia Mộc bỗng nhiên đổi ý định. Thế là hai xoay , cùng vòng sang phía phòng y tế của trường.

Bình thường, các giáo viên ở phòng y tế quản lý việc sử dụng vật tư y tế cực kỳ nghiêm ngặt, thế nhưng dáng vẻ ngoan ngoãn, lễ phép của Dịch Gia Mộc, giáo viên trực ban cư nhiên chẳng hỏi han gì nhiều. Người đó chỉ đơn giản làm vài thủ tục đăng ký qua loa đưa ngay cho một cuộn băng gạc mới tinh.

Cố Dạ Sanh bao giờ hưởng thụ kiểu đãi ngộ "đặc cách" như thế . Anh lười biếng dựa lưng bức tường hành lang đối diện cửa phòng y tế, chứng kiến bộ quá trình từ đầu đến cuối chậc lưỡi cảm thán: " là cái xã hội chỉ mặt mà bắt hình dong mà."

Dịch Gia Mộc ôm cuộn băng gạc , đối với lời cảm thán của thì coi như gió thoảng bên tai, khẽ ngước mắt hỏi: "Học trưởng, thể giúp em thêm một việc nữa ?"

Ly

Đừng vẻ ngoài của lúc nào cũng vẻ vô hại như một chú thỏ con, thực chất lúc lời , trong đôi mắt lóe lên những tia sáng ẩn hiện. Cố Dạ Sanh từ trong ánh mắt đó bỗng dưng một chút ý vị tinh quái đầy thú vị, nhịn mà cong môi : "Em xem?"

Dịch Gia Mộc đáp: "Phiền qua tình hình với học trưởng Hướng Trác một tiếng, như cũng để yên tâm hơn."

Cố Dạ Sanh cuộn băng gạc trong lòng n.g.ự.c Dịch Gia Mộc, chẳng cần tiếp đoạn cũng lập tức hiểu ngay ý đồ của . Anh tùy ý móc máy truyền tin , cứ thế dựa tường, nở nụ xa .

Sau vài tiếng tít dài, cuộc gọi nhanh chóng kết nối.

Hướng Trác mới trấn an Chân Cảnh Diệu xong lâu, lúc hai họ mới từ thang máy của đại lâu bước . Vừa nhận tín hiệu từ Cố Dạ Sanh, Hướng Trác liền khẩn trương hỏi dồn dập: "Thế nào ? Dịch Gia Mộc chứ?"

Khóe môi Cố Dạ Sanh vô thức nhếch lên, nhưng ngữ điệu phát cực kỳ nghiêm túc: "Cái lực sát thương đó của Chân Cảnh Diệu, em nghĩ thể ?"

Chân Cảnh Diệu bên cạnh thấy thế thì lập tức áp sát gần máy truyền tin: "Hai hiện đang ở phòng y tế ? Hay là để chúng qua đó ngay bây giờ!"

"Qua đây thì cần , em tiếp nhận trị liệu xong, giờ đang chuẩn về ." Khả năng dối chớp mắt của Cố Dạ Sanh quả thực đạt đến trình độ lô hỏa thuần thanh. Tầm mắt thủy chung vẫn đặt Dịch Gia Mộc, vài sợi tóc mái lơ thơ rủ xuống bên tai, chiếc khuyên tai đá hắc diệu thạch ánh đèn khẽ lóe lên tia sáng mờ ảo. "Không ông , nhưng tay chân ông cũng nặng quá đấy. Quay về nhỡ mà để vết sẹo gì, ông xem xem định giải thích với tiểu bằng hữu thế nào !"

Nói đến đây, thấy Dịch Gia Mộc đang ném về phía một cái lườm đầy cảnh cáo, liền đổi chủ đề một cách cực kỳ tự nhiên: "Tôi đây cũng chẳng hạng thích mát, thôi thì tiết lộ cho ông một chút, tiểu bằng hữu nhà thích uống sữa, ông hiểu ý chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/omega-nay-toan-di-nang-mien-dich/chuong-35.html.]

Dịch Gia Mộc trơ mắt Cố Dạ Sanh khi đùa giỡn hai xong thì dứt khoát ngắt liên lạc, khỏi mím môi: "Anh như quá khoa trương ."

Cố Dạ Sanh trưng bộ dạng của kẻ từng trải: "Không khoa trương chút nào, dù cũng hơn việc ngày mai bọn họ cứ khăng khăng đòi vạch vết thương của em xem."

Điểm thì sai. Với lực sát thương kinh của Chân Cảnh Diệu, một bình thường như Dịch Gia Mộc nếu đối đầu trực diện, cho dù trị liệu thì cũng khó lòng khỏi hẳn ngay lập tức. Chỉ cần sơ qua tình trạng tay là sẽ lộ tẩy ngay, nếu thì Dịch Gia Mộc cũng chẳng cần cất công đến phòng y tế để xin đống băng gạc dự phòng làm gì.

Thấy Dịch Gia Mộc im lặng đáp, Cố Dạ Sanh đưa tay lấy cuộn băng gạc trong lòng một cách nhẹ nhàng, đó vỗ vỗ lên cái đầu xù lông của : "8 giờ rưỡi sáng mai chờ em ký túc xá, lúc đó giúp em băng bó 'miệng vết thương' thật kỹ mới đến hội, bảo đảm sẽ ai nhận sơ hở."

Lời qua quả thực hợp lý, Dịch Gia Mộc suy nghĩ nhiều liền gật đầu đồng ý.

Bởi vì hai ống tay áo thực sự thiêu đến mức nỡ , đành khoác chiếc áo khoác của Cố Dạ Sanh để trở về ký túc xá. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, gấp gọn chiếc áo , đóng gói chỉnh tề.

Buổi sáng sớm hôm , khí vô cùng trong lành và rực rỡ. Cố Dạ Sanh đến khá sớm, lười biếng dựa gốc cây đại thụ. Những tia nắng loang lổ chiếu rọi lên hình cao lớn của , nốt ruồi lệ khóe mắt vẫn quyến rũ như khi, còn chiếc khuyên tai đen bên tai vẻ thâm trầm hơn ánh nắng.

Dịch Gia Mộc trả áo khoác, lớp vải dường như vẫn còn vương một mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ. Đuôi lông mày Cố Dạ Sanh khẽ cong lên vẻ hài lòng, thu chiếc áo gian trữ vật xoay xoay cuộn băng gạc trong tay, hăng hái : "Vậy thì, chúng bắt đầu thôi chứ?"

"Dịch Gia Mộc, thực sự xin em nhé, hôm qua cố ý chút nào !!!"

Sáng hôm đó, bộ tòa nhà huấn luyện của Dị Nguyên Hội bao trùm bởi tiếng xin chân thành của Chân Cảnh Diệu. "Em xem, đây là sữa đặc biệt mua cho em, buổi chiều sẽ thêm một ly nữa! Em uống thật nhiều mới sức lực, sức lực thì vết thương mới nhanh bình phục !"

"..." Dịch Gia Mộc dùng bàn tay vẫn còn cử động của chậm rãi nhận lấy ly sữa từ đối phương, nửa ngày trời mới nghẹn một câu: "Cảm ơn học trưởng, cần khách sáo như ạ."

Đứng phía nửa bước chân, Cố Dạ Sanh đang "ân cần" dìu trong dáng vẻ như hình với bóng. Anh cúi thấp mặt, để những sợi tóc lòa xòa che biểu cảm của . nếu quan sát kỹ, vẫn thể thấy bờ vai đang run rẩy nhè nhẹ, dường như chỉ cần lơ là một chút thôi là sẽ bật thành tiếng ngay lập tức.

Dịch Gia Mộc vất vả lắm mới trấn an một Chân Cảnh Diệu đầy tội . Cậu khẽ nâng mi, mặt cảm xúc chiếc gương đối diện hành lang. Người trong gương lặng lẽ ở đó, một bàn tay quấn đầy băng gạc dày cộm, qua chẳng khác nào một cái chày gỗ khổng lồ.

Hoàn chẳng chút thẩm mỹ nào cả.

Loading...