Cậu tiếp lời: "Đó là một loại năng lực thuộc hệ động, thể tu luyện. Vì khi đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ đưa chẩn đoán là chứng thiếu hụt dị năng." Hắn tựa tường với tư thế mấy đoan chính, đến đây liền nhịn mà nhếch môi : "Cho nên tố cáo, em chính là cậy điểm nên mới sợ hãi gì đúng ?"
Dịch Gia Mộc thản nhiên đáp: "Học sinh năng lực hệ động vốn trong phạm vi tuyển sinh của Học viện Lý luận, em quả thật hề vi phạm quy định."
" là cách lách luật mà." Cố Dạ Sanh bật thành tiếng, khẽ rũ tầm mắt, đầy hứng thú quan sát thiếu niên mặt: "Vậy rốt cuộc, năng lực mà em sở hữu là gì?"
Việc cẩn thận đóng giả làm một sinh viên hệ lý thuyết bình thường chỉ một lý do duy nhất: tránh gây những xao động đáng trong trường. Điều thực sự khiến khỏi tò mò.
Dưới tầm mắt nóng bỏng , Dịch Gia Mộc trầm mặc một lát mới hạ thấp giọng mở lời: "Là... miễn dịch bộ dị năng."
Nụ gương mặt Cố Dạ Sanh ngay lập tức cứng đờ, ánh mắt lặng lẽ dán chặt lên đối phương: "Miễn dịch bộ dị năng ?"
"Vâng, chính là dị năng khi tác động lên cơ thể em đều trở nên vô hiệu." Dịch Gia Mộc tưởng hiểu rõ nên kiên nhẫn giải thích: "Bất kể là hệ pháp thuật, hệ vật lý thậm chí là năng lực trị liệu, chỉ cần là dị năng, khi tiếp xúc với cơ thể em đều sẽ hóa giải trực tiếp. Cho nên, ngọn lửa thực chất chẳng thể đốt tới..."
Lời đến đây bỗng khựng , bởi chiếc cằm của đột ngột những ngón tay của đối phương nâng lên. Cậu kinh ngạc ngước đầu , vặn đối diện với đôi đồng t.ử thâm thúy của Cố Dạ Sanh, nhất thời ngơ ngác hiểu chuyện gì.
Cố Dạ Sanh im lặng hồi lâu. Gió đêm lướt qua , thổi bay lớp mồ hôi mỏng da thịt, chỉ để ánh mắt với những cảm xúc rõ ràng cứ thế dừng em.
Mãi một lúc , dường như thông suốt điều gì đó, bỗng bật khe khẽ, ngữ điệu tràn ngập vẻ vui sướng hề che giấu: "Hóa là , hèn chi!"
Dịch Gia Mộc chậm chạp chớp mắt, rõ ràng hiểu đang vì điều gì. Chỉ là cằm vẫn đang nhẹ nhàng vân vê, theo tiếng , thể cảm nhận sự run rẩy mơ hồ truyền đến từ đầu ngón tay đối phương.
Ngay đó, một lực đạo bất ngờ kéo gần, thở của Cố Dạ Sanh gần như dán sát da thịt em: "Năng lực như , lựa chọn tạm thời che giấu là đúng đắn."
Tuy rằng trong mắt nhiều , Sùng Tinh chỉ là một trong nhiều đại học dị năng, nhưng chỉ cần tiếp xúc sâu hơn một chút sẽ rõ phía nó là hằng hà sa các thế lực phức tạp. Từ Hiệp hội Dị Nguyên Sư - tổ chức dị năng cao nhất tinh tế, đến Viện nghiên cứu y học của Chính phủ Liên minh, những lực lượng đặc chủng duy trì hòa bình, và cả những gia tộc cổ xưa như Cố gia của .
Những thế lực tuy khác về hình thái nhưng nhu cầu về nhân tài dị năng thì bao giờ gián đoạn. Nếu một thiên phú đáng giá xuất hiện, họ sẽ vạn cách để lôi kéo, dù đó là sinh viên đối tượng của Chính phủ chăng nữa. Với tính cách của Dịch Gia Mộc, Cố Dạ Sanh thật sự dám tưởng tượng nếu em cuốn vòng xoáy đó thì sẽ .
Nụ mặt càng thêm sâu xa: " mà, giờ em đem bí mật cho , em tính định làm thế nào tiếp theo đây, tiểu bằng hữu?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/omega-nay-toan-di-nang-mien-dich/chuong-34.html.]
Dịch Gia Mộc đương nhiên hiểu hết những lắt léo đó, chỉ đơn giản làm theo sự sắp xếp của ông nội khi nhập học mà thôi. Nghe , ngước đôi mắt hạnh lên, giọng bất giác nhỏ hẳn : "Có thể phiền ... giữ bí mật giúp em ?"
Cố Dạ Sanh vốn định trêu chọc, nhưng câu ngoan ngoãn đến lạ lùng , khóe môi thoáng khựng . Anh chăm chú khuôn mặt một lúc mới buông tay , nhàn nhã hỏi ngược : "Giữ bí mật ? Vậy em định cảm ơn thế nào đây?"
Dịch Gia Mộc suy nghĩ một lát hỏi: "Hay là... ba ly sữa cuối cùng coi như bỏ qua nhé?"
Cố Dạ Sanh tức đến mức bật : "Anh thèm mấy ly sữa đó của em chắc?"
Dịch Gia Mộc thật sự nghĩ cách nào khác: "Vậy , em tạ ơn thế nào?"
Cố Dạ Sanh cũng nghiêm túc suy nghĩ, tầm mắt lướt qua làn môi mềm mại , bất chợt nhớ đến hương vị tin tức tố ngây ngô . Trong lòng xao động, ma xui quỷ khiến thốt một câu: "Em thấy... lấy báo đáp thì thế nào?"
Không gian bỗng chốc rơi tĩnh lặng.
Chẳng vì , một kẻ mặt dày như Cố Dạ Sanh cái chằm chằm đầy bình thản của Dịch Gia Mộc dần cảm thấy mất tự nhiên. Ngay khi định lên tiếng chữa cháy, thì thấy đối phương nhẹ nhàng thở dài: "Anh chẳng chút thành ý nào cả. Thôi bỏ , bí mật thực giữ cũng ."
Dù nếu bại lộ thì lên năm hai cũng định tìm cơ hội công khai. Giờ sự việc đột ngột, giải thích với ông nội một chút chắc ông cũng sẽ thông cảm thôi.
Cố Dạ Sanh: "..."
Ly
Thấy Dịch Gia Mộc thật sự định xoay bỏ , nhanh tay túm , giọng điệu như đang dỗ dành một chú mèo nhỏ: "Trêu em thôi mà. Anh rảnh rỗi như tên Tư Dực , suốt ngày đưa chuyện khắp nơi."
Dịch Gia Mộc đầu , đáy mắt khẽ sáng lên: "Vậy là đồng ý giúp em ?"
"Giúp, đương nhiên là giúp chứ." Cố Dạ Sanh khoác vai Dịch Gia Mộc, tự nhiên dùng áo khoác che bộ dạng chật vật của , ghé sát tai em thì thầm đầy ý : "Coi như đây là... bí mật nhỏ giữa hai chúng ."
Dưới màn đêm lương bạc, bầu khí bất tri bất giác như phủ lên một tầng mập mờ. Khoảng cách gần trong gang tấc khiến em thể cảm nhận rõ thở ấm áp vương bên má.
Dịch Gia Mộc ngẩn ngơ một lát, như quỷ ám mà gật đầu: "Vâng..."
Dạ Thủy Tiên: Công cuộc dụ dỗ "vợ nhỏ" tròng thất bại tập, haizzz đúng là khổ mà! ~