Omega Này Toàn Dị Năng Miễn Dịch - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-05-04 03:37:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng lành đồn xa, tiếng cũng vang xa, các tân sinh viên từ đủ học viện đang xếp hàng buồn chán ở đây ngay lập tức bùng nổ như ong vỡ tổ.

thật là Omega của Học viện Lý luận ! Một sinh viên lý luận mà cũng dám đến tham gia kỳ tuyển chọn của Hội Dị Nguyên ?!

Dịch Gia Mộc tới cuối hàng, ngay lập tức phía thêm vài khác xếp chỗ.

Ly

Cậu cũng mấy bận tâm đến những lời xì xào, chỉ cúi đầu máy truyền tin. Tang Bắc gửi cho một tràng dài dằng dặc những dấu chấm cảm, khi cố gắng hiểu đống ký tự hỗn loạn như mã độc , mới nhớ giải thích đơn giản cho bạn rằng Hội Dị Nguyên mời tới để làm trợ lý.

Sau khi tin nhắn gửi , đầu dây bên im lặng tiếng, lẽ là do lượng thông tin quá lớn khiến Tang Bắc " máy".

Thấy Tang Bắc phản ứng gì, Dịch Gia Mộc cất máy truyền tin , lúc mới thoáng nhận bầu khí xung quanh dường như gì đó đổi một cách lặng lẽ.

Trong đầu chậm rãi hiện lên một dấu hỏi chấm đầy mịt mờ. Vừa ngẩng đầu lên, vô tình chạm ánh mắt của một bạn đang lén lút từ phía hàng.

Đó là một tân sinh viên Alpha. Việc bắt quả tang đang lén khiến chút ngượng ngùng và ngẩn ngơ.

Cả hai cứ thế trân trân một lúc lâu vì xử lý tình huống thế nào. Dưới cái của Dịch Gia Mộc, Alpha bỗng cảm thấy mặt nóng ran, đó mới lắp bắp cố rặn một nụ .

Dịch Gia Mộc chớp chớp mắt, hỏi một câu vô cùng thẳng thắn: “Có chuyện gì ?”

Nụ mặt Alpha lập tức đông cứng , nhưng vì trong lòng quá tò mò nên rốt cuộc vẫn nhịn mà hỏi: “Cậu... là Dịch Gia Mộc của Học viện Lý luận ?”

Dịch Gia Mộc khẽ ừ một tiếng, hỏi tiếp: “Có việc gì ?”

Anh nọ vì quá kinh ngạc mà nhất thời thốt nên lời, bộ dáng thôi trông cực kỳ khổ sở.

Dịch Gia Mộc: “?”

Cậu bạn Alpha cũng là khá thẹn thùng nên dám thẳng, nhưng hai gã cao to phía thì trực diện hơn nhiều: “Tôi bạn học, tuy rằng việc Học viện Lý luận sở hữu Không gian Nguyên mạch chỉnh như đúng là lợi hại, nhưng việc chạy đến đây tham gia phỏng vấn của Hội Dị Nguyên... chẳng lẽ thấy là coi thường sinh viên các học viện khác ?”

Những xung quanh cũng lập tức hưởng ứng: “ đấy! Ở đây chỗ cho dân lý luận . Cậu đây xếp hàng rốt cuộc là đang lãng phí thời gian của chính là lãng phí thời gian của bọn ?”

Dịch Gia Mộc rốt cuộc cũng ẩn ý, nắm bắt ngay điểm mấu chốt: “Các sợ sẽ cướp mất chỉ tiêu của các ?”

Đám đông xung quanh câu thẳng thừng của làm cho nghẹn họng, nhất thời rơi im lặng trong giây lát. Sau khi trao đổi ánh mắt với , bọn họ đồng loạt bật chế nhạo: “Cậu thành viên của Hội Dị Nguyên đều đại diện cho trường tham gia giải đấu dị năng ? Ha ha ha, một đứa sinh viên lý luận như thì cướp cái danh ngạch gì cơ chứ? Hội Dị Nguyên ở cấp bậc của trường chúng , dù là chân bưng rót nước cũng ai cũng . Tôi thấy chắc là do mấy vụ nổi đình nổi đám diễn đàn gần đây làm ảo tưởng quá đấy, khi nổ thì cũng nên tự soi gương xem nặng mấy cân mấy lượng nhé?”

Dịch Gia Mộc khẽ chớp mắt, đang chuẩn lên tiếng thì từ phía xa, đám đông bỗng nhiên dấy lên một trận xôn xao cực lớn.

Những kẻ mới mỉa mai thấy động tĩnh thì đồng loạt ngẩng đầu lên. Khi rõ bóng bước từ phía cổng lớn, tất cả bọn họ đều theo bản năng mà thẳng lưng, nín thở.

Trời đất ơi, Cố Dạ Sanh xuất hiện ở đây chứ?!

Chỉ mới lộ diện thôi mà tiếng hò reo, thét chói tai của đám đông xung quanh vang lên ngớt.

Thế nhưng, sự chú ý của Cố Dạ Sanh rõ ràng đặt ở đám đông . Anh đưa mắt quanh một lượt như đang tìm kiếm thứ gì đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/omega-nay-toan-di-nang-mien-dich/chuong-32.html.]

Dịch Gia Mộc cảm thấy máy truyền tin trong túi rung lên, nhấn nút vài câu, đó cố gắng kiễng chân lên, vẫy vẫy tay với nọ từ xa.

Cố Dạ Sanh lập tức thoáng thấy mái tóc bạch kim nổi bật giữa đám đông. Anh đút hai tay túi quần, dáng vẻ thong dong, ung dung bước về phía .

Đám đông vốn dĩ đang chen chúc chật chội bỗng tự động dạt hai bên, nhường một lối duy nhất. Bọn họ trố mắt Cố Dạ Sanh thẳng tới mặt Dịch Gia Mộc, đó vô cùng tự nhiên mà khoác tay lên vai , cử chỉ cực kỳ mật và quen thuộc: “Nhóc con, chẳng bảo sẽ xuống đón ? Còn chạy xa thế làm gì?”

“Thấy đều đang xếp hàng, cũng tiện chen lên phía .” Dịch Gia Mộc chuẩn bước theo Cố Dạ Sanh. Đột nhiên, lặng lẽ dừng một chút, xoay về phía mấy gã sinh viên nãy, dành cho họ một nụ vô cùng " thiện": “Tôi đây. Rất mong đợi màn thể hiện của , cố gắng lên nhé.”

Đám đông nãy còn hung hăng nay đều hóa đá: “…………”

Cố Dạ Sanh đầu lướt qua một cái, thuận miệng hỏi: “Quen bọn họ ?”

Dịch Gia Mộc thành thật đáp: “Vừa trò chuyện vài câu thôi, cũng quen lắm.”

Cố Dạ Sanh "ồ" lên một tiếng mất sạch hứng thú, thu hồi tầm mắt, cứ thế công khai khoác vai Dịch Gia Mộc dẫn thẳng bên trong: “Tôi bảo là đưa đơn báo danh cho em mà Lục Trạch Tu cứ túm lấy hỏi mãi. Em mà còn tới chắc lỗ tai mọc kén vì lải nhải mất thôi.”

Bóng lưng của hai cứ thế xa dần, cuối cùng biến mất góc rẽ của tòa nhà.

Ngay khi cánh cửa của Hội Dị Nguyên khép nữa, bộ hiện trường vốn đang im phăng phắc như tờ ngay lập tức nổ tung.

Chuyện là thế nào? Chẳng là sinh viên Học viện Lý luận ? Tại đích Dạ thần xuống tận nơi để đón trong?!

Chỉ trong nháy mắt, một loạt các nhóm "bát quái" của trường tiếp tục sôi sục. Còn những kẻ đang ở cuối hàng thì ai nấy đều ngây như phỗng, mặt cắt còn giọt máu.

“Dạ thần và cái sinh viên lý luận ... quan hệ vẻ thiết nhỉ?”

“Vừa nãy chúng còn nhạo bảo bưng rót nước cũng xứng...”

“Nói cũng , cứ thấy câu 'mong đợi màn thể hiện' cuối cùng của giống như đang đe dọa nhỉ?”

“Cơ mà bạn đó trông cũng dễ tính mà, chắc là thù dai đến mức đó nhỉ? Ha... ha ha?”

“Vậy... chúng cần tham gia phỏng vấn nữa ?”

Mọi lặng lẽ , tất cả đều lâm sự im lặng vô tận.

Lạy trời lạy đất, ở đây ai sở hữu dị năng ngược thời gian ? Làm ơn cho bọn họ xuyên về mười phút để bóp ch·ết cái bản ăn lựa lời của chính với!

Lời của tác giả:

Mộc Mộc: Tôi là "quan hệ".

Dạ "Thủy Tiên": Còn chính là cái "quan hệ" đó đấy ~ ^_^ ~

 

Loading...