Ngày thường trông giống như một chú mèo con vô hại, ai mà ngờ lúc "giương nanh múa vuốt" một bộ dáng khác hẳn. Đáng tiếc là tối qua vẫn đến muộn, trực tiếp thưởng thức tư thế oai hùng hiên ngang của .
Dịch Gia Mộc uống vài ngụm sữa, ánh mắt vô tình lướt qua, thoáng thấy cổ áo của Cố Dạ Sanh một vết rách nhỏ. Cậu thuận miệng hỏi: “Nghe mới đ.á.n.h ?”
Cố Dạ Sanh khựng , nhớ tới đám đông hiếu kỳ vây quanh quán cà phê lúc nãy, tản mạn đáp: “Cố Tu Thành còn đủ tư cách để đ.á.n.h với , cùng lắm chỉ gọi là một lời cảnh cáo đơn phương thôi.”
Ly
Dịch Gia Mộc suy nghĩ một chút hỏi: “Cho nên, đám lưu manh hôm qua đều là do tên đó tìm tới?”
Cố Dạ Sanh ngờ trực giác của nhóc nhạy bén đến thế. Đáy mắt hiện lên một tia mỉa mai cùng trầm mặc: “Không cần quan tâm đến , nhắm vốn là .”
Dịch Gia Mộc đáp lời. Nhìn biểu hiện của , rõ ràng là mấy đồng tình với cách giải thích kiểu nhận hết trách nhiệm về của .
Cố Dạ Sanh quan sát gương mặt , bản cũng im lặng trong chốc lát. Bỗng nhiên, như ma xui quỷ khiến, đưa tay , nhẹ nhàng bóp lấy cằm , nâng lên một chút.
Động tác chút đột ngột, cảm giác lạnh lẽo từ những ngón tay truyền tới khiến Dịch Gia Mộc thoáng ngẩn ngơ.
Tầm mắt hai giao trong gian yên tĩnh, suốt một lúc lâu, ai lên tiếng.
Thần sắc Cố Dạ Sanh trong thoáng chốc trở nên sâu thẳm, lạnh dọc theo đầu ngón tay đang mơn trớn cằm , từng chút một lan tỏa. Đây là đầu tiên thận trọng sử dụng dị năng của như thế. Anh thử nghiệm, lo sợ chỉ cần dùng sức một chút thôi cũng sẽ khiến đối phương tổn thương. Anh lặng lẽ và chần chừ thăm dò, ngừng chú ý từng li từng tí để xem đối phương biểu hiện gì bất thường . Thế nhưng, kết quả vẫn là công cốc.
Đôi mắt hạnh màu nhạt vẫn một mảnh bình lặng, thấy lấy một gợn sóng sợ hãi nào.
Cố Dạ Sanh rốt cuộc thể khẳng định chắc chắn: em Omega thực sự hề sợ .
Việc dị năng mất hiệu lực đối với một đáng lẽ là một chuyện vô cùng nguy hiểm, thế nhưng một hồi, Cố Dạ Sanh khẽ bật . Anh buông một câu đầu đuôi, nhưng ngữ điệu mang theo sự vui sướng quỷ dị: “Nhóc con, che chở cho em nhé.”
Dịch Gia Mộc vẫn đang bình tĩnh , đột nhiên thấy lời đề nghị như thì khỏi kinh ngạc.
Dù , vẫn theo thói quen nghiêm túc suy nghĩ một chút, đó mới bình thản trả lời: “Thật thì cần thiết lắm .”
Cố Dạ Sanh cái dáng vẻ ngây thơ mờ mịt của , khẽ buông tay : “Cũng cần vội vàng từ chối như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/omega-nay-toan-di-nang-mien-dich/chuong-30.html.]
Sinh viên của Học viện Lý luận ở Sùng Tinh giống như những đóa hoa trong nhà kính, ít khi cơ hội tiếp xúc với giới dị năng phức tạp và đầy rẫy nguy hiểm bên ngoài. Đối với những kẻ thủ đoạn dơ bẩn như Cố Tu Thành, càng khái niệm, tự nhiên cũng hiểu lòng hiểm ác đến mức nào. Hiện giờ từ chối chẳng qua là vì ngại ngùng, vì còn tương lai thể sẽ đối mặt với những gì.
Cố Dạ Sanh cứ hễ thấy mặt Dịch Gia Mộc là bao nhiêu tính khí nóng nảy đều bay sạch. Nghe từ chối, những giận mà còn đặc biệt ở góc độ của để tìm một cái cớ xuống đài: “Này, đây là tờ đơn báo danh mà hội trưởng bảo mang cho em. Nếu em bằng lòng đến Hội Dị Nguyên của chúng , – vị phó hội trưởng sẽ đặc biệt chiếu cố em. Muốn từ chối ? E là đại khái thích hợp lắm nhỉ?”
Dạo gần đây, các câu lạc bộ và tổ chức trong trường đang rục rịch phát thông báo tuyển thành viên mới. Hội Dị Nguyên của Sùng Tinh vốn là tổ chức sinh viên cấp cao nhất của trường, nên Dịch Gia Mộc đương nhiên từng danh.
Thật , một trong những mục đích chính yếu nhất khi Dịch Gia Mộc đến Sùng Tinh học tập chính là để đủ điều kiện tham gia kỳ thi lấy chứng chỉ Dị Nguyên Sư. Do đó, cũng đang thực sự tìm một tổ chức sinh viên để tranh thủ lấy suất đề cử tham gia khảo hạch. Hội Dị Nguyên ở điểm quả thực ưu thế vượt trội. Chỉ điều, một tổ chức cấp trường như Hội Dị Nguyên từ đến nay chỉ tuyển chọn những sinh viên dị năng hàng đầu, đối với một sinh viên Học viện Lý luận như thì dường như thiện cho lắm.
Cậu thể ngờ rằng, Cố Dạ Sanh trực tiếp mang đơn báo danh đến tận tay .
Dịch Gia Mộc lên tiếng nhắc nhở: “Tôi là sinh viên Học viện Lý luận.”
Theo như , Hội Dị Nguyên của Sùng Tinh bao giờ tiền lệ tuyển từ Học viện Lý luận cả.
“Tôi chứ.” Cố Dạ Sanh tiến gần, dùng đầu ngón tay gõ nhẹ phần ghi chú phía tờ đơn. Hơi thở nóng hổi của phảng phất qua vành tai : “Cho nên, chức vụ mà hội trưởng sắp xếp cho em là trợ lý hiệp hội.”
Dịch Gia Mộc nương theo ngón tay thon dài của xuống, quả nhiên thấy rõ dòng chữ ghi chú đó: “Trợ lý nghĩa là ạ?”
Cố Dạ Sanh khẽ một tiếng, vòng cánh tay đang đặt vai phía mặt, xòe ngón tay hiệu một con : “Nghĩa là mỗi tháng, em đều sẽ nhận ngần tiền lương đấy.”
Dịch Gia Mộc chớp chớp mắt, trong đáy mắt dường như một tia sáng lóe lên. Cậu vui sướng nhưng cũng nghiêm túc gật đầu: “Em gia nhập.”
Cố Dạ Sanh thu hết loạt biểu cảm đổi nhanh chóng tầm mắt, rốt cuộc nhịn nữa, gục đầu lên vai Dịch Gia Mộc mà bật : “Tôi ngay mà, em chắc chắn sẽ thích chức vụ .”
Lời của tác giả:
Dạ "Thủy Tiên": Nhóc con yếu đuối quá, em cần bảo vệ.
Mộc Mộc: Thật sự là cần mà...