Omega Này Toàn Dị Năng Miễn Dịch - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-29 06:56:45
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Toàn bộ kho hàng trông vẻ cũ kỹ. Trong gian tối đen như mực , chỉ vài tia sáng yếu ớt lọt qua những ô cửa sổ nhỏ hẹp trở thành nguồn sáng duy nhất, giúp thấy lờ mờ những khối tạp vật chồng chất tạo thành những hình thù mấy quy tắc.

Đôi mắt hạnh của Dịch Gia Mộc khẽ nheo một chút, vốn quen với việc thích nghi cực nhanh trong những môi trường u ám như thế .

Ngay khoảnh khắc bước chân trong, cảm nhận hàng loạt tầm mắt từ bốn phương tám hướng đổ dồn về phía . Đó là những cái đầy vẻ trêu chọc và đ.á.n.h giá, hiển nhiên là bên trong ít đang ẩn nấp.

Sau khi rõ diện mạo của , là ai đó khẽ huýt sáo một tiếng đầy vẻ cợt nhả.

Dịch Gia Mộc đảo mắt quanh một lượt, cuối cùng dừng ở ngay phía chính diện.

Trên một đống tạp vật chất cao ngất ngưởng một đang vắt vẻo. Từ góc độ của lên, trong tầm mắt vặn chỉ thấy một đôi chân.

Đối phương một đôi giày bốt bằng da màu đen, chất liệu trông khá , chẳng qua vì trèo lên chỗ cao như vẻ mấy dễ dàng nên đôi giày khó tránh khỏi việc dính ít bụi bặm. Chiếc áo khoác khoác hờ vai rủ xuống, vạt áo đung đưa theo gió một cách quy luật.

Nửa của chìm khuất trong bóng tối. Cho dù thị lực của Dịch Gia Mộc đến , cũng chỉ thể thấy một bóng hình mờ ảo mà thôi.

Đối phương cứ thế lặng lẽ , tầm mắt tựa như như lướt qua , bỗng nhiên khẽ bật một tiếng: "Xem , trò chơi năm nay vẫn còn hoan nghênh nhỉ."

Chỉ qua ngữ điệu thôi cũng đủ để hình dung tâm trạng của nọ đang vô cùng sảng khoái và vui vẻ.

Ngay đó, những khác đang ẩn nấp cũng đồng loạt bật theo.

Dịch Gia Mộc vẫn im tại chỗ hề nhúc nhích, nhưng nét mặt lộ rõ vẻ cảm thán.

Những tổ chức hoạt động để tiếp tế cho những tân sinh viên nghèo như thể vui vẻ đến thế ? Hóa , những ở thế giới bên ngoài ai nấy đều thích làm việc thiện như ?

Ly

Cái vẻ im lặng lời nào của trong mắt những khác trở thành biểu hiện của sự chân tay luống cuống, sợ hãi đến mức c.h.ế.t lặng. Hơn nữa, một Omega vẻ ngoài phúc hậu và vô hại như vốn dĩ mang sẵn một loại thuộc tính "ngoan ngoãn", điều khiến một nam sinh vóc dáng cao ráo tới nhịn thêm nữa. Có vẻ như nỡ tay, ngay cả ngữ điệu cũng hiếm khi trở nên dịu dàng: "Học nhỏ, em chuẩn sẵn sàng ?"

"Vâng, em sẵn sàng ạ." Dịch Gia Mộc gật đầu thật mạnh, cúi đầu lục lọi trong bao hồi lâu mới lôi một đồng tinh tệ mệnh giá 100 trịnh trọng đặt tay đối phương: "Làm phiền học trưởng ạ!"

Trong suốt quá trình đó, gương mặt luôn giữ vẻ nghiêm túc, cứ như thể đang thực hiện một nghi thức vô cùng thần thánh và trọng đại .

Nam sinh cao kều: "..." Thực cũng cần trịnh trọng đến mức .

Anh tùy tiện ném đồng xu túi áo, nó va chạm với những đồng xu khác sẵn bên trong tạo nên những tiếng "leng keng" giòn giã.

Anh ngẩng đầu đang ở nơi cao nhất , bình tĩnh tuyên bố: "Vậy thì, thời gian bắt đầu tính!"

Ngay khoảnh khắc lời dứt, những tiếng xì xào bàn tán mờ nhạt lúc nãy lập tức im bặt. Cả kho hàng rơi một bầu khí im lặng đến đáng sợ.

Dịch Gia Mộc chuyện gì sẽ xảy tiếp theo, ôm chặt lấy chiếc ba lô đang treo ngực, vẻ mặt đầy cảnh giác chú ý tới từng động tĩnh nhỏ nhất xung quanh.

Vị học trưởng cao kều tên là Tư Dực, hôm nay vì rảnh rỗi việc gì làm nên mới đến đây xem náo nhiệt. Lúc đang khoanh tay tựa lưng tường, hứng thú chờ xem học xinh thể chống đỡ bao nhiêu giây. Kết quả là thời gian cứ từng giây từng phút trôi qua, mà bộ bên trong kho hàng vẫn cứ sóng yên biển lặng một cách hài hòa đến lạ lùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/omega-nay-toan-di-nang-mien-dich/chuong-3.html.]

Giữa đôi lông mày của Tư Dực thoáng hiện lên một tia kinh ngạc, nhịn mà ngẩng đầu về phía đang trong bóng tối .

Chuyện là thế nào? Chẳng lẽ định tay ?

Tuy rằng học Omega đúng là trông ngoan ngoãn, nhưng theo những gì về vị bằng hữu , đó là một kẻ dễ dàng động lòng trắc ẩn thương hoa tiếc ngọc.

Cùng lúc đó, đang ở chỗ cao cũng dậy.

Dịch Gia Mộc vốn đang cảnh giác, thấy tiếng động cũng lập tức ngẩng đầu lên.

Chỉ thấy nọ động tác vô cùng uyển chuyển nhẹ nhàng, từ đống phế tích cao ngất nhảy xuống, từng bước từng bước một tiến về phía .

Bụi bặm cứ thế từng lớp từng lớp phiêu du trong những tia nắng mỏng manh, cuối cùng đó dừng ngay mặt .

Theo bản năng, Dịch Gia Mộc ngẩng đầu lên , lúc mới thực sự rõ diện mạo của đối phương.

Đó là một trai mái tóc mái màu đen, ánh sáng mờ ảo ánh lên những tia sáng màu xám nhạt tựa như sương khói. Đôi mắt hẹp dài màu xanh băng lạnh lẽo, ngay đuôi mắt một nốt ruồi lệ đầy vẻ yêu mị. Bên tai đeo một chiếc khuyên tai bằng đá hắc diệu thạch, sự tương phản của làn da trắng nõn quá mức, cả tỏa một loại vẻ bệnh trạng đến nao lòng.

Người rõ ràng là một Alpha, nhưng khiến Dịch Gia Mộc cảm thấy còn minh diễm và xinh hơn tất cả những Omega mà từng gặp đây.

Cậu kìm lòng thêm một lúc nữa.

Người ở bên ngoài quả thực lớn lên ai nấy đều mắt thật đấy.

Thấy tân sinh viên cư nhiên dám chằm chằm mắt Cố Dạ Sanh mà hề chớp lấy một cái như , đám xung quanh sớm thu vẻ cợt nhả ban nãy, đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.

Dựa theo nhận thức của bọn họ từ đến nay, hành động ước chừng thể xếp loại biểu hiện của kẻ "chán sống" hoặc c.h.ế.t thật nhanh.

Thế nhưng Cố Dạ Sanh lúc dường như đang mải suy nghĩ chuyện gì đó nên cũng quá để tâm. Đối diện với đôi mắt hạnh đang ở ngay sát gang tấc , đôi lông mày của khẽ nhíu một chút.

Một lát , chân thành hỏi một câu: "Cậu sợ ?"

Ngay cả âm vực của cũng vô cùng êm tai, tròn trịa như ngọc bích, phảng phất như thể móc lấy tâm hồn , mị hoặc độc đáo.

Dịch Gia Mộc ngơ ngác chớp mắt: "Cháu... em nên sợ ?"

Cố Dạ Sanh suy nghĩ một chút, nở một nụ đầy ẩn ý: "Cũng đúng."

Tư Dực bên cạnh chứng kiến cuộc đối thoại của hai khỏi thẳng dậy, gương mặt tràn đầy sự kinh ngạc. Hiển nhiên, cảm thấy cái tình tiết " mấy câu bắt đầu thả thính" thật khó hiểu vô cùng.

Anh rõ dị năng của Cố Dạ Sanh là gì. Hôm nay nếu là đến để "vờn" tân sinh viên cho vui, mà mãi chịu tay với học thì thôi , nhưng cái kiểu phát triển theo hướng thần tiên thế đây?

Thấy hai vẫn cứ đó đắm đuối, nhịn mà lên tiếng nhắc nhở: "Chỉ còn một phút nữa thôi."

Loading...