Cố Dạ Sanh vốn dĩ chẳng mặn mà gì với cơm căn tin trường học, thế nên liền trực tiếp dẫn Dịch Gia Mộc rời khỏi khuôn viên trường để ghé thăm một nhà hàng mà vẫn thường lui tới. Rõ ràng chỉ hai ăn cùng , nhưng vẫn chẳng chút do dự mà yêu cầu một phòng bao riêng tư, biệt lập với bên ngoài.
Dịch Gia Mộc vốn dĩ lúc hẳn là ăn no , nhưng hiểu vì lý do gì, mới bước chân gian nhà hàng, mơ hồ cảm thấy cái bụng chút đói bụng.
Cố Dạ Sanh gọi cho một ly nước trái cây thanh mát. Lúc , thấy "tiểu bằng hữu" mặt đang dùng hai tay ôm lấy chiếc ly, chăm chú mút nước, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản, chút biểu cảm mà chằm chằm các món ăn bàn. Nhìn dáng vẻ đó, nhịn mà khẽ nhếch môi : "Có cần lấy thêm cho em một đôi đũa nữa ?"
Dịch Gia Mộc chớp chớp đôi mắt, gật đầu đáp: "Được ạ."
Dưới ánh trong trẻo và đầy mong chờ của , Cố Dạ Sanh bỗng chốc lặng thinh thành lời, xoay gọi ngay nhân viên phục vụ gần.
Ban đầu, nếu chỉ một Cố Dạ Sanh ăn thì gọi ba món là đủ dùng, nhưng hiện tại thêm sự góp mặt của Dịch Gia Mộc, dường như mười bàn thức ăn dọn lên vẫn còn thấm tháp , các món mới vẫn cứ lượt gọi thêm ngừng nghỉ.
Cố Dạ Sanh những chiếc đĩa bàn quét sạch sành sanh trong chớp mắt, đến mức suýt chút nữa vùi cả khuôn mặt lòng bàn tay: "Khá lắm tiểu bằng hữu, sức ăn của em thật sự đùa !"
Dịch Gia Mộc coi lời nhận xét như một lời khen ngợi chân thành, gật đầu khẳng định: "Gia gia , ăn nhiều mới sức để hảo hảo tu luyện."
Cố Dạ Sanh chợt nhớ tới thông báo công khai mạng nội bộ trường học mà Tư Dực từng gửi cho đó, đầy hứng thú : "Sao thế, em mà cũng thể tu luyện ?"
Dịch Gia Mộc thản nhiên : "Tất nhiên , từ nhỏ em bắt đầu học cổ võ thuật mà."
Thì là kiểu "tu luyện" .
Cố Dạ Sanh hiểu rõ vấn đề liền nhướn mày, khi thanh toán tiền với nhân viên, liền nắm tay kéo ngoài: "Sau khi ăn cơm xong súc miệng chút cho thơm tho, đưa em mua sữa."
Đầu ngón tay của mang theo lạnh, khi chạm cổ tay phảng phất như tạo thành một vòng tròn bạc lạnh lẽo, nhẹ nhàng tròng lấy bên trong vòng vây của .
Tầm mắt của Dịch Gia Mộc lướt nhanh qua bàn tay đang nắm chặt của hai , nhưng thấy sẽ mua sữa, đương nhiên nảy sinh bất cứ ý kiến phản đối nào: "Được thôi ạ."
Từ nhà hàng đó cổng trường đến tiệm sữa, quãng đường gần như băng qua một nửa khu học xá rộng lớn. sự cám dỗ của mỹ vị, tất cả những khó khăn đó đều chẳng đáng là bao.
Thời điểm chính là lúc học sinh tan làm, tấp nập. Cố Dạ Sanh tại học viện Sùng Tinh vốn dĩ là cái tên thu hút sự chú ý, chỉ cần tùy tiện đường thôi cũng đủ khiến qua đường thi ngoái . Lúc bên cạnh thêm nhân vật phong vân mới nổi Dịch Gia Mộc, với mái tóc quăn ngắn màu bạc trắng đặc trưng đầy nổi bật. Hai cứ thế một một bước , tỉ lệ đầu theo gần như đạt mức một trăm phần trăm.
Cố Dạ Sanh vốn sớm quen với cảm giác khác chú ý, nhưng lúc nhận thấy hơn phân nửa tầm mắt đang dồn bóng dáng chỉ cách nửa bước chân , khỏi cau mày đầu liếc một cái.
Ly
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/omega-nay-toan-di-nang-mien-dich/chuong-21.html.]
Dịch Gia Mộc giữa vòng vây của những ánh trái chẳng cảm giác gì đặc biệt, đôi mắt vẫn bình tĩnh dừng ở phía cuối con đường học xá, dáng vẻ hận thể lập tức bay ngay đến cửa tiệm sữa.
Trong lúc vô tình ngẩng đầu lên, mới phát hiện Cố Dạ Sanh đang , khỏi chút nghi hoặc hỏi: "Làm ?"
Gương mặt phối hợp với biểu cảm ngây ngô đó, quả thực là lấy mạng mà.
"..." Cố Dạ Sanh trầm mặc một hồi, bỗng nhiên từ lấy một chiếc mũ lưỡi trai, rằng mà chụp thẳng lên đầu Dịch Gia Mộc. Hắn trực tiếp đem mái tóc bạc cùng với hơn nửa khuôn mặt xinh giấu nhẹm vành mũ: "Đội cho hẳn hoi ."
Dịch Gia Mộc ngơ ngác: "?"
Cố Dạ Sanh thuận tay đè vành nón thấp xuống thêm vài phần: "Gương mặt của em gây chú ý quá , để lộ ngoài."
Dịch Gia Mộc liếc một cái: "Chẳng lẽ còn thể gây chú ý hơn cả ?"
Động tác của Cố Dạ Sanh khựng , bỗng thấy lời cũng lý. Thế là từ trong gian lưu trữ lấy một chiếc mũ khác để đội lên đầu : "Cũng đúng, thì cũng đội một cái."
Nói đoạn, trưng vẻ cà lơ phất phơ thường ngày, thọc hai tay túi quần tiếp tục sải bước về phía .
Lần quả thực còn mấy ai chằm chằm Dịch Gia Mộc nữa, bởi lẽ ánh mắt đều đổ dồn . Ánh sáng từ hằng tinh buông xuống, chiếu chất liệu đặc thù chiếc mũ, phản xạ năm chữ lấp lánh chói lòa: Vũ trụ nhất soái.
Những ai am hiểu về tính cách của Cố Dạ Sanh đều rằng, một khi đội chiếc mũ đường, điều đó chứng tỏ tâm trạng của hiện tại đang cực kỳ .
Dịch Gia Mộc thỏa mãn vì mua sữa, cũng quên đối soát "sổ nợ" với Cố Dạ Sanh: "Anh còn thiếu em sáu ly nữa nhé."
Cố Dạ Sanh hào phóng đáp: "Chuyện nhỏ thôi."
Ký túc xá của học viện Tâm Linh ở phía bên của khu học xá, hai cùng về theo đường cũ. Đến đoạn ngã tư vốn dĩ là lúc ai về nhà nấy, Cố Dạ Sanh liếc bóng qua xung quanh, bỗng nhiên nảy ý định mà đề nghị: "Để đưa em về?"
Trong cảnh thông thường, một Alpha đưa một Omega về ký túc xá là chuyện hết sức hiển nhiên. Thế nhưng, tình huống bình thường đặt lên Cố Dạ Sanh thì chút gì đó đúng lắm.
Dịch Gia Mộc hiển nhiên thói quen nể mặt khác, thẳng thừng vạch trần: "Anh trông giống kiểu sĩ, lịch thiệp như ."