Omega Này Toàn Dị Năng Miễn Dịch - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-05-03 14:30:11
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch Gia Mộc sững một chút, dường như lúc mới phản ứng kịp. Cậu đưa tay ấn lên n.g.ự.c Cố Dạ Sanh, đẩy gã một cách an : "Ngại quá, thường xuyên quên mất là một Alpha."

Nụ yêu nghiệt mặt Cố Dạ Sanh bỗng thu liễm . Gã lặng lẽ một hồi lâu bật nữa, nhưng nụ mang theo ý vị thâm trường khó đoán: "Ý của là, trông giống một Alpha ?"

Dưới tầm mắt đầy áp lực và uy h.i.ế.p của gã, Dịch Gia Mộc suy nghĩ một chút thành thật : "Vì trông quá mức, thường thì các Alpha sẽ đến thế ."

Cố Dạ Sanh hiển nhiên ngờ như , bỗng chốc gã cảm thấy lời cũng khá lý: "Cũng đúng, lời sai."

vẻ tâm tình , lười biếng dựa lưng tường, từ xuống đ.á.n.h giá dáng vẻ hiện tại của Dịch Gia Mộc một lượt: " mà, cho dù đến mấy thì vẫn cứ là một Alpha thôi."

Chỉ cần là Alpha, một Omega đang tiết tin tức tố thì mãi mãi là một nhân tố định. Huống hồ, cái em học mắt là kiểu "quyến rũ mà tự ". Tuy vóc dáng tinh tế mảnh mai, nhưng ở cổ áo mở rộng lộ xương quai xanh ẩn hiện, trông ngoan ngoãn tinh xảo.

Cậu dường như đang tiêu hóa hàm ý trong lời của Cố Dạ Sanh, đôi lông mày khẽ chau một chút.

Cố Dạ Sanh cúi đầu lướt qua lớp áo mỏng manh của Dịch Gia Mộc, thần thái nghiêm túc của , gã bỗng cảm thấy cổ họng càng thêm khô nóng. Gã định gì đó thì đột nhiên thấy phía động tĩnh, là thầy Dục Thịnh – suýt gã chọc cho phát hỏa – đang bước khỏi văn phòng.

Cố Dạ Sanh huấn suốt một buổi chiều đến mức đau cả đầu, tránh còn kịp, thế là gã liền một tay tóm lấy Dịch Gia Mộc, cùng lẩn gian tam giác chân cầu thang.

Sau một hồi trời đất cuồng, thở của hai hòa lẫn , tư thế cũng gần như dính chặt lấy đối phương. Cố Dạ Sanh một tay đỡ lấy vòng eo của Dịch Gia Mộc, nghiêng tai tiếng bước chân của Dục Thịnh dần xa . Sau khi thở phào nhẹ nhõm, gã mới nhận tư thế của hai lúc , khỏi phân tâm nghĩ thầm: Chà, eo của nhóc con cũng thật là nhỏ.

Trong lúc đang lơ đãng, gã ngẩng đầu lên liền chạm ngay một ánh mắt. Đôi mắt hạnh màu nhạt cứ thế lặng lẽ gã, trong veo và thuần khiết, cực kỳ giống một loài động vật thuộc họ mèo nào đó.

Rõ ràng là một ánh chút tạp niệm, nhưng khiến m.á.u trong Cố Dạ Sanh nhất thời sôi trào. Cộng thêm mùi hương Omega cứ vất vưởng xung quanh, trong nháy mắt khơi dậy bản năng chiếm hữu tuyệt đối của một Alpha trong cơ thể gã.

Ly

Cố Dạ Sanh nhẫn nhịn đến mức khó chịu. Đợi đến khi bóng dáng Dục Thịnh biến mất khỏi tầm mắt, gã gần như là "ném" Dịch Gia Mộc khỏi góc tối, bật một tiếng nhẹ rõ ý tứ: "Để lão Dục mà thấy ở đây thì ăn mắng thêm trận nữa. Giờ thì , thể về đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/omega-nay-toan-di-nang-mien-dich/chuong-16.html.]

Dịch Gia Mộc gì, cứ thế gã trân trân, cũng chẳng nhúc nhích.

Cố Dạ Sanh nhướng mày, nhịn trêu chọc: "Sao thế, cần đưa về tận nơi ?"

Lúc Dịch Gia Mộc mới mở miệng: "Tin tức tố của dường như cũng rò rỉ ."

Trong khí, lẫn hương thanh mai nhạt nhòa, từ lúc nào phủ lên một mùi thơm thấm đẫm lòng . Đó là một mùi hương mềm mại mị hoặc nhưng mang theo cảm giác kiêu ngạo độc nhất vô nhị, giống như những đóa nhụy hoa trắng muốt đang nở rộ giữa trời tuyết. Đó chính là mùi của loài hoa Thủy Tiên cô độc tự soi bóng bên bờ nước, yêu diễm kiều mị nhưng phóng khoáng, trương dương.

"……"

Cố Dạ Sanh vì nhất thời kiềm chế mà để lộ vài sợi tin tức tố, lúc hồn gã thu liễm ngay lập tức. Ngay cả bản gã cũng nhận xung quanh vẫn còn lưu dư vị nồng nàn đến thế. Trước đây, gã từng tin tức tố của bất kỳ Omega nào kích thích đến mức . Huống hồ, đây chỉ mới là một tia cực nhạt mà thôi.

Dịch Gia Mộc đợi một lát thấy Cố Dạ Sanh gì, cũng ý định nán : "Nếu còn việc gì khác, về tắm đây."

Cố Dạ Sanh dựa tường, đăm đăm theo bóng dáng dần xa . Một lúc lâu , gã mới lộ một nụ đầy ẩn ý, lầm bầm tự với chính : "Phải làm bây giờ đây nhóc con... Có vẻ như, thành công quyến rũ đấy..."

...

Khi Ngũ Thanh Tắc gấp gáp từ tinh hệ thứ sáu trở về đến nơi thì trời về khuya. Anh chẳng kịp nghỉ ngơi lấy một phút, xuống phi thuyền ngừng bước mà thẳng tới khu ký túc xá dành cho giảng viên và nhân viên nhà trường. Lúc tìm Dục Thịnh, Ngũ Thanh Tắc vẫn còn vương lạnh căm căm của màn đêm buốt giá.

Trong phòng của Dục Thịnh lúc vẫn đèn đuốc sáng trưng. Ông đang ngậm một điếu t.h.u.ố.c lá vị bạc hà, mắt dán chặt danh sách sinh viên màn hình. Vừa ngẩng đầu thấy Ngũ Thanh Tắc phong trần mệt mỏi đó, Dục Thịnh nhịn mà lên tiếng trêu chọc: "Chà, về nhanh đấy chứ."

"Đứa nhỏ nhà tố cáo, thể sốt sắng trở về cho !" Ngũ Thanh Tắc bực dọc cởi chiếc áo khoác ngoài , tùy tiện vắt lên giá áo bên cạnh, rút một túi hồ sơ ném thẳng qua phía đối diện: "Tư liệu ông cần đều ở trong cả, mau cầm lấy ! Giải quyết chuyện cho nhanh gọn , phát sinh thêm mấy chuyện rắc rối làm ảnh hưởng đến thằng bé nữa."

Dục Thịnh mở túi hồ sơ hỏi : "Cái gì mà đứa nhỏ nhà các ông? Sao nhà ông nào họ Dịch nhỉ?"

"Thì cũng là do nó lớn lên từ nhỏ, nhà thì là nhà ai?" Ngũ Thanh Tắc thấy dáng vẻ thong dong của đối phương thì chút nóng nảy: "Dục tấc, ông nhất định để tâm một chút, đùa với ông đấy, hiểu ?"

Loading...