Mọi thứ vẫn y như — gọn gàng, tinh tế, chẳng lộ chút dấu vết nào.
khi mở tủ, phát hiện đống bánh kẹo và đồ ăn vặt giấu kỹ trong góc.
Đóng , bước đến tủ lạnh — mở , một đám lon nước đủ màu đập mắt.
Cậu khẽ, lắc đầu, đóng .
là Ứng Khuyết — ngoài lạnh trong mềm, còn trẻ con.
“Cà phê của bao nhiêu đường?” – tiếng Ứng Khuyết vọng .
Trì Quyến Thanh , ánh mắt như khắc ghi hình ảnh trong lòng, khẽ :
“Tuỳ .”
“Vậy thì… mười muỗng.”
Ừm… cũng ngọt.
---
Từ hôm đó, giữa hai một đổi nhỏ.
Ứng Khuyết cảm nhận , nhưng chẳng rõ khác ở — lẽ vì trong mắt , vốn dĩ thứ vẫn là “bình thường”.
Chỉ là, Trì Quyến Thanh còn ghi chép tỉ mỉ chuyện giường chiếu của họ nữa.
Ứng Khuyết từng hỏi, đối phương chỉ đáp nhạt nhẽo:
“Không cần nữa.”
Không cần? Tại ?
Đó chỉ là trò chơi — mà là… ký ức của hai .
Ứng Khuyết sang với 999: “Cậu ghi .”
999: “Tôi hứng thú với đời tư của ngài, đó cũng trách nhiệm của .”
Ứng Khuyết: “Cậu chỉ huy.”
999: “ Ký chủ quyền chỉ huy .”
Ứng Khuyết: “Ha ha.”
999 cảm thấy tiếng “ha ha” đó đầy ẩn ý, lo rằng Ứng Khuyết sẽ thật sự tìm cách bắt nó lời. nghĩ kỹ, thứ duy nhất thể mua chuộc nó là “suất đề cử nhiệm vụ”, miễn dụ, cũng chẳng làm gì cả.
Sau Ứng Khuyết mới , câu “ cần nữa” là vì luận văn của Trì Quyến Thanh thành từ lâu thậm chí còn sớm hơn cả khi mượn danh “nghiên cứu” để cùng chơi mấy trò đó.
Ứng Khuyết ôm xuống giường, mỉm :
“Trì , thật — dù luận văn, vẫn sẵn sàng cùng em ‘thực hành’ mà.”
Trì Quyến Thanh chút ngượng, vòng tay qua cổ , khẽ : “Ứng tổng cũng thế thôi — dù chiều, vẫn bắt cai đồ ăn vặt.”
Ứng Khuyết chợt hiểu một chân lý cay đắng: Làm , đừng bao giờ để khác nắm thóp.
Bạn tưởng đó chỉ là một hổ? Không — đó là vũ khí họ thể dùng chống bạn cả đời.
Không cãi , dứt khoát cúi xuống hôn.
Sau khi kết thúc, cả hai tắm rửa giường.
Ứng Khuyết tắt đèn, căn phòng chìm trong bóng tối.
Anh dễ ngủ, chỉ vài phút là chìm mộng.
khi , cảm thấy khẽ dựa gần — làn nhiệt lan qua tấm chăn, hòa thở .
Ứng Khuyết khẽ cứng .
Trì Quyến Thanh đặt tay lên cánh tay , yên tĩnh, động đậy nữa — lẽ ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/om-yeu-cong-chinh-la-bat-tu/chuong-14.html.]
Ứng Khuyết suy nghĩ vài giây, giữa việc đ.á.n.h thức im lặng để mặc, chọn cái .
Trong bóng tối, ấm giao hòa, kéo cả hai giấc mơ yên bình.
Cuối tuần, Trì Quyến Thanh bảo:
“Thứ hai một buổi tọa đàm, cùng ?”
Ứng Khuyết sững .
Từ khi cưới đến nay, trừ chuyện giường, đây là đầu tiên Trì Quyến Thanh chủ động mời cùng tham dự điều gì đó.
Không do quen với nhịp sống “giả bận rộn thật nhàn rỗi” ở công ty , nhưng , niềm vui trong lòng hề đến từ việc … trốn làm.
“Là Trì đang mời bước thế giới của em ?” — Anh hỏi, giọng nhẹ như nắng.
Trì Quyến Thanh lật trang sách, ngừng một nhịp:
“Xin , Ứng tổng bận trăm công nghìn việc, hẳn hứng thú với mấy buổi chuyện học thuật tẻ nhạt . Là lỡ lời.”
“ Ai là .”
Ứng Khuyết nắm lấy tay , ánh vẫn dõi theo.
Trì Quyến Thanh đến lúng túng, ánh mắt khẽ chuyển, đúng lúc , Ứng Khuyết giơ tay vuốt nhẹ giữa lông mày : “Có tí bụi, để phủi cho.”
Thật gì — chỉ là ánh nắng ngoài cửa sổ rọi xuống, đậu đúng hàng mi, khiến tưởng như đó là lớp bụi vàng.
Khi ngẩng đầu, ánh mắt hai bất ngờ chạm .
Cuốn sách trong tay rơi xuống, mở đúng một trang nào đó, ai nổi.
Hai giây , cả hai cùng .
Trì Quyến Thanh khẽ , nụ hòa với ánh nắng, lọt mắt Ứng Khuyết chói lóa, ấm áp.
Cảm giác tim run lên lẽ là động lòng, cũng lẽ là đau lòng.
Cả hai cùng lúc, cùng rơi nhịp điệu .
Trì Quyến Thanh nhắm mắt, ngửa đầu tận hưởng chút nắng mùa thu hiền hòa.
Bỗng nhiên, một bóng nghiêng xuống, hương thơm quen thuộc ùa tới.
Cậu mở mắt chỉ khi đôi môi chạm xuống, mới vòng tay ôm lấy cổ …
Ánh sáng xuyên qua kẽ hở, để trong góc phòng một vệt dấu mờ nhạt — vệt sáng của tình yêu.
Về Ứng Khuyết mới nhận vẫn quá ngây thơ.
Trì Quyến Thanh tuy chịu mở lòng, cả hai hiểu hơn, nhưng vẫn chuyện riêng tư ảnh hưởng đến cuộc sống của . Thế nên, dù Ứng Khuyết cố năn nỉ xin nghỉ một ngày, Trì Quyến Thanh chỉ :
“Không cần . Đến giờ tự đến công ty đón .”
Và vì thế, chẳng những trốn buổi sáng ở công ty, mà ngay cả buổi chiều vốn là “giờ vàng” để lười biếng — cũng kéo một buổi tọa đàm nhàm chán dài mấy tiếng đồng hồ.
“Tôi nghi là cố tình.”
Với tính cách của Trì Quyến Thanh, chuyện … khả năng cao.
“Có lẽ ký chủ thích trốn việc.” 999, giọng lý trí, chen biện hộ.
Ứng Khuyết thở dài:
“Sau nếu dịp, sẽ kiến nghị với tổng cục nên mở khóa đào tạo cho nhân viên thực tập mới, để họ ‘quan sát sếp’ là kỹ năng sống còn.”
999: “…… Tôi còn trẻ mà.”
Ứng Khuyết: “Đi làm thì ai cũng sợ sếp non yếu, chứ kiểu như , dám đem ‘trẻ non ’ làm lý do bao che, thì khuyên nên nghỉ sớm cho .”
999 câm nín.
Nó nghĩ thầm: Nếu buổi “tái giáo dục” cũng nên lôi lớp “chấn chỉnh lãnh đạo” kiểu như: đả kích lòng tự tin của cấp .
Đến trưa, Trì Quyến Thanh lái xe đến đón tài xế, thư ký, chỉ hai .