Ôm lấy mặt trời - Chương 11: Gần hơn một chút

Cập nhật lúc: 2025-01-24 05:23:49
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

An Minh đứng ngẩn người trước cổng nhà mình, nhìn chiếc xe của Cảnh An lao đi. Cảm giác hỗn loạn trong lòng cô chẳng thể nào giải thích được. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại trước khi bước vào nhà.  

[Thôi nào, chỉ là một chuyện nhỏ thôi. Đừng để tâm đến anh ta. Chỉ cần nghỉ ngơi, mai tỉnh dậy là mọi thứ sẽ ổn.]  

Nhưng lòng cô không ngừng lặp đi lặp lại hình ảnh ánh mắt anh nhìn mình, vừa sâu thẳm, vừa kỳ lạ, như thể nhìn thấu tất cả mọi điều cô nghĩ.  

---

**Bên trong xe, Cảnh An vừa lái xe vừa mỉm cười nhẹ.**  

[Đúng là thú vị thật. Cô gái này ngoài mặt thì luôn cứng rắn, nhưng trong lòng lại nghĩ đủ thứ linh tinh. Có lẽ nghe được suy nghĩ của cô ấy cũng không tệ lắm.]  

Tiếng nhạc phát ra từ radio hòa cùng tiếng gió rít qua cửa kính. Anh chống tay lên vô lăng, mắt thoáng đượm vẻ suy tư.  

[Cô ấy nghĩ mình đáng ghét sao? Nhưng ánh mắt cô ấy lúc nãy, rõ ràng không phải như thế. Lúc nào cũng miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo...]  

Anh khẽ cười, rồi lắc đầu, tự nhủ bản thân không nên quan tâm quá nhiều. Nhưng càng cố bỏ qua, hình ảnh gương mặt đỏ bừng của cô lại càng hiện rõ trong tâm trí.  

---

**Ngày hôm sau, tại trường học.**  

An Minh bước chậm rãi vào lớp, cố gắng không để ý đến ánh mắt của mọi người. Vết đau ở cổ chân đã giảm bớt, nhưng cô vẫn cảm nhận rõ từng bước đi không vững.  

Ngọc Lan, cô bạn thân của An Minh, lập tức chạy tới, ánh mắt đầy lo lắng. “Minh! Cậu sao rồi? Nghe nói hôm qua cậu bị trượt chân ngã à? Ai đưa cậu về thế?”  

“Ừ, không sao đâu.” An Minh trả lời qua loa, cố né tránh ánh mắt dò hỏi của bạn mình.  

“Đừng giấu tớ. Hôm qua tớ thấy xe của anh Cảnh An đỗ trước nhà cậu.”  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/om-lay-mat-troi/chuong-11-gan-hon-mot-chut.html.]

“Cái gì?!” An Minh bật thốt, nhưng ngay lập tức nhận ra mình phản ứng quá mức, cô vội vàng hạ giọng: “À… không có gì. Là cậu ta tiện đường thôi.”  

[Trời ơi, tại sao chuyện gì cũng không qua được mắt con nhỏ này vậy? Mà sao hôm qua mình không nghĩ đến việc nói cậu ta để xe ở xa một chút chứ!]  

Ngọc Lan nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt tò mò lộ rõ. “Tiện đường? Hai người sao lại tiện đường cùng nhau được? Nói thật đi, có chuyện gì giữa cậu với anh ấy đúng không?”  

“Không có!” An Minh phản bác ngay lập tức, nhưng giọng nói run rẩy của cô khiến chính cô cũng không tin nổi.  

[Ngọc Lan, tha cho mình đi mà! Chuyện đó có gì đáng nói đâu!]  

Ngọc Lan nghiêng đầu nhìn cô một lúc, rồi bất ngờ cười khúc khích. “Thôi được rồi, tớ không hỏi nữa. Nhưng mà…”  

“Nhưng mà gì?”  

“Cậu đỏ mặt kìa.”  

An Minh sững người, vội lấy tay che mặt, nhưng đã quá muộn. Ngọc Lan cười lớn, để mặc cô ngồi đó tự dằn vặt trong sự ngượng ngùng.  

---

**Ở một góc hành lang, Cảnh An dựa lưng vào tường, khoanh tay trước ngực, lặng lẽ nhìn về phía lớp học của An Minh.**  

[Mình đúng là có chút tò mò. Không biết cậu ấy sẽ giải thích với bạn cậu ấy thế nào về chuyện hôm qua.]  

Anh nhắm mắt, tập trung lắng nghe.  

[Mình phải làm gì đây? Cứ như thế này thì chắc chắn Ngọc Lan sẽ nghĩ linh tinh mất. Nhưng mà nếu giải thích nhiều quá lại càng đáng nghi hơn. Aaa, tại sao mọi chuyện cứ rối tung lên thế này?]  

Cảnh An khẽ bật cười, rồi lắc đầu bước đi.  

“An Minh, đúng là cậu thú vị thật.” Anh thì thầm, ánh mắt thoáng nét dịu dàng.  

Loading...