Lê An Minh bước vào nhà, đôi chân vẫn còn đau nhưng không làm cô quên được cảm giác khó hiểu vừa trải qua. Vừa đến phòng khách, cô thấy mẹ mình, bà Lê, đang ngồi trên sofa, mắt chăm chú nhìn màn hình điện thoại.
"Con về rồi à? Sao muộn thế?" Giọng bà Lê lạnh nhạt, nhưng ánh mắt thoáng chút lo lắng lướt qua khi nhìn chân cô.
"Con đi dạo thôi, không có gì đâu." An Minh cố giữ giọng bình thản, nhưng lòng lại có chút khó chịu. Bà lúc nào cũng vậy, chỉ hỏi một cách hời hợt rồi quay về với công việc. Ngôi nhà này vốn dĩ chưa bao giờ mang lại cảm giác ấm áp mà cô luôn thèm muốn.
"Chân con sao vậy? Trật chân à?" Bà Lê cuối cùng cũng buông điện thoại, liếc qua đôi giày dính bẩn của cô.
"Con bị trượt thôi, không sao đâu. Bạn con đưa về rồi." Cô trả lời qua loa, bước nhanh lên cầu thang, không muốn kéo dài cuộc trò chuyện.
Bước vào phòng, An Minh thả mình xuống giường, ánh mắt vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa vẫn chưa ngừng rơi, từng hạt tí tách đập vào khung kính, hòa quyện cùng cảm giác trống rỗng trong lòng cô. Cô đưa tay chạm nhẹ vào nơi anh đã đỡ mình lúc nãy, bỗng dưng cảm thấy cả người nóng bừng lên.
"Chu Cảnh An..." Cô khẽ gọi tên anh, như thể muốn kiểm chứng điều gì đó. Nhưng ngay khi tên anh thoát ra khỏi môi, cô lập tức lắc đầu, cố gắng xua đi những suy nghĩ mơ hồ.
"Không được! Mình không thể thích cái tên khó ưa đó!" An Minh tự nhủ, nhưng trái tim vẫn đập loạn nhịp, như phản bội lại chính suy nghĩ của cô.
---
Bên kia, Chu Cảnh An vừa về đến nhà. Ngôi biệt thự nhà họ Chu to lớn nhưng lạnh lẽo, chẳng khác gì không khí trong lòng anh lúc này. Anh bước vào phòng mình, quăng chìa khóa lên bàn, ngồi thả lưng xuống ghế.
Ánh mắt anh lơ đãng nhìn vào chiếc áo khoác trên tay – chiếc áo mà anh vừa khoác cho An Minh khi đỡ cô xuống xe. Nó vẫn còn vương lại mùi hương dịu nhẹ của cô, khiến anh bất giác nhíu mày.
"Đang nghĩ cái quái gì vậy chứ?" Anh lầm bầm, ném chiếc áo lên giường, nhưng không thể ngăn những suy nghĩ về cô ùa vào đầu.
Cô gái đó... lúc khóc trông thật yếu đuối. Nhưng ánh mắt bướng bỉnh và đôi môi mím chặt lúc tức giận lại khiến anh chẳng thể rời mắt. Cô như một mâu thuẫn sống động, vừa mạnh mẽ vừa mong manh, làm anh không ngừng muốn lại gần, dù biết rằng sẽ có ngày bị thương.
Anh bật cười nhạt, tự trách bản thân sao lại để tâm đến cô nhiều như vậy. Nhưng sâu trong lòng, anh biết, cô đã chiếm lấy một góc nhỏ trong trái tim anh – một cách vô thức và chẳng thể kiểm soát.
---
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/om-lay-mat-troi/chap-8.html.]
### Sáng hôm sau...
Ánh mặt trời len lỏi qua rèm cửa, kéo theo một ngày mới. An Minh vừa bước xuống cầu thang đã thấy bà Lê đứng ở bàn ăn, chuẩn bị bữa sáng.
"Mẹ, hôm nay con muốn đến trường sớm một chút." Cô lên tiếng, định tạo cớ để tránh ngồi cùng bà lâu.
"Ừ, để tài xế đưa con đi." Bà Lê vẫn không rời mắt khỏi cốc cà phê trước mặt.
"Không cần, con tự đi được." An Minh vội vàng đáp, không muốn bà hỏi thêm.
Cô bước ra khỏi nhà, vừa lúc thấy chiếc xe đạp cũ của mình đang dựng bên hiên. Cô mỉm cười, bước đến dắt xe ra đường. Đúng lúc đó, một chiếc ô tô quen thuộc từ xa lao đến. Cửa kính xe hạ xuống, và gương mặt lạnh lùng của Chu Cảnh An hiện ra.
"Đi xe đạp à? Lên xe tôi đưa cậu đi." Anh nhàn nhạt nói, như thể đó là việc hiển nhiên.
"Không cần! Tôi không muốn phiền cậu." Cô gắt lên, nhưng lòng lại khẽ rung động.
"Không phải phiền. Tôi chỉ không muốn phải nhìn thấy cậu lết chân đến trường rồi lại than vãn thôi." Anh nhếch môi, giọng nói đầy vẻ châm chọc.
Cô cắn môi, ngập ngừng một chút, rồi cuối cùng thở dài, trèo lên xe anh. Trái tim cô lại bắt đầu đập loạn nhịp. Còn anh, đôi mắt thoáng ánh lên một tia thích thú khi nhìn vẻ mặt lúng túng của cô.
---
**Tại cổng trường...**
Cả hai vừa bước xuống xe, đã lập tức trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. Những ánh mắt tò mò, ngạc nhiên cùng tiếng thì thầm bàn tán vang lên khắp nơi.
"Cậu ta là ai thế? Sao lại đi cùng Chu Cảnh An?" Một nữ sinh nói nhỏ với bạn mình.
"Nhìn cũng bình thường mà, sao lại được anh ấy đưa đi học chứ?" Một giọng khác đầy ghen tị vang lên.
An Minh đỏ bừng mặt, nhanh chóng bước thật nhanh vào lớp. Nhưng không biết từ bao giờ, trong lòng cô đã nhen nhóm một mối bận tâm mới. Liệu mọi thứ giữa cô và anh sẽ đi đến đâu?