Vân ca trang sách mà Lục Vĩnh Hạo giật , đột nhiên trở nên kích động, run rẩy đưa tay cầm lấy. Lục Vĩnh Hạo tưởng Vân ca kích động vì thể trở về, ngờ Vân ca hai tay hợp bắt đầu xé toạc mảnh giấy ố vàng. Lục Vĩnh Hạo hoảng hốt vội vàng giật tay . Vân ca thử vài thể giật trang sách, sắc mặt tái nhợt bỗng ửng hồng một chút, vội vàng gọi Lục Vĩnh Hạo: "Xé , xé nó !"
"Vân ca, ? Đây là hy vọng duy nhất thể cứu bây giờ!" Lục Vĩnh Hạo căng thẳng hỏi.
Vân ca thấy thể giật trang sách, bỗng chốc buông xuôi : "Mục đích duy nhất xuyên đến đây là để đổi phận của , đáng tiếc... Cậu xuyên đến Đế Tư cần ba yếu tố: m.á.u của và , đứa bé trong bụng, và sức mạnh của Thánh thư. Thánh thư trong tay sớm cạn kiệt linh lực, mất hiệu lực, chỉ trang sách Lý Hải Vương lén xé ban đầu còn hiệu lực. Bây giờ đủ 2 yếu tố, nếu trang sách, khi xuyên trở về Đế Tư vẫn sẽ về quỹ đạo ban đầu. Tôi thà c.h.ế.t cũng để một nữa đối mặt với phận đó."
Lục Vĩnh Hạo nắm chặt mảnh giấy mỏng manh trong tay, cổ họng nghẹn ứ một , thể thoát cũng thể nuốt xuống: "Anh nó lúc nào cũng hy sinh cho ai xem! Tôi c.h.ế.t sống, đều là do phận bất hạnh của chính ! đang làm gì thế ! Mẹ nó địa chủ ép cung, trưởng cung thiếu nợ nặng lãi ? Anh thể chết, nhất định thể chết!"
Nói xong, gã rạch ngón tay chuẩn , chữ lên trang sách. Vân ca giật mạnh tay gã : "Tôi... phận định là chết, tài khoản ngân hàng của ở Thụy Sĩ dùng tên của em, mật khẩu ngân hàng là ngày sinh của em, tiền bên trong đủ để em cả đời lo lắng cơm áo gạo tiền..."
"Đừng nữa! Anh chết!" Lục Vĩnh Hạo mắt đỏ hoe, miệng chỉ thể lặp lặp câu .
Gã ôm Vân ca, định tìm một nơi cướp xe để đến bệnh viện, nhưng đúng lúc , Vân ca chỉ cố hết sức vươn tay chạm mặt gã: “Kiếp … khi mất em, đến việc chạm mặt em cũng làm , chỉ thể trơ mắt em biến mất trong biển lửa. Em yêu , nhưng nào xứng đáng với tình yêu của em… Kiếp thể c.h.ế.t trong vòng tay em, … còn gì hối tiếc , chỉ mong em đừng hận … Không, hận cũng , chỉ cần em chịu nghĩ đến trong những giấc mơ lúc nửa đêm, sẽ… nhưng làm đây, em sẽ nhớ khuôn mặt tàn tạ của … nhớ…”
Vân ca đột nhiên ho một ngụm m.á.u nữa. Khi giọt nguyên huyết cuối cùng cạn kiệt, những nếp nhăn gương mặt giãn , trả dung mạo tuấn tú, lộng lẫy, tô điểm bởi mái tóc bồng bềnh, giống hệt một đóa hồng mai nở rộ trong trận tuyết cuối cùng của mùa đông – đẽ mà chênh vênh sắp rụng rời trong gió…
Lời của Vân ca hết nữa, tay từ từ buông thõng, mặt mang theo một nụ cô đơn, đôi mắt kịp nhắm , vượt qua Lục Vĩnh Hạo, trống rỗng về phía bầu trời phía gã…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/oan-no-tinh-duyen/chuong-67.html.]
“Không…” Lục Vĩnh Hạo run rẩy ngón tay, từ từ đưa đến thử thở của , nhưng cơ thể dần lạnh lẽo và cứng đờ trong vòng tay đều tuyên bố: Vân ca .
Lục Vĩnh Hạo cứng đờ tại chỗ, mắt khô khốc, miệng cũng khô đến mức thể thốt nên lời. Có một khoảnh khắc, gã nghĩ rằng Vân ca đang âm mưu trò gì đó, lẽ giây phút tiếp theo sẽ mở mắt, với gã.
Thế nhưng cơ thể đó đột nhiên nóng rực, bắt đầu cháy từ bên trong, cơ thể thuộc thế giới , khi sinh mạng cạn kiệt, cuối cùng cũng hóa thành tro bụi.
“Không—!” Lục Vĩnh Hạo điên cuồng gào thét, màng đến sự bỏng rát mà cố sức vồ lấy, nhưng những gì gã nắm nhanh chóng biến thành tro bụi, gió thổi qua, còn sót một hạt nào.
Và cuốn sách trong tay Lục Vĩnh Hạo m.á.u từ ngón tay gã cắn vỡ làm nhiễm bẩn, phát một thứ ánh sáng kỳ lạ. Một làn sóng lớn nổi lên trong hồ chứa nước bên cạnh, cuốn phăng gã trong.
Khi Lục Vĩnh Hạo vật lộn thoát khỏi mặt nước, ánh sáng chói chang bất thường trời khiến gã thể mở mắt. Dùng cánh tay che chắn từ từ hạ xuống, mới phát hiện, trời hai mặt trời đang tỏa những đợt sóng nhiệt cuồn cuộn.
Nhìn quanh, hồ nước thực sự quá quen thuộc, chính là cái hồ nơi gã đầu tiên gặp Nhị Hoàng Tử.
Hệt như đầu xuyên đến, phía xa một làn khói bụi cuồn cuộn, một đội quân lớn đang áp sát hồ nước .
Lục Vĩnh Hạo đột nhiên cảm thấy vô vị. Gã cúi đầu, từ từ giơ tay lên, những hạt bụi cuối cùng hai bàn tay trống rỗng cũng nước hồ rửa sạch sẽ, nhưng cảm giác nóng rát tay vẫn còn, giống như , vốn tưởng rằng đối với gã ngoài hận thù thì chẳng còn gì, nhưng khi thật sự còn nữa, nỗi đau khiến gã thể thở nổi.
“Mau ! Yêu nghiệt đó ở đằng !” Khi đội quân đó đến gần, Lục Vĩnh Hạo mới tê dại ngẩng mắt lên. Nhóm đến đây căn bản quân đội, mà giống như một đám đông dân thường. Họ khoác những tấm vải thô màu trắng để che nắng, hùng hổ lao về phía Lục Vĩnh Hạo.