Oán Nợ Tình Duyên - Chương 49

Cập nhật lúc: 2025-10-10 07:13:44
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Vĩnh Hạo khi sinh xong, liền mơ màng ngủ một giấc thật dài, khi mở mắt , điều đầu tiên hiện trong đầu là: Vu lão lục !

Gã lớn tiếng gọi một hồi, nhưng ai cho gã tung tích của Vu lão lục. Còn đứa bé gái sinh cũng mang .

Đầu óc Lục Vĩnh Hạo hỗn loạn, gã nhớ những lời Vu lão lục vội vàng thốt , cuối cùng trong đầu chỉ còn mấy chữ: Vân ca sắp xong .

Gã  giường lớn, cuộn chăn nhắm mắt , nhưng cảnh tượng quen thuộc ngừng ho m.á.u cứ lặp lặp trong đầu. Vân ca trong lòng gã  chỉ là thủ lĩnh, ân nhân cứu mạng, mà còn giống như một cha. Ít nhất thì những việc mà cha ruột từng làm , Vân ca làm tất cả.

Miệng ngừng hận, nhưng nghĩ đến việc Vân ca sắp chết, khóe mắt kìm mà cay xè.

Vân ca vì nhất định đưa về? Hai thế giới hiện đại, để mãi mãi sùng bái ở bên cạnh   ? Nếu như... bây giờ gì cũng muộn , gã chỉ thể tự từng bước tiến lên, tìm đường về nhà, ... cứu Vân ca đang hấp hối.

Nghĩ , lòng gã dường như cũng bình tĩnh .

Khi trời hửng sáng, Đại Hoàng Tử Tuấn Hải Vương cuối cùng cũng trở về phủ của – với vẻ mặt mệt mỏi rã rời.

Hắn thậm chí thèm đến Lục Vĩnh Hạo một cái, mà trở về phòng trực tiếp ngủ.

Sau khi Lục Vĩnh Hạo sinh xong, đưa về phủ thì an trí ở gian phòng phụ bên cạnh điện của Đại Hoàng Tử, cần thông báo cũng thể tẩm cung của Vương tử.

Lục Vĩnh Hạo trong lòng lo lắng cho sự an nguy của Vu Lão Lục, mặc dù đều mềm nhũn, nhưng vẫn cố gắng bò dậy, lảo đảo về phía tẩm cung.

Đại Hoàng Tử Tu Hải Vương cởi áo giường chìm giấc ngủ say, khi đến gần Lục Vĩnh Hạo ngửi thấy một mùi tanh khác lạ,  kìm đưa tay lay Đại Hoàng Tử tỉnh dậy, nhưng khi chạm cánh tay , tay Lục Vĩnh Hạo từ từ rụt , bởi vì gã cuối cùng rõ vẻ mặt đau khổ của Đại Hoàng Tử, lông mày cau chặt, dường như chìm sâu một cơn ác mộng.

Cái biểu cảm giống như đang đó, khiến Lục Vĩnh Hạo khỏi giật .

Trong lòng , Đại Hoàng Tử Tuấn Hải Vương luôn là một sự tồn tại gần như quái vật, đằng vẻ ngoài ôn văn nhã nhặn là một trái tim lạnh lùng, độc ác và đầy mưu tính, ngờ cũng lúc yếu ớt như .

Tu Hải Vương dù mạnh mẽ đến , suy cho cùng cũng chỉ là một kẻ đáng thương từ nhỏ cha yêu thương. Nghĩ , Lục Vĩnh Hạo đột nhiên cảm thấy Tuấn Hải Vương thực còn đáng thương hơn nhiều.

Dù cho lão cha của gã khốn nạn đến mức nợ cờ bạc, bán cả hai đứa con, nhưng gã vẫn còn Vân ca… Thế nhưng, Vân ca ? Rốt cuộc vì lý do gì mà từ bỏ tất cả để đến thế giới ? Khi đột nhiên giữa những tòa nhà hiện đại san sát, liệu cảm thấy cô đơn lạc lõng

Lục Vĩnh Hạo đột nhiên thu hồi tâm trí, gã thấy đúng là quá ngu ngốc, nảy ý nghĩ hoang đường rằng Tuấn Hải Vương đáng thương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/oan-no-tinh-duyen/chuong-49.html.]

Gã thô bạo đẩy Tuấn Hải Vương một cái, kịp đẩy thứ hai, hất tung, xoay tròn ngã sập xuống đất. Tuấn Hải Vương giật tỉnh giấc khỏi giấc ngủ sâu, theo phản xạ sử dụng dị năng trọng lực.

Nếu là bình thường, Lục ca chắc chắn sẽ chịu đựng . bây giờ gã đang trong cữ, ném xuống đất như , lập tức rã rời. Đầu lưỡi răng cắn , ngã vật xuống đất, cổ lệch , m.á.u trào khóe miệng.

Tuấn Hải Vương nương theo ánh trăng rõ Lục Vĩnh Hạo khóe miệng vương máu, vẻ mặt rõ ràng khựng ,   dậy ôm lấy Lục Vĩnh Hạo: "Bị ngã ở ? Mau !"

Lục Vĩnh Hạo cảm thấy dây thần kinh đều đứt lìa, căn bản thể hồi phục , chỉ thể thầm mắng trong lòng: "Bà nội mày, cả đều ngã!"

Sau khi Đại Hoàng tử gọi Thái y đến kiểm tra một lượt, Lục ca cũng coi như hồi sức , gã nắm lấy tay Đại Hoàng tử hỏi: "Vu Lão Lục ?"

Đại Hoàng tử vỗ vỗ tay gã, ôn hòa : "Cậu đưa về phủ, chuyên trách trông coi, em đừng lo lắng."

Lục Vĩnh Hạo khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thật gã còn hỏi tình trạng của đứa bé gái , nhưng lời đến miệng thốt . Bé gái ở Đại lục Đế Tư  tôn nghiêm, địa vị, còn thú nhân mang thai sinh bé gái thì quả là một kẻ dị dạng tàn nhẫn đến mức thảm khốc. Cho dù đó là con gái của Đại Hoàng tử, chắc chắn cũng thể hưởng thụ đãi ngộ của một công chúa .

Thực tế, bé gái mà Lục Vĩnh Hạo sinh là bé gái đầu tiên mang huyết mạch hoàng gia trong hàng nghìn năm của Đại lục Đế Tư. Đương nhiên, tin tức chỉ một ít , Hoàng tử phủ tuyên bố bên ngoài rằng đứa bé mới sinh c.h.ế.t non.

Mãi Lục Vĩnh Hạo mới , bé gái giao cho nhũ mẫu Bối Lạp Đạt chăm sóc. Vu Lão Lục giam hai ngày đó cũng thả . Có lẽ vì Lục Vĩnh Hạo sinh bé gái, mà sức hút của thú nhân xuyên giảm sút đáng kể, ít nhất trong mắt Lỗ Tháp và những khác, loại hàng hóa đưa lên giường cũng lỗ vốn, còn bằng lão nhũ mẫu Bối Lạp Đạt!

Hoa cúc của Vu Lão Lục tạm thời còn lo bạo hành.

cảnh Lục Vĩnh Hạo sinh con hôm đó quá chấn động, đến mức việc đầu tiên Lão Lục làm khi gặp Lục Vĩnh Hạo là kéo vạt áo của , ngây những vết rạn bụng vẫn kịp hồi phục.

Lục Vĩnh Hạo hạ quyết tâm, chỉ cần Vu Lão Lục dám một câu châm chọc, gã sẽ liều mạng đánh cho   lăn lộn bò lê. khi Vu Lão Lục ngẩng đầu lên, khóe mắt rưng rưng nước: "Đại... Đại ca, chuyện cũng quá tà môn ! Anh đích lâm trận, sinh một đứa con gái, là do tội nghiệp gây từ quá sâu ? Hay là chúng về thế giới cũ, tìm một cao tăng nào đó đến làm phép cho cái bụng của ..."

"Làm phép cái đầu hai trăm năm của mày!" Lục Vĩnh Hạo tức giận tát Vu Lão Lục một cái, đó thở dài, ôm chặt lấy vai  thanh niên ngốc nghếch , "Chết tiệt! Đời tạo nghiệt nhất chính là quen mày..."

Đó chính là Vu Lão Lục vô cùng cứng nhắc, thể vì tìm gã mà thức trắng đêm mò cống rãnh, cái mạch não kỳ lạ của  khi tiếp nhận những sự kiện lạ lùng quả thực ai thể sánh kịp.

Khi Vu Lão Lục Lục Vĩnh Hạo kể sơ qua về kiếp và kiếp ,  chớp chớp mắt, : "Thế... thế Tuấn Hải Vương chính là Vân ca của chúng ?"

Lục Vĩnh Hạo liếc mắt một cái : "Mày đừng theo nhầm đại ca, với Vân ca chẳng tí liên quan nào , g.i.ế.c mày còn chẳng chớp mắt, thấy thì tránh xa một chút!"

Vu Lão Lục chớp mắt thần bí : "Đại ca, vài lời, đây em dám , chỉ thể chôn giấu trong bụng, bọn em là đàn em thực sớm thái độ của Vân ca đối với chút... cái đó , đại ca đầu rồng của chúng là một oai phong lẫm liệt bao, đối với ai cũng lạnh nhạt, thiết, duy chỉ đối với , ôi chao... đúng là quá đà , xem khi ngủ gật ghế tựa ở sân, ngáy khò khò, mà Vân ca cứ cầm quạt bên cạnh, quạt cho từng chút một, mắt còn rời ... Anh xem cái bộ râu lởm chởm của gì mà ?"

Loading...