Oán Nợ Tình Duyên - Chương 15

Cập nhật lúc: 2025-08-17 15:41:59
Lượt xem: 118

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu viện vì Lỗ Tháp canh giữ nên ngoài phép .

 

Ăn xong cơm đang xỉa răng, Lục Vĩnh Hạo thấy ngoài cửa truyền đến một trận ồn ào, ý hình như xông . Lục Vĩnh Hạo vội vàng xoay cà nhắc bước lên tiểu lâu, phía cửa sân.

 

Chỉ thấy một thiếu niên tóc vàng óng ánh, giống như búp bê, đang dẫn theo một đám phụ nữ làm ầm ĩ cửa.

 

Nói là làm ầm ĩ cũng hẳn, từ đầu đến cuối chỉ đám phụ nữ cao lớn vạm vỡ vây quanh Lỗ Tháp mà la hét, còn đứa nhỏ thì một bên tay đút túi .

 

Đợi đến khi Lỗ Tháp  làm phiền đến mức mất kiên nhẫn, vung một vòng tay thô to, hất văng tất cả đám thị nữ la liệt. lúc , thiếu niên nhanh tay lẹ mắt xông thẳng sân. Các thị vệ khác vội vàng chặn , nhưng chạm vạt áo của thiếu niên, liền thấy y ôm bụng kêu đau lớn tiếng, một dòng m.á.u đỏ tươi chảy ròng ròng từ vạt váy bán trong suốt. Các thị nữ bên cạnh hét lên chói tai như mèo dẫm đuôi: "Sảy thai , Vương tử sảy thai !"

 

Tiếng hét khiến Lỗ Tháp và các thị vệ đều sững sờ tại chỗ. Huyết mạch hoàng thất cao quý bao. Nếu vì bọn họ mà Long thai sảy, hậu quả nghiêm trọng cần cũng . ngay lúc các thị vệ đang ngây , kẻ đầy m.á.u đột nhiên như giẫm lò xo, lao vụt sân. Ngẩng đầu thấy Lục Vĩnh Hạo, liền lao một bước trong nhà, xoay khóa chặt cửa. Khiến Lỗ Tháp tức đến trợn mắt, lừa, nhưng lầu trong nội viện là khu vực cấm các thị vệ đặt chân . Đến nước , cũng chỉ thể ngoài lầu mà trừng mắt. Vị búp bê tóc vàng vuốt mái tóc của , thong dong bước lên lầu, tự chọn một chiếc ghế dài mềm mại, lấy từ kẽ đùi một cái túi da rách, bên trong đang rỉ nước màu đỏ. Hắn vứt cái túi da sang một bên, lê đôi dép vải thêu đế mềm, liếc mắt đánh giá Lục Vĩnh Hạo đang dựa cửa sổ.

 

Lục Vĩnh Hạo hướng hất cằm: "Được lắm, nhóc con, chiêu bẩn ít . Mai mốt đây học hai chiêu của chú, xem chơi một vòng ."

 

Kẻ đang dựa ghế dài , hàng lông mày mảnh khẽ nhướng lên, hỏi: "Cậu Đế Tư, từ đến ?" Lục Vĩnh Hạo lấp lửng: "Từ nước láng giềng mà đến. Cậu làm lớn chuyện như đây, chuyện tầm phào với đấy chứ?"

 

Búp bê , lộ đôi má lúm đồng tiền đáng yêu: "Ta gả cho Đại Hoàng Tử ba năm , Hạ Cung bao giờ thêm mới, nay Đại Hoàng Tử nhờ mang về một thú nhân mang thai rõ lai lịch, tự nhiên tự đến xem, rốt cuộc là kẻ thế nào mà khiến Đại Hoàng Tử vốn lạnh nhạt say mê đến thần hồn điên đảo, mặt kiến Thánh Hoàng còn lao đầu chỗ cả đêm ."

 

Cái kiểu phô trương Lục Vĩnh Hạo hề xa lạ, mấy cô tình nhân nuôi đây thỉnh thoảng cũng bày trò như . ngờ ngày sa sút đến mức tranh giành ghen tuông với khác.

 

Hắn dứt khoát tới, phịch xuống bên cạnh chính thê của , với giọng chân thành: "Em trai , dù chúng cũng đội lốt đàn ông, tấm lòng thì rộng mở chút. Em cũng là cái thú nhân mang thai ? Thiên chức của em là gì? Là sinh con. Sinh xong thì làm gì? Kế thừa sự nghiệp của cha chứ. Sau khéo, nhỡ cao bay xa làm Hoàng đế, em tranh thủ thêm vài năm quyền nghỉ hưu sớm để bớt khổ mấy sinh con, dù cũng chỉ thôi, cho nên em cái tinh thần hùng hục đòi đối đầu với , chi bằng dồn sức nghiên cứu thêm mấy phương thuốc bí truyền sinh con trai .

 

Vào cung ba năm chứ? Cũng nên sinh vài đứa . Hãy chăm sóc cho bọn trẻ, kể cho chúng nhiều điển cố về g.i.ế.c cha g.i.ế.c vua, diện bồi dưỡng chúng theo hướng đế vương tướng tướng, tiền đồ của em sẽ sáng lạn bao.

 

Em mà xem, đến cả tự do khỏi tiểu lâu cũng , bây giờ hai gân chân còn lành hẳn, còn cà nhắc. Nhìn cái khí thế em lên lầu nãy, sợ đến nỗi bắp chân cũng co quắp cả . Cho nên em đừng gì cả, hôm nay sẽ để em làm đại ca. Sau nếu Tuấn Hải Vương nạp thêm mấy tiểu , em thấy ai mắt, cứ việc dặn dò một tiếng, là hạ độc đạp bụng, cái việc làm hề lơ mơ chút nào ..."

 

Mặc dù Lục ca tự nhận đều là lời từ đáy lòng, nhưng Tiểu Vương Tử Thác Á Ni, chính thê của Tu Hải Vương, chút thể tiếp nữa. Y đến từ Đế Quốc Potan, y là thú nhân mang thai phụ hoàng sủng ái nhất, từ nhỏ hưởng đãi ngộ tầm thường. Sự kiêu ngạo sinh từ cuộc sống nhung lụa đến cả phụ hoàng y cũng đau đầu. Hôn nhân của những thú nhân mang thai xuất hoàng tộc hiếm khi tự chủ, đều do phụ hoặc các thành viên hoàng tộc địa vị cao hơn chỉ định.

 

Thế nhưng, y trúng tiếng sét ái tình với Tuấn Hải Vương đang làm sứ giả ở Potan quốc ngay tại cung điện của , mềm nắn rắn buông thuyết phục phụ hoàng đưa lời cầu hôn với Tuấn Hải Vương. Sống lâu năm trong cung, y  chứng kiến quá nhiều cảnh thảm thương của những thú nhân mang thai khi về già. Những đứa con trai do thú nhân mang thai sinh quan niệm tình hời hợt, chỉ nhận cha nhận , cho nên dù cả đời sinh mấy chục đứa con, cũng chắc đứa nào hiếu thảo phụng dưỡng tuổi già. Còn những thú nhân mang thai già nua, sắc tàn, các phi tần sẽ sống cuộc đời vô vị, tê liệt mỗi ngày trong những cung điện hẻo lánh, tương tự như lãnh cung, lặng lẽ chờ đợi năm tháng dần dần ăn mòn cơ thể, cuối cùng kết thúc sinh mệnh trong cô độc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/oan-no-tinh-duyen/chuong-15.html.]

 

Y sống cuộc đời như , cho nên chỉ cố gắng trở thành mẫu của Thánh Hoàng, mới thể hưởng vinh dự Thánh Mẫu độc nhất vô nhị. Vì , khi đầu tiên thấy Tuấn Hải Vương, y  khí chất vương giả  chinh phục, một đàn ông như nhất định sẽ trở thành Vua của Đế Tư Đại Lục.

 

Điều càng khiến y vui mừng hơn là Tuấn Hải Vương dường như quá mê đắm sắc dục, ngoài y  từng nạp thêm thú nhân mang thai nào khác.

 

cách đây vài ngày,   mang về một thú nhân mang thai tóc đỏ, còn ban thưởng cho gã tiểu lâu riêng để ở, và cử tâm phúc là tướng quân Lỗ Tháp canh giữ cổng.

 

Khoảnh khắc đó, ngọn lửa ghen tuông tên bùng cháy khắp lồng ngực. Y nhất định đến xem cho lẽ.

 

Thú nhân mang thai cử chỉ thô lỗ, chút khí chất quý tộc nào, thể vẻ xuất cũng chẳng cao sang gì.

 

Đáng ghét nhất là mồm mép tép nhảy, dám khắp nơi châm chọc , đ.â.m thẳng nỗi đau của , thật đáng ghét đến cực điểm.

 

Nghĩ đến đây, y giơ tay lên, định tát Lục Vĩnh Hạo một cái.

 

Lục ca khẩy, thầm nghĩ đánh mấy thằng đực các ngươi, còn trị thằng nhóc con như mày ? Gã vung tay hất văng cánh tay Thác Á Ni, nắm lấy tóc vàng của y ấn xuống đất, chẳng chẳng rằng tát cho mấy cái thật mạnh, kéo y lên giường, dùng sợi dây cột màn giường trói c.h.ặ.t t.a.y chân .

 

Sau đó, gã cầm cái kẹp dùng để kẹp hạt cứng bàn, thong thả gõ ngón chân tròn trịa của Thác Á Ni, hỏi: "Mày xem tao kẹp nát cái nào thì đây?"

 

Tiểu Vương Tử Potan vốn là đến gây sự, nhưng ngờ gặp một tên lưu manh chuyên nghiệp từ thế giới khác xuyên đến, nào là bức cung, nào là tháo rời linh kiện từ , cái gì cũng thành thạo.

 

Thế nhưng y vẫn cam lòng, nghĩ rằng Lục Vĩnh Hạo chắc chỉ hù dọa : "Mày dám! Tao... Tao là Vương Tử Potan quốc, là chính thê của Tu Hải Vương! Nếu mày làm hại tao, đừng hòng Tu Hải Vương tha cho mày!"

 

Lục ca là kẻ lời thừa thãi ? Gã dùng khăn tay nhét chặt miệng Tiểu Vương Tử, một nhát kẹp thẳng ngón chân út của Thác Á Ni, dùng sức bóp mạnh một cái, bên khuôn mặt xinh như hoa của Tiểu Vương Tử lập tức xuất hiện hai con mắt trắng dã to đùng! Tạo nghiệp thật! Thiếu niên thanh tú cứ thế ngất .

 

Lục Vĩnh Hạo dùng nước trong cốc hắt Tiểu Vương Tử để y tỉnh , : "Bây giờ hỏi , trả lời thật thà. Nếu phát hiện dối hoặc trả lời, sẽ kẹp nát hai ngón chân một lúc, ?"

 

Môi Tiểu Vương Tử run lẩy bẩy, lập tức gật đầu lia lịa.

Loading...