Oán Nợ Tình Duyên - Chương 14
Cập nhật lúc: 2025-08-17 15:32:38
Lượt xem: 117
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Một lớn tuổi , một tên súc sinh đáng tuổi con ức h.i.ế.p đến thê thảm như , đủ nhục nhã chứ!
Kết quả là khi gã khoa tay múa chân trêu chọc Bát Đa về chuyện , đối phương tỏ vẻ hiển nhiên: “Là một Thú nhân cực phẩm, hiểu rõ thiên chức của là gì. Ta chỉ là tuổi, nếu thể Lỗ Tháp tướng quân sinh hạ con cái, giúp đế quốc thêm một dũng sĩ, đó là một chuyện vinh quang bao.”
Nói xong, còn tỏ vẻ đau khổ và hổ thẹn một chút, chỉ thiếu nước m.ổ b.ụ.n.g tự sát!
Lục Vĩnh Hạo cảm thấy thế giới tổ chức đa cấp là một điều đáng tiếc lớn, nếu với khả năng tẩy não của nhũ mẫu Bát Đa, chắc chắn sẽ là một lãnh đạp cấp cao.
Gã chỉ thể hiểu nổi, tại những như cam chịu phận đến thế! Lục ca gã còn cho rằng thiên chức của cái lỗ đ.í.t là để nặng thôi! Chẳng vẫn khai phá chức năng mới !
những điều với Bát Đa cũng vô ích, nghĩ ngày xưa gã thằng cha khốn nạn của gã đánh cho tơi tả, vẫn cứ ở đó mà vờn tình sâu thọ, rời bỏ! Bị lão cha dỗ vài câu, liền lập tức oán hối.
Có những là như , đáng thương đến mức đáng ghét!
lúc , Đại Hoàng Tử cuối cùng trở về “tiểu kim ốc” của , xem thử “Tiểu A Kiều” mà cất giấu tiến bộ đến mức nào .
Lục Vĩnh Hạo cảm thấy hổ thẹn với những lời giáo huấn tận tình của Bát Đa mấy ngày qua. Theo lý mà , khi chủ nhân xuất hiện, gã nên quỳ xuống nghênh đón, tiện thể hôn lên mu bàn chân.
mấy ngày nay, gân chân gã vẫn lành hẳn, đại gia tâm trạng , về mặt lễ nghi tự nhiên cũng chu cho lắm.
Tuy nhiên, Tuấn Hải Vương mấy bận tâm, chỉ ôm chặt Lục Vĩnh Hạo lòng, dùng môi lưỡi nóng bỏng hôn hít một lúc, liền vội vàng ấn Lục Vĩnh Hạo xuống giường.
Lục Vĩnh Hạo lưỡi thì to mà cũng ấp úng hiểu, đàn ông như dã thú cũng thật sự đẩy . Chẳng mấy chốc, cả hai trần truồng đối mặt .
Khi bản đè xuống chiếc giường mềm, cảm nhận dị vật đáng sợ đó xâm nhập cơ thể, lòng Lục Vĩnh Hạo giật thót. Gã cảm thấy cơ thể dường như xuất hiện sự biến đổi dị thường.
Cảm giác đau nhói như đầu biến mất, chỉ còn một cảm giác sảng khoái thể tả. Hơn nữa, nơi đó dường như một dòng nhiệt đang chảy xuống cùng với sự xâm nhập của hung vật.
Lục Vĩnh Hạo ban đầu nghĩ là chảy máu, nhưng vùng vẫy dùng tay sờ thử, mới phát hiện đó là một dòng chất lỏng trong suốt, nhầy nhụa.
Đưa lên mũi ngửi thậm chí còn mùi hương thoang thoảng…
Lục Vĩnh Hạo cảm thấy đời cũng tiềm chất trở thành Công chúa Hàm Hương. Chất lỏng nhầy nhụa là của Tuấn Hải Vương ư?
“Thật mẫn cảm, nhanh ướt . Mấy ngày nay chắc là nhớ lắm ?” Khi lời , vẻ mặt Tuấn Hải Vương dịu , lực tay dường như cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. ý , đây cũng là thứ của tên khốn .
Có lẽ vì thấy Lục Vĩnh Hạo câm thể góp vui, Tuấn Hải Vương quỳ giữa hai chân Lục Vĩnh Hạo, dùng sức, đổ thứ thuốc nước trong chiếc bình bạc miệng Lục Vĩnh Hạo.
Khoảnh khắc chất lỏng mát lạnh miệng, chiếc lưỡi cứng đờ mấy ngày cuối cùng cũng thể uốn cong .
Lục Vĩnh Hạo kịp nghĩ nhiều, đè nén sự xao động kỳ lạ, vỗ bộ chất dịch nhầy tay lên má Tuấn Hải Vương, méo giọng : “ là nhớ đấy chứ , nhưng cũng quá điều ! Có chơi hả? Có ai phòng đè lên giường như thế ? Có nuôi tình nhân bé nhỏ nào hả!”
Nếu Lục Vĩnh Hạo chỉ đơn thuần giãy giụa, đó chắc chắn sẽ là màn mua vui cho Đại Hoàng Tử thôi. Thế nhưng, cái giọng điệu nghiêm túc pha chút mỉa mai thực sự khiến Tu Hải Vương dừng , lặng lẽ Lục Vĩnh Hạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/oan-no-tinh-duyen/chuong-14.html.]
Lục ca nhân cơ hội dùng sức đẩy lên một chút, vội vàng tiếp lời: "Muốn theo , cũng thôi, nhưng chúng rõ điều kiện với !"
Tu Hải Vương từ cao xuống Lục ca đang trần truồng trơn tru, dù gì nhưng Lục ca lập tức cảm thấy mất tự tin. Đàm phán điều kiện với một kẻ bụng đầy ý đồ xa thế , đúng là lo lắng.
May mà Lục ca đây chuyên nghề thu phí bảo kê, dối chớp mắt cũng là tuyệt kỹ bám của gã: "Anh cả, bao giờ lầu xanh ? Mấy cô em đều niêm yết giá rõ ràng, là sờ đùi, là hôn môi, là 'đại bảo kiếm' đều một mức giá, một hạng mục.
Giờ đây thì ? Coi như là bao nuôi ? Vậy thì càng là vàng thật bạc thật đập mặt chứ! Ồ! Anh ăn uống thì thuận miệng lắm, đến một sợi lông cũng nhổ, cả, chúng thể nào sòng phẳng như ."
Nói một tràng dài như , Tu Hải Vương càng lúc càng nhíu mày. Hắn nghi hoặc : "Lầu xanh?"
Thấy Tu Hải Vương hiểu: "Kỹ viện? Tiệm cắt tóc? Tiệm mát xa chân... bố mày cũng chả cái nơi quái quỷ của tụi mày gọi là gì! Tóm là nơi dùng tiền mua vui." Nói xong, còn chỉ xuống phía của .
Nói đến đây, Đại Hoàng Tử dường như bừng tỉnh, : "Đế Tư Quốc chúng đây quả thật một phụ nữ vì đàn ông mà bỏ tiền lớn để đổi lấy cơ hội hoan ái một đêm với đàn ông. hành vi nhanh liệt phạm pháp, bởi vì lượng đàn ông ở Đế Tư Quốc chúng hạn, tất cả đều phục vụ trong quân đội, ngoài nhu cầu sinh sản con cái cần thiết , cơ bản là đang tranh giành quyền giao phối với thú nhân nam. Đâu nhiều tinh lực để ứng phó với phụ nữ, tiền nhiều đến mấy cũng là của hiếm, cho nên kỹ viện mà tồn tại... cũng cần lo lắng, là thú nhân mang thai, hơn nữa việc giao phối với là tự nguyện, cần bỏ tiền."
Những lời đầy thấu hiểu lòng khiến nước mắt nóng hổi của Lục ca tuôn trào. Mẹ kiếp! Đây là cái thế giới gì ? Thân thể, tình cảm của đùa giỡn còn cảm ơn rối rít, run sợ hoảng hốt.
Lục ca chịu nổi nữa, lập tức bật dậy khỏi giường, lắc đầu mái tóc đỏ au : "Tôi chẳng là động vật quý hiếm ? Hai thằng em của thì lết bết tranh giành cái... gì đó của , kết quả tiện nghi cho . Anh đừng tiện nghi còn , mau chóng giải quyết vấn đề đãi ngộ của ."
Đại Hoàng Tử vẫn giữ vẻ ôn hòa nhã nhặn, kéo lấy mắt cá chân Lục Vĩnh Hạo, dùng sức một cái nữa là gã ngã xuống giường. "Ồ? Cậu đãi ngộ gì, xem."
"Trước tiên là vấn đề chỗ ở. Cung điện của chắc ít phi tử chứ? Đấu đá cung đình bao giờ ? Mấy bà cô đánh mới tàn nhẫn! Giết d.a.o búa. Tôi dọn khỏi đây, ở bên ngoài. Sau trả tiền hàng tháng chứ? Tiền mặt đấy! Séc sổ tiết kiệm gì đó nhận. Rồi kiếm cho một con vật cưỡi thật ngầu, con rắn của thì thôi ... Tôi ..."
Chưa đợi Lục ca kịp hết "thực đơn", Tu Hải Vương dịu dàng ngắt lời . "Tôi ở thế giới của , sống cuộc đời như thế nào. ở Đại Lục của chúng , đãi ngộ cao nhất của thú nhân mang thai là 50 tuổi thể ngừng sinh sản, an hưởng tuổi già. Chỉ những thú nhân mang thai xuất từ gia đình quý tộc mới hưởng vinh dự . Còn , cho phép ngừng sinh sản 45 tuổi."
Lục ca nhận cằm càng lúc càng khả năng chạm đất.
Nếu Đại Hoàng Tử đang nghiêm túc như , thì đây tuyệt đối là đang đùa cợt gã!
Gã chợt hiểu tại Bát Đa la lối với Lỗ Tháp rằng già, lẽ là do làm bảo mẫu của Đại Hoàng Tử cũng thể hưởng chút đặc quyền nào đó. Đáng tiếc, chút quyền lợi nhỏ bé mặt những đàn ông địa vị cao hơn thì chẳng khác gì . Mặc dù đến thế giới xa lạ , mấy suýt chết, nhưng đây là đầu tiên Lục Vĩnh Hạo nghiêm túc xem xét sự cần thiết của việc tự sát.
gã ngay lập tức nghĩ, rốt cuộc cùng một loài với bọn họ, bọn họ sinh con là sinh ? Lúc điều quan trọng nhất là rời khỏi cung điện canh gác nghiêm ngặt , trong tay chút tiền mặt phòng , đó tìm cái hồ nơi đến thế giới , xem liệu thể tìm thấy con đường về nhà từ đáy hồ .
Đại Hoàng Tử cảm thấy ban ân xong, đè Lục Vĩnh Hạo xuống , bắt đầu vuốt ve.
Trong lòng Lục Vĩnh Hạo tuy thấy ghê tởm, nhưng cảm giác khoái lạc cơ thể thể che giấu . Trong lòng gã chỉ thể nghĩ đến việc "mua dâm" Đại Hoàng Tử của Đế Tư Quốc , chiếm món hời lớn bao!
Kết quả là đêm đó, tổng cộng bốn hiệp, Lục Vĩnh Hạo mệt mỏi vật giường, trong đầu thoải mái băm vằm con súc sinh đang !
Kết quả là hao tốn sức lực, chỉ tranh thủ quyền "nghỉ hưu sớm" năm năm sinh sản.
Lục ca còn hết tức thì đấu đá cung đình tìm đến tận cửa .
Ngày hôm , khi Đại Hoàng Tử rời , một vị khách quý liền đến thăm.