Nông Trường Rừng Rậm Của Sivey - Chương 7 Nhận được một đơn làm ăn
Cập nhật lúc: 2026-04-16 16:47:23
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngươi như thật sự là quá vô lễ!”
“Ôi trời ạ! Trời đất ơi!”
Sivey khó khăn đầu về phía phát âm thanh. Cậu chỉ thấy từng cái đầu cứ nhô lên phía một đoạn rơi xuống. Cậu tập trung kỹ nữa. Hóa Austin đang nhấc bổng những chắn đường lên. Anh đặt họ những chỗ trống bên cạnh. Nhờ thể thông suốt lấy đống hạt giống mà Sivey .
Những nhấc lên lúc đầu đều mang vẻ mặt mờ mịt. Khi chân chạm đất trở thì họ bắt đầu phẫn nộ. khi rõ khuôn mặt của Austin thì ai dám mắng trực tiếp. Cuối cùng bọn họ chỉ thể nuốt giận trong và lẩm bẩm vài câu cằn nhằn.
Lão Euro thực sự sắp ngất xỉu đến nơi . Thần Quang Minh thượng đế ơi! Rốt cuộc là sinh vật phi nhân loại nào xông đây ? Đó đều là khách hàng của lão mà! Lão chỉ mong thể nhẹ tay một chút.
“Austin! Đến chỗ , tới giúp một tay.” Sivey nhanh chóng tìm một cái cớ để kéo Austin rời khỏi đám đông.
Dòng chen lấn càng lúc càng dữ dội. Để Austin xách lên, vội vàng dạt một lối nhỏ giữa các kệ hàng hẹp cho qua. Sivey bất ngờ kịp chuẩn nên xô đẩy đến lảo đảo. Ngay đó cổ áo căng chặt . Austin nhấc bổng lên đặt xuống vững chãi ở phía . Đám tự động tránh xa hai bọn họ .
“Cảm ơn nhé. Thật là một sự giúp đỡ đầy ấn tượng.” Sivey chỉnh cổ áo và lên tiếng cảm ơn Austin.
Cảm giác nhấc bổng vẫn còn khiến thấy kinh hãi. Cậu bắt đầu đồng cảm sâu sắc với những Austin xách lên lúc nãy.
“Không gì . Những hạt giống cậui cần đều tìm thấy .” Chàng Rồng đang mong chờ Sivey khen ngợi .
“Anh giỏi lắm.” Lời khen của Sivey đến đúng như mong đợi.
Ngay đó đổi giọng nhắc nhở. “Nếu thể thì đừng xách khác lên như . Con đều yếu ớt về cả thể lẫn tâm hồn. Còn nữa, nên xin họ .”
“Ồ.” Chàng Rồng đáp một cách tình nguyện cho lắm.
Evelyn cũng từ trong đám đông chen tới nơi. Khuôn mặt cô bé đỏ bừng và trong lòng n.g.ự.c ôm vài bao hạt giống. Đôi mắt cô sáng lấp lánh trai. “Anh, em cũng thành nhiệm vụ !”
Sivey định xoa đầu cô bé. chợt nghĩ em gái là một thiếu nữ . Vì thế chỉ xoa nhẹ lên chiếc mũ của cô. “Evelyn thật lợi hại!”
Austin cảm thấy vui. Anh cho rằng cũng xứng đáng nhận một câu "Austin thật lợi hại".
Ngữ khí của Sivey khiến thấy tuyệt vời cho lắm. Đã bây giờ còn xin từng một.
Lão Euro mồ hôi đầm đìa tính tiền cho bọn họ. “Tổng cộng là 6 bạc và 5 đồng.”
Sivey khỏi thấy thương cảm cho ông lão . “Rất xin vì gây rắc rối cho ông. Ở đây 8 bạc, ông hãy nhận lấy tất cả .”
Austin rầu rĩ tiến đến xin lão Euro. “Thực xin , nên đối xử với khách hàng của ông như . Tôi bảo đảm sẽ tái phạm.”
Lão Euro định lấy khăn tay trong túi áo nhưng thấy. Lão đành dùng tay lau mồ hôi cái đầu hói của . “Không , cũng gây thương tích gì thực tế cả. Lão Euro làm ăn chú trọng nhất là thành tín. Tôi chỉ thể nhận của ngài đúng 6 bạc và 5 đồng thôi.”
Sau một hồi thương lượng thì đống hạt giống chốt với giá 7 đồng bạc. Lão Euro còn tặng thêm cho họ một chiếc giỏ làm bằng cành liễu.
Chợ phiên Kenoy bày quanh quảng trường trung tâm. Thời tiết hôm nay . Ngoài những sạp hàng di động thì còn cả các nghệ sĩ xiếc biểu diễn. Evelyn kiễng chân đám đông một lúc. Một đàn ông hình cao lớn nhưng lưng khòm đang hóa trang mặt đỏ rực. Trên tay ông tung hứng những quả cầu màu sắc trong khi chân vẫn đạp một chiếc bánh xe.
Gần đó còn một phụ nữ trẻ mặc trang phục đính đầy hạt lấp lánh đang nhảy múa bằng chân trần. Làn váy của cô xòe rộng như cánh hoa thiên ngưu. Trên eo cô quấn một vòng lục lạc phát những tiếng kêu đinh linh linh.
“Anh! Mau xem kìa, họ biểu diễn quá!” Evelyn nắm lấy ống tay áo Sivey và cố gắng nhón chân lên. Cô thể thấy buổi diễn qua những khe hở giữa dòng .
Austin cũng chăm chú theo rời mắt. Người đàn ông đóng vai hề bắt đầu màn phun lửa. Anh ghé sát tai Sivey nhỏ. “Người là ma pháp sư ? chẳng cảm nhận chút nguyên tố ma pháp nào từ ông cả...”
Cá Mặn
Sivey lời của chọc . “Ông ma pháp sư . Đó là một nghệ sĩ xiếc ảo thuật. Họ luôn những bí mật biểu diễn của riêng .”
Chàng Rồng một cách nghiêm túc. “Ngoại trừ ma pháp sư thì chỉ hỏa long mới phun lửa thôi. Ông quả thực là một con bình thường lợi hại.”
Evelyn cũng phụ họa theo ý kiến của Austin. “Austin đúng đấy ạ!”
Chàng Rồng tỏ tán thưởng cô bé. Anh quyết định sẽ kết bạn và đối xử với cô.
Sivey cố gắng lắm mới nhịn tiếng . Sau khi xem xiếc một lúc, họ bắt đầu dọc theo các quán nhỏ ở phía ngoài cùng.
Những gian hàng lưu động bán đủ thứ đời. Có nơi bán trái cây tươi với những sọt quả chín mọng sắp tràn ngoài. Có chỗ bán xà phòng thủ công tỏa đủ loại hương thơm khác .
Austin thu hút bởi một sạp bán thịt xông khói. Chủ quán hóa là một bán thú nhân. Người đang lắc lư đôi tai thú đầy lông nhung và chào mời khách. “Vị khách , thịt xông khói của là lương khô nhất cho các đội thám hiểm. Nó bảo quản lâu hương vị tuyệt vời.”
Sivey sang và thấy những chiếc chân giò hun khói bóng loáng trông hấp dẫn. Cậu thầm nghĩ món làm chân giò cuộn dưa lưới là ngon nhất.
“Chiếc chân giò bán thế nào ?”
Bán thú nhân giơ hai ngón tay lên hiệu. “20 đồng bạc một chiếc. Ngài thể nếm thử hương vị khi mua.”
Ông tước ba miếng thịt mỏng đưa cho ba họ. Miếng thịt màu hồng phấn và viền mỡ trắng bao quanh. Sivey chạm đầu lưỡi thì miếng thịt tan . Thịt mềm và vị ngọt thanh.
Người bán thú nhân quả thực hề dối. Chất lượng các sản phẩm thịt xông khói của ông xuất sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nong-truong-rung-ram-cua-sivey/chuong-7-nhan-duoc-mot-don-lam-an.html.]
“Tôi sẽ mua chiếc chân giò . Ngoài những ngày họp chợ như hôm nay thì bình thường ông bày hàng ở ?”
Bán thú nhân đáp . “Nhà ở sâu trong rừng Ma Vật. Chỉ ngày chợ phiên mới thành Kenoy để bán thịt. Cậu đấy, rừng Ma Vật cách thành phố xa xôi.”
Sivey thấu hiểu và gật đầu đồng tình. “ là như . Nông trường của cũng gần rừng Ma Vật nên thành một chuyến hề dễ dàng.”
Bán thú nhân đang đếm tiền thì bỗng dừng tay . Ông lấy 5 bạc trả ngược cho Sivey. “Ồ, là một chủ nông trường ? Lại còn ở ngay gần rừng Ma Vật nữa! Điều thật sự quá ! Cậu sẵn lòng bán cho chúng một ít rau củ ? Dân làng quanh vùng đó đều mấy hoan nghênh bán thú nhân chúng cho lắm.” Austin tỏ vẻ đồng cảm với điều . Những dân làng quanh rừng Ma Vật đúng là thiện với các sinh vật phi nhân loại.
Sivey cảm thấy kinh ngạc và cũng chút bối rối. “ hiện tại đất của vẫn chỉ cỏ dại thôi. Tôi còn bắt đầu vụ gieo trồng mùa xuân nữa.” Người bán thú nhân vẫn hào hứng tiếp. “Bạn của ơi, chúng thể chờ đợi . Cậu lẽ rằng bán thú nhân chúng giỏi việc trồng trọt cho lắm. Trước đây chúng thử gieo giống nhưng thu hoạch chẳng đáng là bao.”
Sivey nghĩ đến một khả năng khác. Có lẽ đất đai trong rừng Ma Vật phù hợp cho các loại cây lương thực sinh trưởng. Cậu hứa hẹn. “Tôi thể thử xem . Tuy bây giờ rau nhưng vườn nhà nhiều quả việt quất. Tôi thể tặng ông một ít.”
Bán thú nhân xua tay từ chối. “Mấy loại quả dại đó chúng thể tìm nhiều. Chúng còn cả mật ong nữa nhưng khó vận chuyển xa. Nào bạn mới, tiền cứ coi như tiền đặt cọc nhé. Cậu ở gần ngôi làng nào để chúng ghé thăm?”
Sivey từ chối nữa vì đây chính là đơn hàng đầu tiên của nông trường. “Được thôi, xin nhận tiền đặt cọc. Nông trường của ở cuối làng Bailey. Hoan nghênh các ông ghé thăm bất cứ lúc nào.”
Người bán thú nhân đưa cả chiếc chân giò lớn cho họ. “Vậy chúng quyết định thế nhé. Qua một thời gian ngắn nữa chúng sẽ tới tìm .”
Austin chủ động đón lấy chiếc chân giò đó. Anh ý thức rõ ràng về trách nhiệm chăm sóc khi cùng những con yếu ớt. Sivey thấy Austin kéo từ trong cổ áo một sợi dây chuyền. Đó là một mặt dây hình giọt nước khảm một viên đá quý màu tím lớn. Austin nắm chặt viên bảo thạch trong lòng bàn tay. Anh cúi đầu lẩm bẩm vài câu thần chú khó hiểu. Ngay lập tức chiếc chân giò tay biến mất dấu vết.
Evelyn ngạc nhiên lên tiếng. “Anh dùng ma pháp gian ? Loại ma pháp hiếm thấy. Những hoặc sinh vật thể nắm giữ nó đều nhiều .”
Austin gật đầu xác nhận. “ là ma pháp gian. Đây là năng lực bẩm sinh của . Có những con rồng thuộc hệ hỏa hoặc hệ thủy nhưng thuộc hệ gian.”
Sivey tò mò hỏi thêm. “Vậy dịch chuyển tức thời ? Đó cũng là một dạng ma pháp gian đúng ?”
Austin lắc đầu vẻ buồn bã. “Ta chỉ thể dùng nó để chứa đồ vật một cách đơn giản thôi.”
Giọng chút thất vọng về bản . Anh cảm thấy là một con rồng xuất sắc.
Sivey nhận lỡ lời nên vội vàng an ủi . “Năng lực đó thực sự vô cùng hữu dụng mà. Trước đây lo lắng về việc trang trí hoa viên. Những loại hoa cỏ xinh thường nặng và khó vận chuyển. Nếu gieo từ hạt thì mất quá nhiều thời gian. giờ ở đây thì vấn đề đều giải quyết !”
Sự tự tin của chú Rồng vốn đang xẹp lép như bong bóng xì bỗng lời của Sivey sưởi ấm. Anh lập tức phấn chấn trở . “Hoàn vấn đề gì! Ta thể chứa bất cứ thứ gì mà mua.”
Vẻ mặt của Austin lộ rõ sự vui mừng hớn hở. “Vậy thì việc giao cả cho nhé.” Sivey vỗ nhẹ vai để cổ vũ. Chú Rồng càng thêm hăng hái hơn nữa. Evelyn trai Austin. Cô bé cứ cảm thấy khí giữa hai họ gì đó kỳ lạ.
Rời khỏi sạp hàng của bán thú nhân, họ thêm vài bước thì đến chỗ bán hoa cỏ. Ở đây cả hoa cắt cành lẫn những cây non trồng trong chậu sành màu đỏ đào. Một phụ nữ đẫy đà đang ôm chậu hoa Ngu Mỹ Nhân mỉm chào đón họ. “Chào các vị, các cần tìm loại hoa gì ?”
Sivey trả lời. “Tôi mua một ít hoa để trang trí vườn nhà. Loại nào cũng nhưng nếu dễ chăm sóc thì càng .”
Người phụ nữ đặt chậu hoa xuống bắt đầu giới thiệu nhiệt tình. “Tôi nghĩ sẽ cần hoa Ngu Mỹ Nhân, hoa Chuông Xanh, Kim Ngư Thảo hoặc cỏ Đuôi Chuột. Hoa Lupin và Forget cũng . Cậu thích hoa Tiên Ông ?”
Austin ghé sát mũi một nhành Kim Ngư Thảo màu hồng để ngửi. Ngay lập tức hắt một cái thật lớn.
Người phụ nữ với . “Này trai trẻ, nhẹ tay một chút nào. Phấn hoa sẽ làm mũi khó chịu đấy.”
Austin nghiêm túc phản bác về vấn đề tuổi tác. “Ta lớn tuổi hơn bà đấy. Trong mắt thì bà mới là đứa trẻ.”
Evelyn lưng Sivey trộm. Cách tư duy của loài rồng quả thực hề tăng trưởng theo năm tháng. So với phụ nữ thì Austin trông giống một đứa trẻ hơn nhiều.
“Tôi lấy chậu Kim Ngư Thảo . Bà hãy đưa cho ôm nhé.” Sivey chỉ chậu hoa hồng nhạt hiệu cho Austin.
Người phụ nữ tươi đặt chậu hoa lòng . Austin ôm lấy chậu hoa cúi đầu dùng mũi cọ cọ cánh hoa. Sau đó ngơ ngác Sivey như hỏi làm gì tiếp theo.
Sivey mà tiếp tục chọn thêm mười mấy chậu hoa khác. Có những loại đang nở rộ và cả những loại sẽ nở mùa . Austin ngoan ngoãn ôm chậu hoa đợi cho đến khi Sivey xong.
Sau khi thanh toán tiền, Sivey thấy vẫn đang ôm khư khư chậu hoa ban nãy. Cậu mỉm . “Cảm ơn giúp đỡ nhé.”
Austin lúc mới thu hết đống hoa gian của dây chuyền. “Không gì.”
Sivey thầm nghĩ con rồng thực sự đáng yêu. Cậu cầm chậu hoa Oải Hương nhỏ cuối cùng tay và với Evelyn. “Đến lúc đưa em về . Hãy đặt chậu hoa bên cửa sổ để nó giúp em ngủ ngon hơn nhé.”
Evelyn ôm lấy chậu hoa lòng. “Em , trai.”
Sivey đưa cô bé trở tu viện. Họ chậm vì kéo dài quãng đường ngắn ngủi thêm một chút nữa. con đường nào cũng điểm kết thúc.
Evelyn bậc cửa phụ của tu viện và lưu luyến chào tạm biệt. “Tạm biệt . Nhớ thường xuyên đến thăm em nhé.”
Ánh mắt Sivey đượm vẻ buồn bã khi chia xa. “Anh sẽ đến mà, Evelyn.”
Chàng Rồng cũng hứa với cô bé. “Chúng sẽ đến.”
Cánh cổng tu viện đóng và ngăn cách họ thành hai thế giới khác . Evelyn dọc theo con đường nhỏ trở về căn phòng chật hẹp chỉ hai màu đen trắng. Cô đặt chậu hoa Oải Hương xanh ngắt lên bệ cửa sổ.
lúc đó, sơ Charlotte xuất hiện lặng lẽ như một bóng ma ngoài cửa phòng. “Evelyn, hãy đến phòng sám hối . Giáo chủ Emory đang đợi con ở đó.”
Giọng của Evelyn lúc cũng trở nên lạnh nhạt y như vẻ mặt của bà. “Con .”