Nông Trường Rừng Rậm Của Sivey - Chương 12 Đàn ông không nên tùy tiện nhặt người lạ ven đường
Cập nhật lúc: 2026-04-24 16:30:39
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Rầm!
Ngay vị trí bọn họ , một vật nặng rơi xuống cực nhanh và nện mạnh lên mặt đất làm bụi tung mù mịt. Con đường đất khô hẳn đ.â.m thủng thành một cái hố nhỏ. Austin thu hồi đôi cánh lưng. Hai tay vẫn ôm chặt Sivey n.g.ự.c trong tư thế phòng ngự. Sivey vùi lấp trong lồng n.g.ự.c rồng. Với tư thế giam cầm , từ vòng eo đến cánh tay trái của đều ép chặt thể cử động. Cậu thể ngửi thấy mùi mật ong ngọt lịm vẫn còn vương vạt áo của Austin.
Sau khi vật thể lạ va chạm với mặt đất, một lúc lâu vẫn tiếng động nào phát . Nguy hiểm tạm thời loại bỏ. Sivey dùng bàn tay còn cử động chọc chọc hõm vai Austin để hiệu buông tay.
"Chắc là , buông , chúng xem thử chuyện gì đang xảy ."
Austin lúc mới buông . Tuy nhiên rồng để Sivey gần ngay. Anh mở rộng cánh đẩy phía để bảo vệ một tiến đến bên hố xem xét.
"Ơ?" Austin phát âm thanh đầy nghi hoặc.
"Là thứ gì thế?" Sivey tiến gần và ngăn cản nữa.
"Hình như là nhân loại, thật kỳ lạ. Anh chỉ hôn mê chứ thương. Theo độ sâu của cái hố thì lẽ thương nặng mới đúng." Austin xổm xuống lật nọ nhấc khỏi cái hố hình .
"Bỏ mặc ở đây vẻ , chỗ ngay sát rừng Ma Vật. Chúng mang về thôn , thôn Bailey chắc là bác sĩ." Sivey định đưa tay chọc thử thanh niên đang bất tỉnh . Austin ở bên cạnh liền đưa qua một chiếc gậy gỗ.
Không kịp suy nghĩ nhiều, thuận tay nhận lấy dùng gậy chọc vai trai một cái. Sau khi nhận hành động của , Sivey vội ném chiếc gậy . May mắn là thanh niên đó vẫn im lìm tỉnh .
"Chúng đỡ xe ." Cậu chột .
Austin cho cơ hội tay. Anh xách cổ áo thanh niên như xách một con gà con ném thẳng thùng xe rùa. Tâm nguyện của rồng cuối cùng cũng thỏa mãn nhưng biểu cảm mặt vẻ càng vui. Sivey thầm nghĩ sự kiên trì của quả là đúng đắn. Tư thế trong thùng xe rùa thực sự trông giống hệt một gã nát rượu đang ngủ theo hình chữ X.
Bọn họ rảo bước nhanh hơn về phía thôn. Ở cổng thôn, họ bắt gặp bác Hollin đang vác cuốc.
"Ôi trời đất ơi! Chuyện gì thế !" Bác Hollin suýt nữa thì đ.á.n.h rơi cuốc. Đây là một cái xác ? Thật là một bất hạnh!
"Chúng cháu nhặt ở ngoài thôn, vẫn còn sống nhưng hôn mê. Để ở rìa rừng Ma Vật thì lắm. Bọn cháu lúc định thôn mua đồ nên tiện đường đưa đến chỗ bác sĩ." Sivey với bác Hollin.
"Tầm thì phòng khám nhỏ nhà Aaron chắc là mở cửa , để dẫn... các cháu qua đó. Còn vị là?" Bác Hollin lúc mới chú ý đến Austin. Mái tóc bạc và đôi mắt tím đặc trưng khiến ông lập tức cảnh giác.
"Đây là làm mới cháu thuê cho nông trường, diện mạo chút đặc biệt nhưng tính tình thiện lương." Sivey đỡ cho Austin. rõ ràng là cả Austin lẫn bác Hollin đều mấy hài lòng với câu .
"Ta nhắc nhở cháu một câu." Bác Hollin kéo Sivey gần ghé tai nhỏ. "Đó là sinh vật nguy hiểm đấy, bọn chúng hầu như đều ăn thịt . Trong mắt chúng cháu chỉ là một bữa cơm cả nạc lẫn mỡ thôi."
Austin thấy hết. Anh vô cảm liếc bác Hollin một cái. Bác Hollin đang chổng m.ô.n.g về phía để lưng với Sivey. Tư thế thích hợp để tặng cho một cú đá mông.
"Anh thấy đấy." Sivey thêm điều gì cho Austin nên đành ngăn bác Hollin tiếp.
Cách hiệu quả. Bác Hollin lập tức im bặt lo lắng Austin một cái. ông vẫn nhịn mà với Sivey một câu cuối.
" vẫn thừa nhận là tính tình cũng tệ lắm."
Chẳng ai thèm quan tâm đến thanh niên vẫn đang hôn mê trong xe. Austin đẩy xe . Bác Hollin lúc mới sực tỉnh để dẫn đường. Đoàn đạt một sự hòa hợp ngắn ngủi. Chỉ là suốt dọc đường , hầu như nhà nào cũng đóng chặt cửa sổ và giữ cách với họ. Có lẽ chẳng bao lâu nữa trong thôn sẽ đồn rằng Sivey là một kẻ quái dị cùng với sinh vật phi nhân loại.
Phòng khám của bác sĩ Aaron mở cửa. Dân làng Bailey thường làm việc tại nhà. Phòng khám thực chất là một căn phòng nhỏ cạnh phòng khách nhà Aaron. Nó một chiếc cửa sổ lớn mở ngoài. Bên trong tủ thuốc, một bộ bàn ghế và một chiếc giường đơn để .
"Bác sĩ Aaron! Mau xem hộ đáng thương với, đập đầu mà cứ hôn mê mãi." Bác Hollin vỗ vỗ cửa sổ phòng khám. Bác sĩ Aaron đang bên trong lập tức dậy.
"Mau đưa đây xem , hy vọng chấn thương sọ não." Bác sĩ Aaron mở cửa và chạy để cùng khiêng .
Bác Hollin nhiệt tình cùng bác sĩ Aaron nhanh như gió mỗi tóm một bên tay chân nửa khiêng nửa lôi thanh niên lên giường bệnh. Nhiệm vụ của Sivey đến đây là kết thúc. Tuy nhiên vì lòng , vẫn nán để kết quả chẩn đoán.
"Không ngoại thương rõ ràng. Các cháu bảo ngã sấp mặt xuống đất ? Một chút da cũng trầy, làm mà thế nhỉ." Bác sĩ Aaron dùng vải bông thấm nước lau sạch mặt và tay chân cho thanh niên nhưng tìm thấy vết thương nào.
"Bọn cháu cũng rõ lắm, nhưng đúng là rơi từ trời xuống." Sivey trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nong-truong-rung-ram-cua-sivey/chuong-12-dan-ong-khong-nen-tuy-tien-nhat-nguoi-la-ven-duong.html.]
"Có khả năng là một học đồ ma pháp thạo sử dụng phép thuật chăng." Bác Hollin đoán.
"Không, là một nhân loại bình thường." Austin lên tiếng.
Sivey nghiêng về phía đáp án của Austin hơn.
"Bác sĩ Aaron, bọn cháu còn việc khác làm. Anh thể ở phòng khám của bác ? Cháu xin trả một ít tiền t.h.u.ố.c men. Hy vọng khi tỉnh vẫn còn nhớ chuyện của ." Cậu với bác sĩ.
"Tất nhiên là . Đưa một đồng xu đồng làm tiền khám , coi như là phí nghỉ . Anh trông gì đáng ngại , chỉ cần chờ tỉnh thôi." Bác sĩ Aaron chỉ thu một khoản tiền tượng trưng nhỏ đến mức mua nổi một ổ bánh mì đen.
"Vậy bọn cháu xin phép ." Sivey giao một đồng xu cho bác sĩ. Đối với một lạ thì làm hết trách nhiệm . Chuyện tiếp theo còn liên quan đến nữa.
Austin đẩy xe theo . Hai nhanh chóng biến mất khỏi khu nhà bác sĩ Aaron.
"Ôi ông Aaron, cái tóc đen Sivey , làm mới thuê là một kẻ phi nhân loại đấy." Ngay khi họ xa, bác Hollin lập tức bắt đầu lải nhải với bác sĩ Aaron.
"Ta mà." Bác sĩ Aaron mấy bài xích phi nhân loại vì ông từng bôn ba ở thành phố lớn nên hiểu .
"Dù tính tình vẻ nhưng vẫn thấy chuyện thỏa đáng lắm..." Bác Hollin túm lấy bác sĩ Aaron và bắt đầu thao thao bất tuyệt. Bác sĩ Aaron rõ hôm nay thoát trận tra tấn lỗ tai .
Rời khỏi chỗ bác sĩ Aaron, Sivey dẫn Austin đến tiệm của lão Liam để mua thịt. Bọn họ đến muộn nên sạp của lão Liam chỉ còn nửa tảng sườn heo và một cái đùi heo. Khác với khi, một chiếc sọt đựng những chú gà con lông vàng mềm mại đang kêu chiêm chiếp ở bên cạnh.
Cá Mặn
"Mấy con gà con bán thế nào ạ?" Sivey chỉ tay sọt gà.
"Một đồng một con, nếu mua nhiều thịt thì tặng luôn." Lão Liam trả lời.
Đống gà con là do con gà mái già ở nhà lão ấp . Vì nuôi xuể nên lão mang đây để bán kèm hoặc làm quà tặng. Sáng nay lão tặng cho vài dân trong thôn đến mua thịt . Trong lúc họ đang trò chuyện, Austin trực tiếp đưa tay sờ thử mấy con gà. Đám gà con đang kêu chiêm chiếp bỗng cảm nhận thở của rồng. Chúng sợ đến mức run ngoài tung tóe như kiết lỵ. Một mùi phân gà khó chịu bốc lên khiến cả Sivey và lão Liam cùng sang.
Austin thu tay như chuyện gì xảy .
"Tảng sườn cháu lấy hết, cả sọt gà con nữa." Làm gà của sợ đến nông nỗi nên Sivey thấy ngại nếu mua hết.
"Tổng cộng là bốn bạc." Lão Liam cũng tính toán gì thêm. Lão cũng chẳng buồn liếc mắt Austin lấy một .
Sau khi mua xong thịt, họ đẩy xe quanh thôn. Gặp bất cứ dân nào, Sivey cũng hỏi xem nhà họ thực phẩm dư thừa để bán . Nhờ , họ mua thêm một hũ sữa bò, một rổ nấm tươi, một túi mì khô, ba khối bơ tự làm, hai bình mứt mận, một tảng phô mai lớn, một túi mơ khô và một lọ dưa chuột muối. Khi ngang qua xưởng xay xát, Sivey bà Kiera gọi . Bà hỏi định nuôi gà khuyên nên mua thêm cám trấu về cho gà ăn. Thế là tốn thêm tám đồng nữa.
Khi trở nông trường thì quá giờ cơm trưa. Sivey vì đói quá mức nên bắt đầu nấu nướng một cách đại khái. Cậu chỉ nấu mì sợi làm một loại sốt kem trộn mì. Cậu cho thêm thịt xông khói chiên giòn, rắc thêm tiêu đen vụn dọn bàn cùng một quả dưa chuột muối.
"Ăn tạm một chút nhé, buổi tối sẽ làm sườn nướng và súp kem nấm cho ?" Sivey nhẹ giọng với Austin. Cậu từng hứa sẽ nấu món ngon cho Austin để trả công nên bữa trưa đạm bạc thực sự đạt tiêu chuẩn.
"Được thôi. Bữa trưa cũng ngon lắm, thích món sốt trộn thịt xông khói ." Austin dùng nĩa cuộn một miếng mì lớn. Trên mỗi sợi mì chỉ đẫm nước sốt mà còn dính đầy thịt. Lượng thịt xông khói thậm chí còn nhiều hơn cả mì. Chỉ cần ăn rau xanh thì con rồng nông thôn từng thấy sự đời đều thấy thích.
"Anh thích là vui , mau ăn thôi." Sivey cũng cuộn một miếng mì bỏ miệng. Vị béo ngậy và mặn mà lập tức chiếm lấy vị giác.
Lúc ăn họ đều chuyện. Trong bếp chỉ còn tiếng nĩa chạm thành bát cùng tiếng nhai dưa chuột rôm rốp thỉnh thoảng vang lên. Sau khi ăn trưa xong, Sivey thường xuyên cảm thấy buồn ngủ. Buổi sáng bận rộn ngoài vườn khiến sạch sẽ cho lắm nên định chợp mắt một lát sofa phòng khách. Phòng khách chỉ duy nhất một chiếc sofa nên bảo Austin lên đó. Austin từ chối vì công việc buổi sáng thấm thía gì so với sức lao động của .
Sivey khuyên thêm nữa. Cậu lấy một chiếc gối ôm xuống. Chỉ một lát , căn phòng vang lên tiếng hít thở đều đặn của .
Austin ghé cằm lên thành tựa lưng của sofa. Anh ngủ cũng chẳng định tìm việc gì khác để làm. Nhân lúc Sivey đang chìm giấc nồng, lén đưa tay xuống vuốt nhẹ hàng lông mi của . Lông mi của Sivey dài cong. Austin cảm giác như đang cẩn thận chạm cánh bướm. Nó mỏng manh và nhẹ bẫng y hệt những gì từng tưởng tượng.
Bị Austin làm phiền, lông mi của Sivey khẽ rung rinh vì ngứa. Cậu khẽ cử động trở . Cậu vùi mặt sâu trong chiếc gối ôm và chỉ để lộ vầng trán trắng ngần cùng mái tóc đen mềm mại.
Con rồng cuối cùng cũng chịu dừng tay. Anh ngoài tìm hạt giống trồng xong để tiếp tục công việc đồng áng. Khi còn Austin quấy rầy, Sivey một giấc ngủ trưa vô cùng thoải mái. Cậu ngủ say nên thời gian trôi qua lúc nào .
Đến khi tỉnh dậy, Cậu lên chiếc đồng hồ để bàn cồng kềnh trong phòng khách. Cậu bàng hoàng nhận gần hai tiếng đồng hồ trôi qua.
"Hỏng bét !" Cậu vội vàng nhảy xuống khỏi sofa chộp lấy chiếc mũ rơm và lao nhanh ngoài.