Nông Trường Huyễn Tưởng - Chương 21: Thần tiên (2)
Cập nhật lúc: 2026-04-21 15:55:39
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mỗi ai cũng vận mệnh riêng, mỗi vận mệnh đều ông trời giao phó, do bản lựa chọn. Lục Thanh Tửu vẫn chút nhớ rõ rằng lúc cha Doãn Tầm đưa rời khỏi thôn, giống như cha Lục Thanh Tửu , nhưng cuối cùng Doãn Tầm từ chối cha , kiên trì canh giữ nơi thôn núi nhỏ bé hẻo lánh , cho đến tận khi thành niên.
Mưa khá lớn, con đường bắt đầu trở nên lầy lội, mặc dù vô cùng cẩn thận, nhưng ống quần Lục Thanh Tửu vẫn b.ắ.n ít nước bùn. Trước khi nhà, ở chỗ đậu xe, quả nhiên thấy xe vận tải nhỏ vốn bẩn mà giờ rực rỡ hẳn lên, nó cũng thấy Lục Thanh Tửu, đèn xe loe lóe sáng lên.
Lục Thanh Tửu , đưa tay sờ sờ đầu nó: “Ngoan, mà nhớ đừng lên bằng bánh xe, khác thấy là toi luôn đấy.”
Xe vận tải nhỏ bíp bíp hai tiếng, ý bảo .
Bấy giờ Lục Thanh Tửu mới phòng, đặt cái dù ướt ở sát mép tường, khi tắm rửa thì ngủ.
Ngày hôm , rạng sáng bốn giờ, đồng hồ báo thức gọi Lục Thanh Tửu dậy từ trong giấc mơ, ngáp một cái phía bên ngoài cửa sổ, thấy cơn mưa đêm qua giờ tạnh hẳn.
Lục Thanh Tửu mặc quần áo xong, tới phòng bếp làm bữa sáng như ngày, mà xới một chén cơm bưng đến sân viện, đó cắm chén cơm ba cây nhang. Tuy cắm nhang, nhưng lạy cái nào…… Dù thì cũng chẳng thiếu tóc.
Trương Sở Dương cũng thức dậy, đôi chút khẩn trương ở trong phòng, ánh mắt cứ một lúc ngó bên ngoài.
Lục Thanh Tửu thấy hình như cảm xúc của , hỏi: “Sao thế, tối hôm qua ngủ ?”
Trương Sở Dương : “Ừm…… Mơ thấy ác mộng.”
Lục Thanh Tửu : “Mơ thấy cái gì?”
Trương Sở Dương do dự một lát: “Mơ thấy một cô gái tới gõ cửa phòng , đến khi mở cửa thấy chẳng ai cả, nhưng khi đóng cửa, giường, cứ cảm giác như trong ổ chăn của thêm một ……”
Lục Thanh Tửu : “Có thể là do suy nghĩ nhiều quá .”
“Có lẽ .” Vẻ mặt Trương Sở Dương chút do dự, giấc mộng thật sự quá mức chân thật, chân thật đến nỗi khiến phân biệt hiện thực và cảnh trong mơ.
Lục Thanh Tửu thời gian, : “Đi thôi, sắp tới giờ .”
Trương Sở Dương gật đầu, theo Lục Thanh Tửu đến sân .
Trời còn sáng hẳn, xung quanh vẫn khá tối, tuy rằng trong sân đèn sáng, nhưng phạm vi chiếu sáng vô cùng nhỏ. Trong bóng đêm, ba nén nhang mà Lục Thanh Tửu thắp đó tỏa ánh sáng đỏ nhạt, hơn nữa trong khí còn thêm mùi hương của nến, tay Lục Thanh Tửu xách con gà trống, tuốt xa xa đằng .
Trương Sở Dương liếc mắt Lục Thanh Tửu một cái, vì chút sợ hãi khó hiểu.
Mặt Lục Thanh Tửu còn sự dịu dàng như ngày xưa nữa, mà giờ là sự hờ hững lạnh băng, ngay bên cạnh Trương Sở Dương, nhưng làm Trương Sở Dương cảm thấy cách xa, vốn kêu lên tên của Lục Thanh Tửu, nhưng yết hầu cứ nuốt lên nuốt xuống mãi mà vẫn thốt tiếng nào khỏi miệng.
Lục Thanh Tửu tới miệng giếng, giơ tay c.h.ặ.t đ.ầ.u con gà trống, động tác cực kỳ nhanh nhẹn, thậm chí gà trống còn kịp kêu t.h.ả.m thiết lên tiếng nào bỏ mạng lưỡi d.a.o sắc bén.
Đầu gà rơi xuống, m.á.u đỏ tươi phun ào ạt ngoài, Lục Thanh Tửu sự chuẩn sẵn, lấy một cái bát thật to để hứng m.á.u gà.
Sau đó tiện tay ném con gà , cầm bát m.á.u gà tới đưa cho Trương Sở Dương, bảo uống một ngụm.
Trương Sở Dương cầm lấy cái bát mà tay cứ run lẩy bẩy, nhưng đang trong bầu khí thế , cũng dám hỏi tại , mà ngoan ngoãn cầm cái bát uống một ngụm.
Máu gà tươi khó uống cực kì, mùi tanh nặng, Trương Sở Dương cố ép bản nuốt xuống.
Lục Thanh Tửu thấy uống mới gật đầu, dùng giọng điệu cảm tình gì : “Đến miệng giếng lạy một cái là .”
Trương Sở Dương chạy nhanh đến miệng giếng hành lễ.
Lục Thanh Tửu : “Được , thể trở về.”
Trương Sở Dương nhẹ nhàng thở hắt , ngước đầu liếc mắt ngắm nghía Lục Thanh Tửu, cái liếc mắt khiến trái tim đột nhiên nhảy lên đôi chút, chỉ thấy má Lục Thanh Tửu dính vài giọt m.á.u gà, đôi mắt rũ xuống, giấu ánh sáng trong mắt, nơi khóe mắt dính lấy giọt m.á.u như biến thành một nốt ruồi son, trông thêm nhiều phần phi phàm yêu dã. Trương Sở Dương dám nữa, rời , lúc còn lảo đảo vài bước, suýt chút nữa là ngã đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nong-truong-huyen-tuong/chuong-21-than-tien-2.html.]
Lục Thanh Tửu ở phía , mặt kiểu khó hiểu bóng dáng , thể là như đang chật vật tìm đường chạy trốn , đưa tay vuốt mặt một cái, mới phát hiện hình như lúc g.i.ế.c gà b.ắ.n m.á.u tươi lên mặt.
Ôi đệch, khi nào trông g.i.ế.c gà hung bạo quá nên dọa kim chủ sợ ?! Lục Thanh Tửu chạy kêu lên: “Này, Trương tổng, Trương tổng ơi đừng sợ, bình thường g.i.ế.c gà như ——”
Chu Miểu Miểu âm thanh phía ngoài phòng đ.á.n.h thức, ngáp một cái, vẻ mặt ngơ ngác Lục Thanh Tửu xách theo một con gà c.h.ế.t giải thích gì đó với Trương Sở Dương, vẻ mặt Trương Sở Dương vi diệu cực kì, chỉ sự sợ hãi, mà trong sự sợ hãi hình như thêm cái gì đó……
Lục Thanh Tửu thấy Chu Miểu Miểu tới, chạy : “Miểu Miểu, chị với Trương tổng , bình thường em ít khi g.i.ế.c gà lắm, đúng ?”
“G.i.ế.c gà thì làm ?” Lục Thanh Tửu xong, vẻ mặt cô nàng càng thêm ngơ ngác, Chu Miểu Miểu nghi hoặc đặt câu hỏi, “Hai làm xong nghi thức ?”
“Xong .” Giọng điệu Lục Thanh Tửu là bất đắc dĩ.
“Miểu Miểu, khi nào tóc của mới dài ?” Trương Sở Dương phóng ánh mắt tới Chu Miểu Miểu, khỏi cả Lục Thanh Tửu bên cạnh.
“Chắc ngày mai là nhỉ?” Chu Miểu Miểu vẫn hiểu rõ rốt cuộc hai Trương Sở Dương và Lục Thanh Tửu xảy chuyện gì, khí mà kỳ quái như , cô gãi gãi đầu , “Trương tổng, xảy chuyện gì ?”
“Không việc gì hết.” Trương Sở Dương một cách chắc chắn.
Lục Thanh Tửu há miệng thở dốc, còn giải thích thêm, nhưng xem trạng thái lúc của Trương Sở Dương hiển nhiên là thêm gì hết, vì thế chỉ thể thở dài, dời mắt con gà trong tay mất.
Thấy Lục Thanh Tửu , Trương Sở Dương mới thở phào nhẹ nhõm, Chu Miểu Miểu thấy thế vội vàng hỏi: “Trương tổng, rốt cuộc chuyện gì xảy ?”
“Chẳng cô bảo vị Bạch Nguyệt Hồ ngày hôm qua thấy mới là lợi hại nhất ?” Trương Sở Dương còn đang sợ hãi, “ thấy Lục Thanh Tửu còn lợi hại hơn so với vị Bạch Nguyệt Hồ nhiều.”
Chu Miểu Miểu : “Nghĩa là như nào?”
Tiếp đó Trương Sở Dương liền kể chuyện phát sinh sáng sớm hôm nay với Chu Miểu Miểu một cách sinh động như thật, biểu cảm Chu Miểu Miểu khi xong chút kỳ quái, thật sự cô thể tiêu hóa nổi chuyện Trương Sở Dương miêu tả bảo cái gì mà Lục Thanh Tửu yêu khí, nhưng vẻ mặt Trương Sở Dương cùng với dáng vẻ chắc như đinh đóng cột thế , cuối cùng cô vẫn thể mấy câu khuyên nhủ, chỉ thể thuận miệng đáp vài câu.
Lục Thanh Tửu thì hiểu nổi tại tự dưng Trương Sở Dương bắt đầu sợ hãi , chẳng mới chỉ g.i.ế.c con gà thôi , tuy rằng cách g.i.ế.c tàn bạo xíu, nhưng mà đến nỗi làm khủng hoảng tinh thần như thế chứ. Thấy ánh mắt Trương Sở Dương như thấy quỷ làm cho cũng cái gì mới thể khiến cho thái độ của Trương Sở Dương khôi phục như ban đầu.
suy nghĩ thì dù khi xong vụ làm ăn là đường ai nấy , về chắc cũng sẽ liên hệ gì nữa. Lục Thanh Tửu nghĩ về chuyện , nấu nồi nước sôi, thuận tay nhổ lông con gà trống g.i.ế.c c.h.ế.t đó, trưa hôm nay sẽ quyết định nấu nó……
Theo như lời của Chu Miểu Miểu, ngày đầu tiên lạy giếng, chắc tới ngày hôm tóc mới thể mọc , khi tóc mọc xong là hẳn bọn họ thể trở về , sẽ ở chỗ lâu nữa. Chu Miểu Miểu trong phòng an ủi Trương Sở Dương xong, chạy đến sân vỗ vỗ vai Lục Thanh Tửu, : “Tiểu Tửu , Trương tổng dọa thật .”
Lục Thanh Tửu : “Haizz, chuyện tại em chứ, em chỉ mặt g.i.ế.c một con gà thôi mà.”
“Không .” Chu Miểu Miểu , “Chị hỏi kĩ lắm , chị cảm thấy chắc chắn liên quan tới giấc mơ tối qua của đó.”
Lục Thanh Tửu cũng chuyện đó, động tác tay vẫn ngừng, bổ một d.a.o xuống m.ổ b.ụ.n.g con gà, thành thạo móc nội tạng bên trong con gà .
Chu Miểu Miểu sườn mặt Lục Thanh Tửu và động tác lưu loát nhanh gọn tay thầm kính nể, yên lặng nuốt nước miếng một cái: “Ngày mai sẽ mua vé xe, bảo là cần tóc mọc , buổi sáng ngày mai vẫn sẽ rời khỏi nơi . ”
Lục Thanh Tửu : “Thật là, làm sợ đến ?”
“Sợ lắm đó.” Chu Miểu Miểu gật gật đầu.
“Được .” Lục Thanh Tửu thở dài, “Không ngờ lá gan nhỏ như .”
Chu Miểu Miểu nghiêng đầu: “Chị cũng rõ nữa, rõ ràng lúc tới thì kiên cường, còn là vì tóc thì cái gì cũng chịu làm.” Vậy mà mới chỉ thấy cảnh g.i.ế.c gà thôi cũng quéo .
Lục Thanh Tửu bổ xuống một dao, chặt con gà thành hai nửa, nhắc chuyện Trương Sở Dương nữa, : “Buổi trưa nấu gà trống ăn, ?”
“Được .” Chu Miểu Miểu vui tươi hớn hở gật gật đầu.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])