Nơi con tim trở về - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-02-10 10:52:01
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt mơ màng của Đường Kiệm giọng của Tịch Nhung làm cho bừng tỉnh. Vẻ mặt dữ dằn lúc nãy cũng dần dịu xuống.
“Xin … Nếu còn việc gì thì về .”
Tịch Nhung vẫn cảm thấy Đường Kiệm gì đó bất thường — lúc thì , lúc tỏ ghét bỏ , giống như đang giằng xé giữa hai con khác . Họ mới gặp bao lâu, lẽ Đường Kiệm vẫn còn để tâm chuyện năm đó lặng lẽ rời , nên mới phản ứng gay gắt như .
Mục đích chính của là đưa Đường Kiệm về Lê Đình khu, chứ cãi vã với . Nghĩ , Tịch Nhung kiềm chế cơn nóng giận, hạ giọng :
“Anh em ăn hết cơm .”
Anh chặn ngay cửa, rõ ràng là nếu Đường Kiệm ăn thì đừng mong bước ngoài. Sáu năm trôi qua, cả hai dường như đều đổi, nhưng cũng như chẳng đổi bao nhiêu — dù Đường Kiệm thấy Tịch Nhung đến , vẫn sự ngang ngược của khuất phục.
Motchutnganngo
Đường Kiệm co ro chiếc ghế nhựa, ăn từng miếng nhỏ trong hộp cơm mà Tịch Nhung mang tới.
Tịch Nhung khoanh tay ngực, ánh mắt trầm xuống. Anh thật sự hiểu vì Đường Kiệm làm hai công việc một lúc. Căn phòng trọ rách nát tồi tàn, còn kém cả nơi từng ở trong quãng thời gian sa sút nhất. Trong suy nghĩ của Tịch Nhung, tiền thuê ở đây chắc cùng lắm chỉ hai trăm tệ — rốt cuộc Đường Kiệm đang sống như thế nào?
Nghĩ nghĩ , cuối cùng chỉ còn một khả năng.
“Em đang nợ tiền ai ?”
Động tác nhai cơm của Đường Kiệm khựng . Rõ ràng chạm trúng chỗ đau, ánh mắt lảng tránh, dám Tịch Nhung, nhưng cũng chẳng trả lời.
Tịch Nhung càng khó hiểu hơn. Hồi còn học, Đường Kiệm tiết kiệm đến mức chảy nước mũi cũng xé giấy ăn làm đôi để dùng. Gia đình tuy nghèo nhưng vẫn cho học — một tằn tiện như , thể nợ nần chồng chất? So với việc nợ tiền, Tịch Nhung càng sợ rằng lừa, dính bẫy cho vay nặng lãi.
“Em nợ bao nhiêu?”
Đường Kiệm nhai thêm hai miếng, nuốt xuống nhỏ:
“Tự sẽ trả.”
Rõ ràng chỉ cần con cụ thể, khó khăn đều thể giải quyết ngay lập tức. chính cái tính cứng đầu, cái kiểu “tự gánh hết” của Đường Kiệm khiến Tịch Nhung tức bất lực.
“Em định trả thế nào? Ngày làm hai việc? Hay ba việc?”
Má Đường Kiệm căng cứng, đặt hộp cơm xuống bàn:
“Không liên quan đến . Tôi ăn xong , thể ? Tôi làm.”
Tịch Nhung cố nén giận: “Anh đưa em .”
Đường Kiệm khoác áo lên:
“Không cần, công ty xe đưa đón.”
Cậu móc tiền lương sáng nay nhận , đặt tám mươi tệ đáy hộp cơm ăn hết.
“Tiền cơm. Khi nhớ đóng cửa giúp .”
Tịch Nhung sững ở cửa, bóng lưng Đường Kiệm biến mất trong màn tuyết dày đặc. Chiếc ghế nhựa vẫn còn ấm, hộp cơm tờ tám mươi tệ vẫn còn bốc nóng. Căn phòng bé xíu, thứ đều mong manh như chính chủ nhân của nó.
Anh tức đến mức đá mạnh mấy cái nền xi măng.
cơn giận kịp bùng nổ cảm giác bất lực nhấn chìm — Tịch Nhung bỗng nhận , thể đang… thật sự sắp mất Đường Kiệm.
---
Đến tối, cảm giác đó càng rõ ràng hơn.
Tịch Nhung ban công xuống lầu. Ánh đèn mờ nhạt, chỉ thấy Đường Kiệm đang với một đàn ông khác. Người tóc vàng, quần jeans rách vài chỗ, đeo khuyên tai lấp lánh, giữa mùa đông mà ăn mặc xuề xòa — thế nào cũng giống đắn.
Với thì Đường Kiệm lạnh lùng xa cách, mà với tên tóc vàng rạng rỡ như thế.
Tịch Nhung chịu nổi, lập tức lao xuống lầu.
“Anh là ai?”
Đường Kiệm sang bên cạnh:
“Học trưởng, về .”
Tên đó — Kỳ Thanh Tri — thấy sắc mặt Tịch Nhung đáng sợ, tưởng Đường Kiệm gặp rắc rối nên chịu ngay.
“Đường Kiệm, nếu chuyện gì cứ , thể giúp .”
Ánh mắt Tịch Nhung như nghiền nát . Đường Kiệm sợ chuyện ầm ĩ, vội đẩy Kỳ Thanh Tri .
“Thật sự , .”
Cuối cùng Kỳ Thanh Tri cũng rời , nhưng cái liếc giữa hai đàn ông khiến Tịch Nhung càng bực bội — cho rằng đó là sự khiêu khích.
Anh sang tra hỏi dồn dập:
“Anh là ai? Vì đưa em về? Vì với em , còn với thì lạnh nhạt?”
Đường Kiệm hỏi ngược :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/noi-con-tim-tro-ve/chuong-49.html.]
“Sao vẫn còn ở đây?”
“Em trả lời câu hỏi của !”
Đường Kiệm , Tịch Nhung cứ bám theo lưng mà hỏi liên tục.
“Bảo em cần đưa làm — hóa khác đưa !”
“Rốt cuộc hai là quan hệ gì?”
“Em thấy phiền lắm đúng ?”
Đường Kiệm trừng mắt, nhưng chỉ càng khiến Tịch Nhung kích động hơn.
“Em vì mà trừng ? Em bỏ ?!”
Đường Kiệm dứt khoát bịt tai chạy lên lầu.
Cửa đóng sầm .
Trong phòng, cuối cùng cũng bộc phát:
“Tịch Nhung, làm loạn đủ ? Từ đầu đến cuối chúng chỉ là xa lạ, từng đồng ý hẹn hò với , lấy chuyện ‘bỏ rơi’?!”
Tịch Nhung đáp ngay:
“Chúng hôn bao nhiêu , thế mà còn tính là yêu ?”
Thật hôn còn đến ba, mà đều là Tịch Nhung đơn phương hôn . Đường Kiệm kiệt sức :
“Tôi mệt lắm … xin đừng hành hạ nữa ? Xin đừng xuất hiện mặt nữa.”
Với Đường Kiệm, tình cảm của Tịch Nhung cứu rỗi — mà là gánh nặng.
Anh hỏi khẽ:
“Em thích đúng ?”
Đường Kiệm trả lời dứt khoát:
“! Tôi là sẽ kết hôn sinh con, thích đàn ông.”
Không khí như nhiễm độc.
Mỗi Tịch Nhung hít thở, tim thắt chặt.
Anh từng nghĩ rằng Đường Kiệm sẽ thích — luôn lời , luôn ở bên . Vậy mà chỉ sáu năm thôi, Đường Kiệm tàn nhẫn đến mức cắt đứt tất cả.
Nỗi đau còn hơn cả việc cha say rượu đ.á.n.h nhầm thành năm xưa.
Tịch Nhung hỏi thêm gì nữa. Anh thu dọn laptop, lặng lẽ rời khỏi căn phòng trọ chật chội khiến nghẹt thở.
---
như dự báo thời tiết, tuyết lớn ở Ô Trấn chuyển thành tuyết nhỏ.
Trời còn sáng, Mộng Hạ lái xe tới khách sạn đón .
Tịch Nhung ghế , im lặng tiệm trái cây mở cửa ngoài đường, cho đến khi xe rời khỏi Ô Hương trấn.
---
Đêm đó, gặp ác mộng.
Trong mơ, Đường Kiệm đưa cho một tấm thiệp cưới.
Trên đó in rõ hai cái tên: Đường Kiệm và một phụ nữ khác.
Hai khoác tay lễ đường lời thề. Khi Tịch Nhung kỹ hơn, khuôn mặt cô dâu giống tên tóc vàng đến bảy tám phần.
Anh giật tỉnh dậy, mồ hôi lạnh ướt trán.
Đã một tuần kể từ khi trở về Lê Đình khu, đêm nào cũng mơ thấy Đường Kiệm kết hôn. Sắc mặt ngày càng tệ, tính tình ngày càng cáu kỉnh — nhân viên trong công ty thấy là cúi đầu né tránh.
Ngay cả thư ký Mộng Hạ cũng dám tùy tiện phòng nếu việc gấp.
Chuyện Đường Kiệm kết hôn chỉ là ác mộng — mà là nỗi đau thực sự của Tịch Nhung.
Anh nhớ năm đó, hai gác xép nhà kho, chuyện về tương lai. Khi Đường Kiệm nhắc đến việc kết hôn, Tịch Nhung theo bản năng né tránh. Khi chỉ nghĩ: Nếu Đường Kiệm kết hôn, sẽ còn với nhất nữa ?
Anh ích kỷ quyết định rằng:
'Đường Kiệm kết hôn — chỉ ở bên '
khi chuẩn suy nghĩ đó… thì Đường Kiệm ngủ mất .