Ngụy Phục đoán thể cố tình gây khó dễ, trong lúc lo lắng tột độ, còn gọi điện cho bố .
Có bố giúp đỡ, tiến độ cũng nhanh hơn ít.
Ngụy Phục tính toán thời gian, hết tất cả các thủ tục, cũng cần đến nửa năm trời.
Làm việc liên tục hơn nửa tháng, cả ba đều mệt mỏi rã rời.
Đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, Tiểu Ý nôn mửa tiêu chảy.
Tôi và Ngụy Phục đưa bệnh viện, đúng lúc ở quê của , bạn gái vội vàng đến chăm sóc.
Nhìn bạn gái kiên nhẫn đút từng thìa cháo một, Ngụy Phục đột nhiên : "Anh còn nhớ , hồi nhỏ thích ăn cơm, là dỗ dành đút cho ."
Nhắc đến chuyện cũng bắt đầu thấy buồn nôn.
Tôi từng thấy ai kén ăn như Ngụy Phục.
Mấy thứ cơ bản như hành, gừng, tỏi ăn thì thôi , ngay cả khoai tây, cà rốt, rau xanh phổ biến cũng ăn thì chịu luôn.
Thịt mùi ăn, nội tạng ăn, đồ ngọt ăn.
Gia vị nêm nếm chính xác, đủ, nếu cũng ăn.
Khi đó mỗi ngày như một tên ngốc, dùng cân để đong đo mới dám cho món ăn.
"Bây giờ kén ăn nữa, Hứa Niên."
Ngụy Phục khoác vai : "Hoàn khỏi ."
Khỏi từ năm nào ư? Chắc là năm mười lăm tuổi, bố từng sẽ tái hôn dẫn về một bà kế.
Người phụ nữ đó chỉ lớn hơn năm tuổi.
Ngụy Phục hai mươi tuổi, ngoài vẻ ngoài hào nhoáng, còn thêm một cô em gái chào đời.
Trước khi gọi điện cho bố , hút hết cả gói thuốc lá.
Nếu bố yêu , thì cũng sẽ nhận về, từ nhỏ đến Ngụy gia chăm sóc .
Còn nếu yêu cũng chẳng đúng, từ khi tái hôn, bố chẳng còn quan tâm Ngụy Phục nữa, chỉ vì phụ nữ Ngụy Phục là ngoài, ông liền cho Ngụy Phục dọn ngoài.
Bây giờ Ngụy Phục hai mươi hai tuổi, lớn hơn bốn tuổi, là thiếu gia của , là cấp của , cũng là em trai của .
Bệnh của Ngụy Phục đến nhanh và dữ dội.
Nửa đêm phát sốt, nóng mà tỉnh dậy từ trong vòng tay .
"Hứa Niên, ăn cháo."
Tôi bệnh viện, bèn cởi quần áo lau cho , xuống lầu mua thuốc hạ sốt.
Cậu sốt đến mơ màng, liên tục gọi tên , thỉnh thoảng kêu hai tiếng .
Tôi nấu cháo trắng, khi định gọi dậy, liền ôm lấy , vùi đầu hõm cổ .
"Hứa Niên."
"Hứa Niên, chỉ thôi."
Nước mắt nóng hổi trượt trong áo.
Mắt cũng cay xè.
Mười lăm tuổi, cãi lớn với bố , ông tát một cái: "Mẹ mày c.h.ế.t bao nhiêu năm ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nien-phuc-nien/chuong-3.html.]
"Mày là do tao sinh , thứ của mày đều là do tao ban cho, mày tư cách gì mà làm loạn với tao?"
Cậu ôm di ảnh , suốt cả đêm.
Chẳng ai đêm đó nghĩ gì. Tôi mang cơm đến cho , mắt đỏ ngầu, ăn .
Nửa bát cơm trắng đều ướt sũng.
Cậu ôm , đau đớn: "Hứa Niên, chỉ thôi."
Sau bệnh kéo dài cả tuần đó, Ngụy Phục yếu ớt, nuông chiều dường như chết.
Đứa bé đáng thương.
Tôi lau sạch nước mắt cho .
Cháo thể đút .
Hết cách, đành bóp cằm , dùng miệng ép nuốt xuống.
Đút nửa bát nhỏ, Ngụy Phục đột nhiên mở mắt.
Tôi định lùi , ấn eo , đè xuống .
Nóng quá.
Tôi và khác lên giường, bao giờ hôn môi.
Nước bọt chảy xuống cằm, từng chút một hôn sạch.
Rồi chặn .
Tôi nên lời, trong khoảnh khắc đó, nghĩ sắp nghẹt thở đến c.h.ế.t .
Tôi thấy bản phản chiếu trong mắt Ngụy Phục, mặt và cổ ửng đỏ, đôi mắt ướt át, ánh bất lực.
"Hứa Niên."
"Anh chính là dựa cái khuôn mặt , làm ở ?"
Tôi mơ hồ nghĩ, cái mặt thì làm ?
Tôi cao một mét tám lăm, ngũ quan đều đoan trang, khuyết điểm duy nhất là làn da trắng một chút.
Sao thành "con gái" trong miệng Ngụy Phục ?
Cậu còn hôn nữa, đẩy mặt : "Uống hết cháo ."
Cậu uống một hết phần còn , đoán định làm gì, định dậy thì hai tay ấn chặt đỉnh đầu.
là điên .
Mọi chuyện dần trở nên thể kiểm soát.
"Ngụy Phục, buông ." Tôi vây , cố bò về phía mép giường kéo về.
"Tôi ..."
"Không ."
Ngụy Phục vén áo lên: "Được chứ, thương nhất mà."
Cả nóng bỏng, ướt át gọi : "Anh."
Tôi bỗng chốc mất hết sức lực.
"Anh ơi, em nóng ?"