Nhóc Đáng Yêu - Chương 28: Lén lút
Cập nhật lúc: 2025-12-31 13:43:23
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt đỏ và sự ngượng ngùng dường như thể lây lan.
Hành động của Hứa Dật Phi quá bất thường. Anh đỏ mặt, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Ánh mắt nhưng dám. Khi đối diện, đột ngột né tránh.
Rồi qua.
Mọi hành vi đó đều khiến Đường Hoan cũng cảm thấy ngượng ngùng và căng thẳng.
Cậu da mặt mỏng, lập tức đỏ bừng mặt. Giống như một học sinh cấp 3 sợ giám thị bắt gặp yêu sớm. Đường Hoan cũng lén lút quanh một vòng, đó dám đối diện với Hứa Dật Phi nữa.
Ngón trỏ và ngón giữa trắng muốt, tinh tế của móc lấy một cách nhẹ nhàng nhưng chặt chẽ. Tay áo khoác mỏng của hai buông xuống, che đôi bàn tay đang nắm .
Lén lút nắm tay.
Ngón tay thon dài, tinh tế móc lấy tay Hứa Dật Phi. Cả cổ trở lên đỏ bừng. Đường Hoan ở bên . Vì dán sát , nhiệt độ cánh tay của Đường Hoan xuyên qua lớp áo khoác mỏng truyền đến. Một chút ấm áp đó, như một đốm lửa đốt cháy cả đồng cỏ. Khiến nóng bừng.
Anh nghiêng mặt, liếc Đường Hoan. Mái tóc hồng nhạt mềm mại và vành tai tinh xảo lọt mắt . Mặt Đường Hoan cũng đỏ bừng. Đôi mắt xanh biếc ướt át liên tục chớp chớp.
"Dễ thương xỉu."
Đường Hoan dường như nhận đang , mặt . Ánh mắt hai chạm , Đường Hoan giống như một chú mèo nhỏ giật , vội vàng dời mắt .
Tim Hứa Dật Phi đập mạnh, suýt chút nữa "thả thính" đến nghẹt thở.
"A a a a, đáng yêu quá!"
Trên đời làm Hoan Hoan đáng yêu như !
Dễ thương quá.
Rất thích .
Tim Hứa Dật Phi đập nhanh đến quá đáng. Hai đường chậm lạ thường. Cứ chen qua chen . Đường Hoan giống như một chú mèo con dồn góc tường. Thỉnh thoảng dẫm lên bãi cỏ. một giây khi dẫm lên, Hứa Dật Phi kéo . Kết quả là dẫm lên giày của Hứa Dật Phi mấy .
Đôi giày mấy chục triệu vài vệt xám.
Hứa Dật Phi cúi đầu , một cú "bùng nổ" lớn nữa!
"Dễ thương quá!!! Dấu giày của Đường Hoan cả hình trái tim nhỏ đáng yêu a a a!"
Họ chắc chắn là một cặp trời sinh.
Ngay cả ông trời cũng ám chỉ như .
Đường Hoan còn lén lút in một dấu lên giày .
Ngọt ngào quá.
Đôi giày lấy một cái lồng kính để trưng lên mới .
"Chúng ..." Hứa Dật Phi chuyện ngập ngừng, thở chút dồn dập: "Đến ký túc xá cất cặp sách nhé?"
"...Ừ."
Đường Hoan nhỏ giọng "ừ" một tiếng, phù hợp với hình ảnh lịch sự, tao nhã của Omega. Giống như một chú mèo con ngọt ngào, mềm mại khẽ đáp . Đường Hoan cảm giác ngón tay Hứa Dật Phi siết chặt hơn một chút. Lòng bàn tay vuốt ve móng tay trơn bóng của , như một sợi lông chim nhẹ nhàng lướt qua. Chỉ trong khoảnh khắc đó, buông lỏng .
Vì đến sớm, đường khá ít. Suốt quãng đường, Hứa Dật Phi đều cảnh giác xung quanh, đảm bảo làm ảnh hưởng đến Đường Hoan.
Đến ký túc xá thì thể thoải mái hơn một chút.
Mới hơn 7 giờ một chút. Hành lang càng vắng . Cầu thang mấy tầng lầu gần như một bóng . Bàn tay to thon dài của Hứa Dật Phi thoải mái hơn. Anh nắm trọn bàn tay của Đường Hoan.
Anh thở dồn dập, lắp bắp: "Cầu thang, dốc, như Hoan Hoan... sẽ, dễ hơn."
Bàn tay của vị hôn thê đáng yêu giống như làm từ ngọc. Chỉ nắm trong lòng bàn tay thôi mà trái tim mềm nhũn, cả nóng ran một cách bất thường. Lúc thì dám Đường Hoan, lúc giống như một kẻ biến thái, từ trong ngoài, từ xuống . Khi mắt Đường Hoan liếc sang, né tránh, sợ ánh mắt của gì đó khiến Đường Hoan nghĩ là biến thái.
Anh cụp mắt, thể thấy giày của Đường Hoan. Đôi giày thể thao màu trắng ẩn một nửa trong ống quần rộng. Bàn chân cũng nhỏ nhắn, ước chừng cỡ 39. Khi cầu thang, đều, từng bậc, từng bậc một. Bàn tay theo nhịp bước nhẹ nhàng đung đưa, tay trái nắm chặt trong lòng bàn tay.
"Đáng yêu quá."
Ngoan ngoãn bên cạnh , dán gần. Đường quần của hai nhiều thẳng hàng.
Mềm mại giống như một chiếc bánh kem ngọt ngào. Chỉ ở bên cạnh thôi khiến kìm liếm, ngậm chiếc bánh kem thơm mềm, ngọt ngào đó trong miệng để thưởng thức, nhịn mà nuốt chửng bụng.
TD.
Im lặng.
Lại mập mờ.
Hành lang quá yên tĩnh. Tiếng tim đập và thở đến mức nguy hiểm.
"Gấu trúc... thật đáng yêu." Đường Hoan khẽ một câu. Trên ba lô của treo một con gấu trúc bông nhỏ. Đây là món Hứa Dật Phi tặng thứ Bảy.
Bây giờ ba lô do Hứa Dật Phi đeo. Con gấu trúc lắc lư, đáng yêu như trái tim đang nhảy múa.
Hứa Dật Phi vội vàng tiếp lời: "Nhà làm đồ chơi. Có mẫu mới sẽ mang cho ."
"Ừ."
Lại im lặng.
cả hai đều nhanh.
Đến tầng 4, Hứa Dật Phi ngẩng đầu cầu thang lên tầng 5. Có chút nỡ. Anh chuẩn chậm một chút.
Tầng 5 thể quen ở hành lang. Bị thấy thì .
ngờ chậm như , rõ ràng mới ở tầng 4, đến tầng 5, đột nhiên, thấy giọng của Hàn Vũ.
Hàn Vũ ồn ào: "Nhanh lên, nhanh lên. Lát nữa bánh bao vó ngựa sẽ hết!"
Tiếng bước chân dồn dập. Hứa Dật Phi hoảng sợ, vội vàng buông tay Đường Hoan .
Một giây khi buông tay, Hàn Vũ với mái tóc tổ chim xuất hiện mặt hai .
Hàn Vũ thấy Đường Hoan gặp ngay . Vội vàng chỉnh tóc.
"Đường Hoan, sớm ? Sớm thế đến trường ?"
Mới 7 giờ 20. Học sinh địa phương cũng thường đến sớm như .
"Chào, Hứa, cũng ở đây... A?"
"A"? Anh đắc tội với Hứa Dật Phi ? Tên mặt sưng xỉa, như thể nợ tám mươi triệu. Đôi mắt chằm chằm như đ.ấ.m bay lên trời.
Sáng sớm ăn t.h.u.ố.c nổ?
"Hai cùng đường ?"
Hàn Vũ chỉnh vành mắt, lướt qua hai .
"Gặp ở cổng trường." Hứa Dật Phi .
"À."
Thực cách khá xa.
Lúc Đường Hoan và Hứa Dật Phi, một ở bên trái cầu thang, một ở bên . Đừng là bạn cùng phòng, quả thực giống như hai xa lạ gì giao thoa.
Như cặp đôi nổi tiếng mạng tránh mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nhoc-dang-yeu/chuong-28-len-lut.html.]
"Tôi ăn sáng đây. Hai ? Hôm nay thứ Hai, món bánh bao vó ngựa siêu yêu thích."
"Không ."
"Đường Hoan thì ?"
"Cậu cũng ."
Lời đều do một Hứa Dật Phi .
Hàn Vũ thầm nghĩ, Đường Hoan thì ? mặt Hứa Dật Phi lúc sưng xỉa, trông như thể đ.ấ.m nát . Cậu dám châm chọc lúc .
Chỉ thể : "Thôi , cùng."
Hàn Vũ cùng bạn cùng phòng Lưu Quân. Lưu Quân còn "trạch" hơn . Hiếm khi gặp Đường Hoan. Đây là đầu tiên đối mặt, cứ liên tục đầu .
"Nhanh lên, nhanh lên!" Hàn Vũ giục .
Lưu Quân nhỏ: "Người đó là sinh viên dự thính trong truyền thuyết ? Có Đường Hoan ? Trời ơi, đến phát điên ..."
Tiếng bàn tán nhỏ dần xa. Hứa Dật Phi vội vàng dán Đường Hoan. dám nắm tay.
Đường Hoan khẽ cuộn ngón tay, vuốt ve lòng bàn tay ẩm ướt.
Tại Hứa Dật Phi đột nhiên buông tay ? Chẳng lẽ trong trường cho phép yêu đương?
từng thấy các cặp đôi nắm tay mà?
Sự nghi ngờ cứ quanh quẩn trong đầu Đường Hoan. Cậu bước lên một hai bước. Hứa Dật Phi dán sát . Chỉ là nắm tay nữa.
Tầng 5 nhiều hơn.
Hai ký túc xá. như dự đoán, trong phòng ai. Hứa Dật Phi vội vàng đóng cửa .
Thật nguy hiểm.
Anh thở phào nhẹ nhõm.
Suýt chút nữa bắt gặp.
Anh khác bàn tán . Quan trọng là Đường Hoan. Không thể để tiếng của làm hỏng danh tiếng của .
Chắc chắn là do tên Lâu Sâm quá vô dụng, quá lòng . Tình yêu khác giới buồn tẻ. Vậy thì , Hoan Hoan đáng yêu của , tìm một bạn trai ở trường thì chứ?
Hơn nữa, và Đường Hoan là "tình đầu ý hợp".
"Hoan Hoan!"
Hứa Dật Phi đặt cặp sách của Đường Hoan lên chiếc ghế tai mèo của . Nhanh chóng lấy bữa sáng chuẩn sẵn từ trong túi của .
"Tôi mang bữa sáng đến . Chúng cùng ăn thôi!"
Hứa Dật Phi hôm nay dậy từ 5 giờ sáng. Nghĩ đến việc hôm nay đến trường gặp Đường Hoan, phấn khích ngủ . Thế là dứt khoát dậy nhào bột.
Nhào bột là món học từ dì Tú hôm qua. Sủi cảo là món học từ video tối qua. Sự thật chứng minh thiên phú nấu nướng của tồi. Hôm nay thành phẩm ngon, hỏng.
Hai phần sủi cảo, hai quả trứng lòng đào vô trùng, bánh rán bò, thịt bò kho, bánh gạo nếp hoa hồng, một hộp quả, và hai ly nước ngô ngọt bày đầy một chiếc bàn nhỏ.
Đường Hoan rửa tay đến. Thấy một bàn đầy ắp như , cong mắt khen ngợi: "Oa~ Phi Phi giỏi quá. Tất cả đều là tự làm ?"
Sách giáo khoa "Làm thế nào để kiểm soát Alpha" của học viện Omega dạy Đường Hoan: Khen ngợi tài nấu nướng của Alpha sẽ khích lệ đối phương làm những món ăn ngon hơn.
Đường Hoan nghi ngờ gì là một sinh viên nghiệp xuất sắc của học viện Omega. Đây là đầu tiên Hứa Dật Phi chính thức làm bữa sáng cho , tất nhiên thể thiếu lời khen.
Hơn nữa.
Thật sự giỏi.
Ít nhất thể làm .
Nhìn qua những món ăn , Hứa Dật Phi ở thế giới vẻ là mới. Xem cần rèn luyện thêm tài nấu nướng.
Đường Hoan theo bản năng bật chế độ khen ngợi: "Nhiều món ăn sáng ngon như làm . Anh Phi Phi làm thế nào ? Anh chắc chắn là một thiên tài nấu ăn!"
Hứa Dật Phi ôm lấy trái tim !
Lại gọi là " Phi Phi"!
"A a a trời ơi, đáng yêu quá, giỏi khen quá." Anh thật sự giỏi như ? Vậy nhất định trở nên giỏi hơn. Lần , nhất định làm cho miệng nhỏ đáng yêu của Đường Hoan khen ngợi .
Hôm nay, làm bữa sáng , Đường Hoan nhất định sẽ thích hơn chứ?
Vui quá!
Vậy nhất định sẽ cố gắng mạnh mẽ hơn nữa!
Một tràng khen ngợi làm Hứa Dật Phi choáng váng. Anh còn nghiêm túc giới thiệu từng món. Đường Hoan món gì, lập tức gắp bát của . Cần gì thì ngay lập tức đưa đến tận tay. Đường Hoan ăn bánh rán bò, một miếng da rơi , Hứa Dật Phi lập tức đỡ lấy .
Đường Hoan uống hết nửa ly nước ngô. Anh cũng uống một hết.
"Ngọt." Anh theo bản năng .
Rồi sợ Đường Hoan nghĩ uống nước ngô thừa của thì chút biến thái, thế là đỏ mặt giải thích: "Tôi sợ lãng phí nên ăn... À, thực yêu thể làm như ..."
họ chỉ mới bắt đầu.
Mới yêu, chỉ nắm tay.
Như , coi như là gián tiếp hôn môi.
Hôn môi...
Tim Hứa Dật Phi đập nhanh hơn. Anh lén Đường Hoan, phát hiện Đường Hoan những một cách kỳ lạ, mà còn chăm chỉ giúp dọn rác.
Sao thể để vị hôn thê đáng yêu tự tay dọn rác?
Thế là Hứa Dật Phi dọn sạch rác trong chớp mắt, lau bàn sạch sẽ. Đóng gói rác xong: "Tôi vứt rác đây!"
Như một cơn gió thổi qua, Hứa Dật Phi biến mất. Đường Hoan uống một ngụm nước điện giải vị bưởi nho mà Hứa Dật Phi pha cho . Cậu lấy sách vở khỏi cặp, chuẩn leo lên giường để lấy sách học.
Đường Hoan dám đảm bảo, bộ quá trình đầy hai phút. Cửa tiếng động. Hứa Dật Phi như cơn gió một nữa đến mặt .
Anh thở hổn hển, nhưng trong mắt đầy vẻ vui mừng. Sau khi vứt rác, tâm trạng vui vẻ.
Vừa , Đường Hoan đang chuẩn leo lên giường.
"Để . Hoan Hoan, để giúp lên..." Người vị hôn thê đáng yêu mới kết thúc giai đoạn hồi phục, làm thể tự leo lên cái giường cao như ?
Anh canh giữ giường Đường Hoan. Tim đập dồn dập. Một tay run rẩy ôm lấy đầu gối Đường Hoan: "Để bạn trai bế lên."
Vành tai Đường Hoan đỏ bừng. Cậu cuộn ngón tay, bám lấy thanh sắt giường cao: "Tôi... tự làm ."
"Không ... Tôi bế ."
Bàn tay to thon dài chạm đầu gối của Đường Hoan. Mặc dù Đường Hoan tự làm , nhưng thực sự phản kháng.
Hai giằng co . Lúc , cửa đột nhiên nhẹ nhàng đẩy . Người bạn cùng phòng khác từng lộ mặt, lạnh lùng ở cửa.
"Hứa Dật Phi, đang làm gì ?"