Nhóc Đáng Thương Khóc Lóc Đòi Ôm, Đại Lão Mềm Lòng Rồi - Chương 51
Cập nhật lúc: 2026-03-18 11:38:23
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bảo Y , món đồ chơi trong tay Bảo Y rơi tuột xuống đất. Cậu lồm cồm bò từ bên tấm t.h.ả.m sang, đu bám lấy bắp chân Đoạn Lẫm, hai tay ôm chặt cứng lấy chân .
"Không, , cùng Đoạn Lẫm cơ." Bảo Y ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, gằn từng chữ vô cùng nghiêm túc và kiên quyết.
Đoạn Lẫm lường phản ứng của Bảo Y.
mà...
Nghĩ đến tình cảnh phức tạp, rối ren của gia tộc , Đoạn Lẫm thực sự an tâm khi mang theo Bảo Y. Nếu để đám bên đó phát hiện phận dị tộc của , chắc chắn Bảo Y sẽ gặp nguy hiểm khôn lường.
"Bảo Y , xin , nhưng thực sự thể đưa cùng ." Đoạn Lẫm cũng dùng giọng điệu nghiêm túc nhất để chuyện với .
Bảo Y nào chịu . Cậu càng ôm chặt lấy bắp chân Đoạn Lẫm hơn, răng c.ắ.n chặt môi , bướng bỉnh : "Cứ , cứ cùng Đoạn Lẫm cơ, mặc kệ hết."
Bảo Y bắt đầu giở trò ăn vạ.
Đoạn Lẫm vốn dĩ đang cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng thấy bộ dạng của nhóc, rốt cuộc nhịn nổi nữa mà phá lên . Hắn nhếch mép trêu chọc: "Bảo Y , đây ngoan ngoãn, lời lắm cơ mà. Sao bây giờ học cái thói ăn vạ, chơi ở thế?"
Bảo Y khựng một nhịp, nhưng lực đạo tay càng siết chặt hơn. Cậu ôm khư khư lấy chân Đoạn Lẫm, sợ chỉ cần nới lỏng một chút là sẽ chạy biến mất.
"Đoạn Lẫm... Đoạn Lẫm thích như thế ..."
"Không là vấn đề thích thích. Bảo Y, sự đổi là một điều , càng cảm thấy vui mừng vì điều đó. Có nhiều chuyện nhất thiết răm rắp theo sự sắp đặt của ."
Bảo Y thở phào nhẹ nhõm: "Vậy... bây giờ thèm lời nữa, cùng cơ."
"Không , riêng chuyện thì bắt buộc ." Đoạn Lẫm hạ giọng trầm xuống, "Tôi cho là vì cho thôi."
Tâm trạng Bảo Y lập tức tụt dốc phanh. Cả xìu xuống hệt như quả cà tím sương giá đ.á.n.h trúng, ủ rũ rầu rĩ.
"Không , ..." Bảo Y lẩm bẩm trong miệng.
Đoạn Lẫm dỗ dành: "Tôi chỉ vắng ba ngày thôi, ba ngày sẽ về ngay."
Hắn chỉ về quê để tảo mộ cho cha, ngoài chẳng còn việc gì khác. Tính cả thời gian đường thì ba ngày là quá đủ.
Thế nhưng Bảo Y vẫn một mực chịu nhượng bộ. Cậu mím chặt môi, nhất quyết giữ im lặng.
Đoạn Lẫm khẽ nhúc nhích chân, khiến cơ thể Bảo Y đang đu bám đó cũng đung đưa theo: "Sao nào Bảo Y, tính thế nào đây?"
Bảo Y ngoảnh mặt chỗ khác, làm bộ như thấy.
Đoạn Lẫm tiếp tục rung đùi, Bảo Y cũng lắc lư qua theo nhịp đùi của . Dù đang hờn dỗi, nhóc vẫn ôm chặt lấy chân Đoạn Lẫm chịu buông, nhưng tuyệt nhiên hé răng nửa lời, cứ thế một hậm hực.
Nhìn cái dáng vẻ phụng phịu, bướng bỉnh đáng yêu của Bảo Y, trái tim Đoạn Lẫm kìm mà mềm nhũn .
Giằng co một hồi lâu, Đoạn Lẫm đành chủ động lên tiếng phá vỡ bầu khí im lặng, khóe mắt đuôi mày ngập tràn ý : "Có ăn bánh kem ?"
Bảo Y theo phản xạ định gật đầu cái rụp, nhưng sực nhớ vẫn đang trong "chiến tranh lạnh" với Đoạn Lẫm, liền cứng ngắc thu nửa cái gật đầu đang dang dở, tiếp tục ngậm chặt miệng.
Đoạn Lẫm khẽ l.i.ế.m môi, chép miệng một cái, giọng điệu đủng đỉnh, thong dong: "Không ăn ? Tiếc thật đấy..."
"Muốn ăn."
Lời Đoạn Lẫm còn dứt, Bảo Y rốt cuộc vẫn cưỡng cám dỗ mà buột miệng thốt lên. xong, liền ngoắt mặt chỗ khác, làm vẻ như câu do phát .
"Muốn ăn thì buông chân chứ?" Đoạn Lẫm khẽ rung đùi, nhướng mày thích thú Bảo Y bằng ánh mắt trêu chọc.
Bảo Y buông, sợ buông một cái là Đoạn Lẫm sẽ lẩn mất tăm.
Đoạn Lẫm lên tiếng: "Ngồi đất lâu thấy lạnh ?"
Bảo Y lắc đầu nguầy nguậy.
Lại thêm một lúc nữa trôi qua, Đoạn Lẫm đành thở dài bất lực. Đột nhiên cúi gập xuống, hai tay luồn qua nách Bảo Y, nhấc bổng từ sàn lên đặt nhẹ nhàng xuống chiếc ghế sofa bên cạnh.
Bảo Y hãy còn đang ngơ ngác, kịp định hình xem chuyện gì xảy thì bản an tọa ghế sofa .
Sức lực của Đoạn Lẫm đúng là khủng khiếp thật, Bảo Y thầm cảm thán trong lòng.
Trong khi đó, Đoạn Lẫm thẳng dậy, phủi phủi tay: "Ngồi yên đấy, làm bánh kem cho ."
Bảo Y khẽ hứ một tiếng rõ to, vẫn thèm đáp lời. Cậu nhóc vẫn còn đang hờn dỗi lắm.
Bảo Y của ngày xưa lúc nào cũng ngoan ngoãn, phục tùng tuyệt đối, mặt Đoạn Lẫm chẳng khác nào một cỗ máy cảm xúc, cái cá nhân. Ấy mà Bảo Y của hiện tại giận hờn, phản kháng, thậm chí cái tính ương bướng còn phần quá quắt.
Giằng co với Đoạn Lẫm nãy giờ, Bảo Y vẫn giữ vững lập trường "im lặng là vàng".
Đoạn Lẫm nhất thời cũng xử trí nhóc cứng đầu .
Hắn đành dùng món bánh kem nhỏ mà Bảo Y thích nhất để dụ dỗ, dỗ dành .
Lần , Đoạn Lẫm quyết định làm chiếc bánh kem hình chú rắn nhỏ màu hồng phấn. Trước đây, khi thấy Bảo Y quá đỗi thích thú với chiếc bánh , Đoạn Lẫm cảm thấy chút gờn gợn. Bởi lẽ chú rắn nhỏ bánh giống Bảo Y như đúc, việc ăn nó chẳng khác nào đang "ăn" Bảo Y .
Chính vì suy nghĩ kỳ quặc đó mà đầu tiên , Đoạn Lẫm bao giờ làm chiếc bánh nữa, mặc cho Bảo Y đôi ba nhắc nhở, vòi vĩnh.
Thế mà hôm nay, bao ngày tháng chờ đợi, Đoạn Lẫm cuối cùng cũng chịu phá lệ làm chiếc bánh kem hình rắn nhỏ.
Bảo Y vẫn đang thu lu ghế sofa, giữ nguyên bộ dạng hờn dỗi. Thế nhưng khi thấy tiếng động lạch cạch Đoạn Lẫm bước từ phòng bếp, nhóc lén lút dùng khóe mắt để quan sát.
Cậu đang cố gắng đè nén sự vui sướng, để lộ cảm xúc thật của . ngay khoảnh khắc thấy đĩa bánh kem hình chú rắn nhỏ xinh xắn tay Đoạn Lẫm, hai mắt Bảo Y lập tức sáng bừng lên. Cậu bật dậy khỏi ghế sofa nhanh như chớp.
"Rắn... rắn nhỏ!" Bảo Y lao vút về phía như một quả tên lửa, nhưng khi đến gần Đoạn Lẫm phanh gấp , ngoan ngoãn mặt .
Bảo Y quá đỗi phấn khích. Rốt cuộc cũng thưởng thức chiếc bánh kem hình rắn nhỏ mà hằng ao ước.
Đoạn Lẫm đặt đĩa bánh lên bàn, đưa chiếc thìa nhỏ cho Bảo Y: "Có thích ?"
"Thích lắm ạ!" Lúc thì Bảo Y thể giả bộ hờn dỗi làm mặt lạnh nữa .
Đó là bánh kem hình rắn nhỏ cơ mà!
Bảo Y chạy vòng quanh đĩa bánh ngắm nghía mất hai vòng, tiếc rẻ nỡ ăn. Phải đợi đến khi Đoạn Lẫm lên tiếng giục giã, mới rụt rè đưa thìa múc một miếng.
Miếng bánh đầu tiên xúc là phần đầu của chú rắn nhỏ. Thế nhưng, vì đưa miệng , Bảo Y đưa chiếc thìa đến sát môi Đoạn Lẫm.
"Đoạn Lẫm ăn ." Đôi mắt Bảo Y lấp lánh sự mong chờ.
Đoạn Lẫm chiếc đầu rắn bằng kem bơ thìa, ngước "rắn nhỏ" đang ngay mặt, bỗng thấy nghẹn ứ ở cổ họng, nuốt trôi .
"Bảo Y, tự ăn , ăn ." Đoạn Lẫm ngoảnh mặt né tránh.
Bảo Y lập tức xị mặt xuống, vẻ vui hiện rõ nét mặt.
"Đoạn Lẫm... ăn Bảo Y, là vì thích Bảo Y nữa ?"
Bảo Y mở to đôi mắt tròn xoe, nghiêm túc chằm chằm Đoạn Lẫm. Trong đôi mắt trong veo ngập tràn sự mất mát và tổn thương, cứ như thể chịu một nỗi oan khuất tày trời . Bất cứ ai thấy ánh mắt đáng thương cũng sẽ kìm mà nảy sinh cảm giác tội đầy .
Đoạn Lẫm nuốt nước bọt cái ực, yết hầu chuyển động lên xuống, khó khăn mở miệng: "Bảo Y , chỉ là... thích ăn thịt rắn thôi..."
"Đây là bánh kem mà, thịt rắn." Bảo Y lý sự.
Đoạn Lẫm cạn lời: "..."
Thôi đành .
Cuối cùng, Đoạn Lẫm nhắm tịt mắt , há miệng nuốt trọn chiếc đầu rắn bằng kem bơ bụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nhoc-dang-thuong-khoc-loc-doi-om-dai-lao-mem-long-roi/chuong-51.html.]
Thấy , Bảo Y lập tức toe toét , đôi mắt híp thành hình trăng khuyết: "Đoạn Lẫm ăn Bảo Y nha."
Đoạn Lẫm suýt chút nữa thì sặc, phun cả bánh ngoài.
Thôi, thề từ nay về sẽ bao giờ làm cái bánh kem hình rắn quái quỷ nữa.
Sau khi "hòa bình" lặp nhờ chiếc bánh kem, chẳng ai trong hai đả động gì đến chuyện Đoạn Lẫm sẽ vắng ba ngày và bắt Bảo Y ở nhà một nữa.
Đoạn Lẫm đinh ninh rằng dỗ dành Bảo Y thành công, và sự im lặng của nhóc chính là sự đồng ý ngầm.
Sáng sớm hôm , trời còn sáng tỏ, Đoạn Lẫm thu xếp hành lý chuẩn lên đường.
Hắn cố ý chọn thời điểm để khởi hành là nhân lúc Bảo Y còn đang say giấc nồng mà lẳng lặng rời , tránh cảnh chia tay bịn rịn.
nào ngờ, Bảo Y cả đêm qua chợp mắt phút nào . Cậu nhóc cứ thức chong chong để canh chừng .
Đoạn Lẫm rằng, ngay lúc bước khỏi cửa, chiếc ba lô lưng một chú rắn nhỏ màu hồng phấn đeo lủng lẳng. Và nực hơn nữa là, ở chóp đuôi của chú rắn hồng vắt vẻo thêm một chú rắn trắng nhỏ xíu khác. Cứ thế, cả một "chuỗi" rắn đu đưa theo từng nhịp bước chân của Đoạn Lẫm, ung dung leo lên xe cùng .
Phải đến hai tiếng đồng hồ khi chiếc xe lăn bánh rời khỏi căn cứ phía Đông, Đoạn Lẫm mới phát hiện sự tồn tại của hai "kẻ lậu vé" .
Đang lái xe, với tay lấy bình nước trong ba lô để uống, nào ngờ lôi một chú rắn nhỏ màu hồng đang say sưa ngáy ngủ.
Đoạn Lẫm: "..."
Chẳng hiểu , ngay khoảnh khắc thấy Bảo Y, trong lòng Đoạn Lẫm hề nảy sinh chút tức giận ngạc nhiên nào. Thay đó, cảm giác chuyện hiển nhiên như , giống như một điều tất yếu dự báo từ .