Nhóc Đáng Thương Khóc Lóc Đòi Ôm, Đại Lão Mềm Lòng Rồi - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-03-15 12:38:00
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảo Y ngoan ngoãn gật đầu, bỗng nhiên dang tay ôm lấy chiếc camera.

Có lẽ bởi vì lúc mặt Bảo Y chỉ là một chiếc camera tròn xoe, thậm chí thoạt còn chút đáng yêu, chứ một Đoạn Lẫm cao lớn nghiêm túc, nên còn cảm thấy sợ hãi như thế nữa.

Ở đầu dây bên , Đoạn Lẫm thấy hành động của Bảo Y thì cả cứng đờ, cứ như thể chính bản đang ôm lấy . Một lát mới phản ứng rằng thứ Bảo Y đang ôm chỉ là chiếc camera.

Đoạn Lẫm thở dài một , vội vàng : “Không còn việc gì nữa, cúp máy đây.”

Sau tiếng "tút", camera còn truyền đến bất cứ âm thanh nào nữa.

Bảo Y chút lưu luyến. Cậu giơ tay vỗ vỗ chiếc camera, đó ôm thêm một cái, cuối cùng lấy mặt nhẹ nhàng cọ cọ. Nào ngờ chạm trúng vết thương, đau đến mức Bảo Y nhe răng trợn mắt.

Ở đầu camera bên , Đoạn Lẫm ngẩn hình ảnh điện thoại hồi lâu. Đôi mắt chằm chằm màn hình, mãi vẫn chịu thoát khỏi ứng dụng.

Cho đến khi Bảo Y rốt cuộc lưu luyến rời buông chiếc camera , đó lóc cóc bếp bưng bát cháo mà Đoạn Lẫm hẹn giờ hâm nóng từ ngoài.

Bày biện xong xuôi bộ đồ ăn lên bàn, Đoạn Lẫm cứ ngỡ Bảo Y cuối cùng cũng chịu ăn cơm. Ai ngờ lúc bỗng nhiên chạy lạch bạch tới, ôm chiếc camera đặt lên bàn ăn, để ngay đối diện và hướng ống kính về phía . Lúc Bảo Y mới thỏa mãn ý nguyện bắt đầu ăn cơm.

Thế nhưng chẳng hề dây cáp của camera kéo đứt tự lúc nào, Đoạn Lẫm bên vốn dĩ còn thấy nữa.

Dẫu , Đoạn Lẫm nhanh chuyển sang một camera giám sát khác để tiếp tục quan sát Bảo Y. Nhìn thấy đang vui vẻ khua tay múa chân với chiếc camera hỏng bàn ăn, ý trong mắt Đoạn Lẫm như sắp tràn cả ngoài.

“Quan chỉ huy, ngài thế là… kích động ?” Người cấp đến tìm Đoạn Lẫm báo cáo công việc thấy dáng vẻ của , sợ tới mức dám bước lên .

Nghe thấy tiếng động, nụ mặt Đoạn Lẫm nháy mắt biến mất tăm tích. Khuôn mặt trở vẻ vô cảm, ánh mắt thanh lãnh, hình ảnh màn hình điện thoại cũng tắt ngay tức khắc.

Cấp : “...”

……

Bảo Y một húp cháo. Cháo hôm nay vị ngọt, Bảo Y nỡ ăn hết sạch bèn chừa một bát nhỏ định bụng buổi chiều sẽ ăn tiếp.

Đoạn Lẫm thấy cảnh , chung quy vẫn gì.

Hắn thầm nghĩ, đợi về nhà chắc dạy cho Bảo Y cách hâm nóng đồ ăn mới .

Buổi chiều của Bảo Y trôi qua cũng đến nỗi nhàm chán. Không việc gì làm, cứ chằm chằm chiếc camera " " , nghiên cứu một hồi lâu nhưng mãi chẳng thấy nó phát tiếng.

Bảo Y thử há miệng lên tiếng gọi . Cậu mới rặn một chữ "Đoạn", cơn đau ập đến khiến sắc mặt trắng bệch, yết hầu như thứ gì đó xé rách đầm đìa m.á.u tươi.

Sáu giờ chiều, Đoạn Lẫm trở về vô cùng đúng giờ.

Cánh cửa mở, đập mắt là đôi mắt sáng lấp lánh của Bảo Y. Cậu hẳn là chầu chực ở cửa từ lâu, thấy tiếng động liền vọt đón. Lúc Đoạn Lẫm bước nhà thậm chí suýt chút nữa va .

Bảo Y theo bản năng định gọi tên Đoạn Lẫm, nhưng miệng mới hé vội vàng ngoan ngoãn ngậm chặt .

Đoạn Lẫm cởi áo khoác, đầu thấy bộ dạng vui vẻ của Bảo Y, khóe môi khẽ cong lên.

“Yên tâm, bảo làm bánh kem cho thì sẽ nuốt lời.”

Đoạn Lẫm xách nguyên liệu nấu ăn mua đường về bếp, Bảo Y cũng nhảy nhót bám gót theo .

Đoạn Lẫm đeo xong tạp dề, thấy Bảo Y chạy , bèn đưa cho một chiếc. Bảo Y học theo động tác của Đoạn Lẫm lóng ngóng tự buộc lấy, khiến chiếc tạp dề treo xiêu xiêu vẹo vẹo . Cuối cùng, vẫn là Đoạn Lẫm đích tay buộc cho nữa.

Bảo Y hớn hở, tâm trạng hôm nay thoạt vô cùng .

Nguyên nhân chủ yếu chắc là bắt nguồn từ chiếc camera giám sát .

“Hôm nay làm cốt bánh kem, ?” Đoạn Lẫm lên tiếng hỏi.

Bảo Y gật đầu cái rụp, chỉ cần là đồ Đoạn Lẫm làm thì thế nào cũng chịu.

Đoạn Lẫm vẫn cẩn thận giải thích: “Cậu bây giờ chỉ thể ăn thức ăn lỏng và những đồ mềm thôi, kem bơ thì .”

Bảo Y gật đầu.

Vì thế, Đoạn Lẫm liền dùng kem bơ bắt thành hình một con rắn nhỏ màu hồng nhạt, nặn y đúc theo hình dáng của Bảo Y, thoạt vô cùng xinh xắn.

Bảo Y ở bên cạnh lăng xăng phụ giúp Đoạn Lẫm. Đương nhiên, việc duy nhất mà làm chỉ là... nếm thử hương vị của kem bơ mà thôi.

Khi đĩa bánh hình chú rắn nhỏ màu hồng dọn lên bàn, trông nó chẳng khác nào một tác phẩm nghệ thuật thu nhỏ, khiến Bảo Y tiếc đứt ruột nỡ ăn.

Bảo Y ghế, cứ trố mắt kinh ngạc chằm chằm bé rắn nhỏ hồi lâu.

Đây là đầu tiên Bảo Y cảm thấy bản sinh trông mắt đến , hơn nữa... thoạt vẻ ăn ngon.

Đoạn Lẫm kéo ghế dựa xuống đối diện : “Ăn , thèm ?”

Bảo Y bưng đĩa rắn nhỏ lên, vẻ mặt chút chần chừ do dự.

Nhìn sự nỡ của , Đoạn Lẫm nhướn mày: “Hôm nay mà ăn, đến lúc hỏng là vứt đấy.”

Nghe , Bảo Y mới rục rịch cầm chiếc thìa nhỏ lên.

Cậu ngó đông ngó tây, cuối cùng dùng thìa múc hẳn chiếc đầu rắn xinh nhất xuống, đó đưa thẳng đến bên môi Đoạn Lẫm.

Đoạn Lẫm khựng : “Cậu đút cho ăn ?”

Bảo Y ngoan ngoãn gật đầu.

Đoạn Lẫm chiếc đầu rắn mắt, ngước Bảo Y ở đối diện, thế nhưng trong chốc lát chút há miệng nuốt trôi.

Chuyện làm cảm giác giống như đang thực sự nuốt chửng lấy Bảo Y .

Ban nãy làm con rắn nhỏ chỉ là cao hứng nhất thời, nghĩ đến hậu quả.

Dưới ánh mắt mong chờ pha lẫn sự thúc giục của Bảo Y, Đoạn Lẫm đành c.ắ.n răng ngậm lấy chiếc đầu rắn miệng.

Bảo Y nhếch miệng tươi rói, đó cũng bắt đầu xúc phần đuôi rắn của , ăn uống vô cùng say sưa ngon miệng.

Đoạn Lẫm sờ sờ chóp mũi, thầm nghĩ tuyệt đối đừng nên làm bánh hình rắn nữa thì hơn.

Chiếc bánh kem làm lớn, bữa tối đó vẫn diễn bình thường. Cơm nước xong xuôi đến thời gian bôi t.h.u.ố.c cho Bảo Y.

Lúc Đoạn Lẫm rút chút ít kinh nghiệm, tốc độ bôi t.h.u.ố.c cũng nhanh hơn nhiều. Vừa bôi xong, liền dời tầm mắt chỗ khác, thèm đến cơ thể trơn bóng của Bảo Y.

Tuy dính đầy thương tích, nhưng làn da của vẫn trắng trẻo đến mức chói mắt.

“Nghỉ ngơi cho , về phòng đây.”

Đoạn Lẫm xoay định , Bảo Y vội níu tay , lung tung khua tay múa chân một hồi.

Đoạn Lẫm xem hiểu, đành lấy giấy bút tới bảo .

Bảo Y giường, mấy chữ siêu siêu vẹo vẹo: “Muốn cùng Đoạn Lẫm ngoài.”

Đoạn Lẫm đáp: “Tôi đến tổng cục căn cứ để làm việc, thể mang theo .”

Bảo Y ủ rũ cụp mắt xuống.

Một lúc lâu , hai mắt Bảo Y bỗng nhiên sáng lên. Cậu nắn nót thêm mấy chữ: “Như thế cũng ?”

Vừa dứt bút, Bảo Y bỗng chốc hóa thành một chú rắn nhỏ màu hồng nhạt. Rắn con trườn thoăn thoắt lên Đoạn Lẫm, ngoan ngoãn quấn lấy cổ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nhoc-dang-thuong-khoc-loc-doi-om-dai-lao-mem-long-roi/chuong-32.html.]

Trông dáng vẻ nhỏ nhắn tinh tế , chẳng khác nào một mặt dây chuyền.

Thế nhưng Đoạn Lẫm vẫn phũ phàng từ chối: “Tôi làm chính sự, chơi. Nếu thấy chán, thể dạy làm bánh kem.”

Rắn nhỏ ỉu xìu lắc lắc đầu, cái đầu bé xíu gục xuống, im bất động.

Bảo Y mới thèm ăn bánh kem do chính làm, chỉ ăn đồ Đoạn Lẫm làm cơ.

Sau khi cự tuyệt thỉnh cầu của Bảo Y, Đoạn Lẫm liền xoay về phòng ngủ.

Bảo Y vẫn chịu từ bỏ ý định.

Đêm khuya, một chú rắn con cực kỳ bé nhỏ luồn qua khe cửa chui phòng ngủ của Đoạn Lẫm, lẳng lặng bò lên giường, cuối cùng chui tọt túi áo của .

……

Sáng sớm tinh mơ, Đoạn Lẫm ngoài làm. Gần đây xảy khá nhiều chuyện nên vô cùng bận rộn, bận đến mức tối tăm mặt mũi.

Vì lẽ đó, cũng nỡ gọi Bảo Y dậy ăn sáng. Dù vẫn đang mang thương tích , cần nghỉ ngơi nhiều hơn.

Chín giờ sáng, tổng cục bắt đầu mở họp.

Trong phòng họp, giữa lúc Đoạn Lẫm đang vô cùng nghiêm túc lắng cấp báo cáo tổng kết, bỗng nhiên cảm thấy bên hông chợt truyền đến một cảm giác ngứa ngáy.

Loading...