Trần Tử Khinh trở về bệnh viện, cẩn thận ngẫm vẻ mặt của Tông Hoài Đường lúc đó, tùy ý mà vẫn thản nhiên.
Cái ôm eo giữa hai đàn ông hề mang theo chút mập mờ nào, Tông Hoài Đường chỉ đơn thuần là đỡ lấy một tay.
Chỉ điều, thể eo thì thon, tay Tông Hoài Đường thì lớn, lúc đỡ các ngón tay vô tình chạm , thế là đỡ thành ôm.
Cậu là đồng tính, quá nhạy cảm .
Sau khi Trần Tử Khinh tự trấn an bản xong, trong phòng bệnh thêm một , mặc bộ đồ bệnh nhân kẻ sọc, môi hồng răng trắng, là da trắng duy nhất mà cậi từng thấy ở đây.
“Sư phụ Hướng, đến thăm đây.”
Giọng mềm nhũn.
Trần Tử Khinh tựa đầu giường: “Đồng chí Thang khách sáo quá.”
Thang Tiểu Quang thể chạy nhảy, ân nhân ở cùng bệnh viện với , ở ngay tầng một, giờ mới từ tốn xuất hiện.
Nghe đối phương , cũng thấy ngại ngùng.
Thang Tiểu Quang bĩu môi đặt chiếc hộp sắt và giỏ táo trong lòng lên tủ đầu giường: “Cho đấy.”
Đều là đồ khác đến thăm mua, ăn ngán , ăn nữa.
Trần Tử Khinh liếc chiếc hộp sắt, thì đây chính là thứ gọi là cao lúa mạch, ngơ ngác.
Thang Tiểu Quang lấy từ trong túi một xấp tiền mười tệ mới tinh, đếm mười tờ đưa cho Trần Tử Khinh: “Một trăm tệ cầm lấy, mua chút đồ bổ dưỡng.”
Trần Tử Khinh nghĩa chính ngôn từ: “Đồng chí Thang, đồ ăn nhận , tiền thì tuyệt đối thể…”
Thang Tiểu Quang ngắt lời : “Anh cứ cầm lấy , nợ ân tình.”
Mi mắt Trần Tử Khinh sụp xuống, khóe mắt liếc xấp tiền, từng thấy loại tiền nhân dân tệ , in nhiều thật.
“Nếu đồng chí Thang , xin nhận.” Trần Tử Khinh suy nghĩ : “Tôi sẽ nộp cho công đoàn, tổ chức hoạt động tập thể sẽ dùng làm tiền thưởng.”
Thang Tiểu Quang giơ ngón tay cái: “Cảnh giới cao thượng của sư phụ Hướng khiến kính phục đó.”
“Đâu .” Trần Tử Khinh tỏ vẻ ứng phó tự nhiên, kỳ thực lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Dù thể quan tâm đến cách hành xử của nguyên chủ, nhưng cũng thể đổi quá nhiều, nếu lẽ sẽ đối mặt với nguy cơ cho uống tro hương trừ tà.
“Khiêm tốn quá .” Thang Tiểu Quang cho xong chuyện : “Sư phụ Hướng, nhà máy cho nghỉ phép bao lâu ?”
Trần Tử Khinh khẽ “ừ” một tiếng.
Ngọc
“Vốn dĩ nhà máy chỉ cho nghỉ mười ngày, là nhờ trưởng khoa Lý giúp mới lâu như , hơn nữa vẫn tính công… Lúc đầu trưởng khoa Lý còn tán thành ý kiến của , nhưng bỏ cuộc, kiên trì đấu tranh cho …” Trên mặt Thang Tiểu Quang vài vết xước do cành cây và vết trầy da, tai trái còn một vết thương nhỏ đóng vảy. Cậu một cách sinh động, hấp dẫn đến mức khiến khỏi tập trung lắng .
Trần Tử Khinh dùng hộp sắt đè lên xấp tiền, đầu vẫn về hướng đó, đang nghĩ gì, dường như Thang Tiểu Quang chuyện.
Thang Tiểu Quang nhận , nhưng coi đó là một sự ngụy trang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nhiem-vu-lai-that-bai/chuong-3-nha-may-khai-minh.html.]
Cái tên Hướng Ninh bình thường luôn hỏi han ân cần , đặc biệt quan tâm đến cảm xúc của , khi hỏi về cảm nhận của khi đến nhà máy cùng những bất tiện trong cuộc sống, một câu, đối phương liền ghi một câu sổ, vô cùng tận tâm.
Cậu con gái, Hướng Ninh tốn công tốn sức như cũng thể chiếm lợi hẹn hò với .
Vậy thì chỉ thể là ngóng gia thế của từ đó, nịnh bợ .
Sáng nay cuối cùng cũng đợi cơ hội, chắc chắn sẽ tận dụng.
Vậy nên đợi Hướng Ninh nhịn nữa, lộ cái đuôi nhỏ giả dối.
Bước đầu tiên để kéo gần quan hệ với khi còn nóng hổi là gì, thảo luận về thơ ca ?
Thang Tiểu Quang học chuyên ngành cơ điện, hiểu gì về thơ ca, lát nữa cứ đợi đối phương xong vỗ tay cổ vũ là .
Cái cần chính là điều .
“Đồng chí Thang, còn chuyện gì nữa ? Nếu thì nghỉ ngơi đây.”
Sự tự tin của Thang Tiểu Quang đả kích nặng nề, vẻ mặt khó tin, đây là đuổi ?
Chắc chắn là thả con tép bắt con tôm, thuộc làu binh pháp Tôn Tử, sai .
Hừ, xem đối phó thế nào!
Thang Tiểu Quang giả vờ đến cửa: “Vậy đây, nghỉ ngơi .”
Ai ngờ giường bệnh đột nhiên gọi : “Đồng chí Thang.”
Thang Tiểu Quang lộ vẻ mặt “ ngay mà”, khinh bỉ đầu , nửa chừng thì thấy một câu.
“Phiền đóng cửa giúp.”
“…” Thang Tiểu Quang hổ tức giận, nặng nề bước chân nền xi măng . Đến tối xuống lầu dạo, giả vờ ngang qua phòng 103, phát hiện trong phòng thêm một nhà công nhân, chăn giường của Hướng Ninh gấp gọn.
Người , ? Chẳng lẽ… qua khỏi ? Thang Tiểu Quang vội vàng chạy tìm bác sĩ.
Bác sĩ các chỉ của bệnh nhân đều đạt tiêu chuẩn xuất viện, hơn nữa về nhà máy, nên cho về nhà dưỡng bệnh, hai ngày đến tái khám.
Thang Tiểu Quang hoảng hốt, là yêu quái gì?…
Ban ngày đầu rơi m.á.u chảy, buổi tối thể xuất viện, đây yêu quái thì là gì?
Trần Tử Khinh ở hành lang ký túc xá công nhân hắt một cái, cậi cắn quả táo Thang Tiểu Quang tặng, dùng sức cắn một miếng lớn, phồng má chậm rãi nhai.
Không do hiệu ứng ảo ảnh mà táo thời kỳ đều ngọt hơn những quả từng ăn, màu sắc cũng hơn.
Trần Tử Khinh ăn hết một miếng cắn thêm miếng nữa, nước táo ngọt mát chảy từ lớp thịt quả xốp mềm, một giọt sắp chảy xuống khóe miệng, kịp thời hút bụng, nghiêng xuống cảnh vật cùng con ánh hoàng hôn.
Người là những công nhân ăn xong bữa tối đang nhàn nhã trò chuyện đùa trong sân, cảnh là khu sinh hoạt của nhà máy.
Đây là phía nam của nhà máy, các dãy nhà ký túc xá san sát bao quanh sân, đến mấy chục dãy, đều là nhà hai tầng xây bằng gạch đỏ, khung cửa và bậc cửa cũng màu đỏ.