Nhân vật phản diện lúc nào cũng thèm khát tôi - Chương 50: Trùm trường, mời anh ăn kẹo (Phần 18)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-10 12:38:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Đường ngẩng đầu cô bạn nữ sinh , phát hiện chút xa lạ, căn bản hề quen . Cậu theo bản năng định lắc đầu từ chối, ai ngờ cô nàng tự biên tự diễn xuống, phảng phất như câu hỏi xin phép ban nãy bất quá chỉ là khách sáo cho lệ.

"Tớ là Hứa Diệu, bạn của Thích Nguyên," Hứa Diệu khẽ mỉm . Ánh mắt cô quét một lượt từ xuống Nguyễn Đường, giống như đang đ.á.n.h giá cân đo đong đếm điều gì đó: "Cậu là Nguyễn Đường ?"

Cơ thể Nguyễn Đường căng cứng , rầu rĩ ừ một tiếng.

Hóa là nữ chính, cô gái mà trong tuyến cốt truyện thế giới Thích Nguyên từng thích.

Nguyễn Đường cảm thấy chút vui, mang thêm vài phần cảnh giác. Cậu vẫn quên cái Thích Nguyên từ chối ăn cùng để chạy gặp Hứa Diệu nhé.

Cậu chính là một hẹp hòi đó nha, hứ.

"Thích Nguyên ? Sao ở cùng , vứt đây một ?" Hứa Diệu hất cằm, ánh mắt giấu giếm một chút hả hê khi thấy khác gặp họa. Cô làm vẻ hiền thục, dịu dàng an ủi Nguyễn Đường: "Tính đấy, tớ mặt xin , đừng giận nhé."

cố tình dùng cái loại ngữ khí vô cùng quen thuộc , giống hệt như cô và Thích Nguyên cực kỳ cận, đến mức tuy hai mà một .

Nguyễn Đường phồng phồng hai má, chút tức giận.

Tuy rằng cho đến hiện tại vẫn thực sự hiểu rõ về sự phức tạp của thế giới loài , nhưng điều cũng gây trở ngại đến việc cảm nhận sự đắc ý cùng với ác ý chán ghét mà Hứa Diệu dành cho .

Rõ ràng là cô đang thị uy với .

Nguyễn Đường cúi đầu những ngón tay . Độ ấm từ nụ hôn ban nãy của Thích Nguyên tựa hồ vẫn còn vương vấn đó, khiến nhịn mà mím môi mỉm , cái đuôi nhỏ ảo tưởng phía lưng dường như cũng đang đắc ý vểnh cả lên.

thì hiện tại Thích Nguyên thích chính là .

Nguyễn Đường lấy bình tĩnh, khẽ nắn nắn ngón tay. Cậu hướng về phía Hứa Diệu nở một nụ mềm mại, vô cùng nghiêm túc sửa lưng cô : "Thích Nguyên bỏ ."

"Cậu mua cơm giúp tớ . Cậu bảo bên trong xếp hàng đông quá, sợ tớ chen lấn nên mới bảo tớ đây chờ."

Những lời Nguyễn Đường đều là sự thật, nửa chữ dối trá. Thế nhưng sắc mặt Hứa Diệu khẽ vặn vẹo, thoáng trở nên vô cùng khó coi.

Hứa Diệu miễn cưỡng gượng : "Vậy ?"

siết chặt lấy góc váy của , những ngón tay bấu chặt đến mức trắng bệch, biểu tình mặt chút méo mó.

Nguyễn Đường trông bình thường như , chẳng lấy nửa điểm xuất sắc, dựa cái gì... dựa cái gì Nguyễn Đường thể chiếm trọn vẹn sự sủng ái của Thích Nguyên? Hơn nữa, cho dù là cái thời điểm Thích Nguyên và cô còn đang giao hảo, Thích Nguyên cũng từng vì cô mà làm những việc săn sóc như thế .

Hứa Diệu thể phủ nhận rằng, cô đang ghen tị sâu sắc.

Thiếu ánh hào quang ' Thích Nguyên yêu thích', tựa hồ ánh mắt của những khác khi cũng đổi. Cô dường như trở về là một bình thường chìm nghỉm giữa đám đông.

Điều làm Hứa Diệu khó lòng chấp nhận nổi.

Tất cả đều là tại Nguyễn Đường. Chính sự xuất hiện của dẫn đến biến hóa . Cô đuổi cổ Nguyễn Đường khỏi vòng tay Thích Nguyên, rốt cuộc thì cái vị trí đó, nay vẫn luôn là của cô cơ mà.

Hứa Diệu hít sâu một , hàng mi run rẩy, nhỏ giọng lên tiếng: "Tớ và Thích Nguyên từ nhỏ lớn lên cùng . Bình thường cũng thích trò chuyện với tớ, hoặc là tặng tớ vài món đồ. Bất quá, tớ chẳng mấy khi nhắc về ."

Nguyễn Đường cạn lời liếc Hứa Diệu một cái, trong đôi mắt tròn xoe tràn ngập sự vô tội: "Chuyện riêng của , tại kể cho ngoài chứ?"

Cậu hận thể đem bảo bối của giấu nhẹm , làm thể chạy bô lô ba la tứ xứ với lạ , làm chẳng là tự dưng rước thêm kẻ đến dòm ngó ?

Hứa Diệu câu của Nguyễn Đường chặn họng, một ngụm tức nghẹn ứ ở lồng ngực, lên mà xuống cũng chẳng xong, vô cùng khó chịu.

"Ý của là, tớ là ngoài ?" Trên mặt Hứa Diệu xẹt qua một tia tức giận: "Tớ quen mấy năm trời, còn với bất quá mới quen mấy tháng. Cậu mới là ngoài mới đúng chứ?"

Mũi chân Nguyễn Đường cọ cọ xuống mặt đất, chẳng buồn chuyện với Hứa Diệu nữa.

Cậu cảm thấy Hứa Diệu chỉ thiếu tự hiểu lấy, mà còn ngu ngốc.

"Cậu quen Thích Nguyên nhiều năm như , thế Thích Nguyên thích ăn cái gì, thích làm việc gì nhất ?"

Nguyễn Đường vặn ngược Hứa Diệu một câu, đáy mắt xẹt qua một tia sắc bén: "Tôi trả lời , còn thì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nhan-vat-phan-dien-luc-nao-cung-them-khat-toi/chuong-50-trum-truong-moi-anh-an-keo-phan-18.html.]

Hứa Diệu lắp bắp, đại não trống rỗng, thế nhưng chẳng nặn nửa chữ.

"Cậu xem , quen Thích Nguyên mấy năm trời như , mà còn bằng một mới quen Thích Nguyên đầy hai tháng như . Cậu ngoài thì ai mới là ngoài?"

Nguyễn Đường hề khách khí mà phản bác. Cậu lướt mắt Hứa Diệu, trong ánh mắt tràn ngập sự ghét bỏ.

Hứa Diệu nay từng ý định tìm hiểu Thích Nguyên.

một mặt thản nhiên hưởng thụ lòng của , một mặt chán ghét bài xích . Thậm chí cho đến tận cái kết cục cuối cùng, cô thế mà lôi Thích Nguyên làm tấm bia đỡ đạn, mượn tay đuổi Thích Nguyên , thể đường hoàng danh chính ở bên cạnh Chu Vũ Thâm.

Nơi đầu quả tim Nguyễn Đường khẽ nhói đau. Cậu xót xa cho Thích Nguyên.

Cậu hung dữ trừng mắt Hứa Diệu: "Tôi ghét , tránh xa Thích Nguyên một chút !"

Hứa Diệu trừng lớn mắt, cho rằng Nguyễn Đường đang giở thói thiếu gia. Thế nhưng khóe mắt cô chợt quét thấy Thích Nguyên đang tới từ phía xa, nét mặt cô lập tức đổi, thoắt cái trở nên tái nhợt. Trong giọng cũng mang theo tiếng nức nở nấc nghẹn: "Sao thể như chứ!"

"Cậu là bạn của Thích Nguyên, chẳng lẽ tớ thì ? Tại đuổi tớ ?"

Nguyễn Đường vẻ mặt lật bánh tráng đổi 180 độ của Hứa Diệu mắt, chút kinh ngạc. Cậu còn đang định thêm gì đó, liền thấy Thích Nguyên trở . Cậu vội vàng giơ cái "móng vuốt" nhỏ của lên, vô cùng ngoan ngoãn vẫy vẫy tay với : "Thích Nguyên!"

Thích Nguyên đặt khay thức ăn xuống bàn, rút khăn giấy lau sạch tay, lúc mới vươn tay xoa xoa mái tóc Nguyễn Đường, ngữ khí cực kỳ ôn hòa: "Đói bụng chứ, xin , về trễ."

"Không trễ một chút nào !"

Nguyễn Đường lắc lắc đầu, kéo tay Thích Nguyên xuống.

Hứa Diệu hành động mật của hai , chút cam lòng mím chặt môi: "Thích Nguyên, ?"

Ánh mắt Thích Nguyên dừng mặt Hứa Diệu. Cái của đạm mạc và xa cách, chẳng khác nào đang một hạt bụi vô thưởng vô phạt.

Hắn cong khóe môi, nụ mang theo một nét trào phúng. Hắn Hứa Diệu, nhàn nhạt đáp: "Quả thực là chút chuyện ."

Hứa Diệu ánh mắt lấp lánh, đầy mong đợi .

"Cậu thi Học viện Hý kịch thực sự là quá đáng tiếc ," Thích Nguyên cầm đũa và thìa lên lau chùi, ngữ khí vô cùng hững hờ: "Khả năng lật mặt biến sắc cũng nhanh nhẹn lắm."

Cơ thể Hứa Diệu lập tức cứng đờ. Cô dám tin Thích Nguyên: "Thích Nguyên, thể tớ như ?"

Thích Nguyên nhéo nhéo vành tai Nguyễn Đường, nhẹ giọng dỗ dành : "Ngoan, ăn cơm , đừng hóng hớt nữa."

Đợi dỗ dành Nguyễn Đường xong xuôi, mới sang thẳng với Hứa Diệu: "Chú dì từng giúp đỡ , vốn xé rách mặt với . một chuyện vẫn nên rõ ràng thì hơn, đỡ làm khác hiểu lầm."

"Cậu cần dây dưa với nữa, cũng đừng tới tìm cách thăm dò Nguyễn Đường làm gì. Tôi đối với hề bất kỳ thứ tình cảm đặc biệt nào, cũng chẳng thể giúp ích gì cho . Những việc đang làm hiện tại vô nghĩa."

Hứa Diệu cho mặt lúc xanh lúc trắng. Cô chỉ cảm thấy tâm tư đen tối của Thích Nguyên trần trụi thấu, trong thời gian ngắn liền thẹn quá hóa giận.

đột ngột phắt dậy, che mặt chạy trối c.h.ế.t ngoài.

Thích Nguyên vuốt vuốt tấm lưng Nguyễn Đường, hệt như đang vuốt lông dỗ dành một chú mèo con mới xù lông.

"Tôi thích cô ." Thích Nguyên nghiêm túc nhấn mạnh với Nguyễn Đường một nữa.

Nguyễn Đường đang cắm cúi ăn cơm, liền vô cùng cao hứng "" một tiếng. Cậu phồng phồng gò má, nghiêng đầu tựa hồ đang ngẫm nghĩ một chuyện gì đó.

Sau khi hai ăn xong bữa trưa, liền thuận đường tới nhà vệ sinh rửa tay. Nguyễn Đường bước trong nhà vệ sinh, đột nhiên bắt lấy tay Thích Nguyên, kéo tuột một gian buồng vệ sinh nhỏ.

Cửa buồng vệ sinh "cạch" một tiếng đóng .

Không gian bên trong chật hẹp, hai gần như là vai sát vai, n.g.ự.c kề n.g.ự.c áp sát .

Nguyễn Đường kiễng mũi chân, những ngón tay nắm chặt lấy vạt áo n.g.ự.c Thích Nguyên. Nhịp thở của dồn dập, đáy mắt sóng sánh ánh nước, hai gò má ửng đỏ bừng bừng.

"Hôn một cái... ?"

Loading...