Nhân vật phản diện lúc nào cũng thèm khát tôi - Chương 47: Trùm trường, mời anh ăn kẹo (Phần 15)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-10 12:32:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm khi đến trường, Nguyễn Đường vẫn còn chút khẩn trương.

Hôm qua khi vội vã in một nụ hôn lên môi Thích Nguyên, liền co giò bỏ chạy, cũng chẳng kịp xem rốt cuộc Thích Nguyên phơi bày vẻ mặt gì.

Cứ nghĩ đến chuyện , mặt đỏ bừng lên. Nơi đầu quả tim khẽ run rẩy, dâng lên một cỗ ngượng ngùng và vui sướng thầm kín.

Nguyễn Đường treo cặp sách lên chiếc móc bên cạnh bàn. Chỗ bên cạnh vẫn trống , Thích Nguyên vẫn tới.

Cậu cúi đầu liếc đồng hồ tay, ước chừng còn hai mươi phút nữa mới đến giờ thể d.ụ.c buổi sáng. Nguyễn Đường việc gì làm, đành lôi sách giáo khoa lật xem một lát, chọn thêm vài bài tập để giải g.i.ế.c thời gian.

Thế nhưng mãi cho đến khi giờ thể d.ụ.c buổi sáng kết thúc, Thích Nguyên vẫn thấy xuất hiện.

Nguyễn Đường khỏi chút hoảng hốt. Cậu cắm cúi sách vở, nhưng chẳng lọt đầu nửa chữ. Ánh mắt thi thoảng lo lắng liếc ngoài cửa sổ, ngóng trông xem liệu hành lang xuất hiện bóng dáng quen thuộc .

Cậu thất thần, cả đều chút ủ rũ. Ngay cả đôi tai thỏ ảo tưởng đỉnh đầu cũng cụp xuống đầy đáng thương, trông hệt như một đứa trẻ nhút nhát bỏ rơi.

"Báo cáo!" Ngoài cửa đột nhiên vang lên một chất giọng khàn, thanh lãnh và xa cách, nhưng vô cùng quen thuộc.

Nguyễn Đường lập tức ngẩng phắt đầu lên, vội vã về phía Thích Nguyên. Rõ ràng đang ôm một bụng tâm sự , thế nhưng khi ánh mắt chạm Thích Nguyên, cả khựng , kinh ngạc sững sờ.

Thích Nguyên ở cửa, đến cả cặp sách cũng mang theo. Hắn mặt biểu tình đó, giữa hàng chân mày vẫn còn vương vài phần u ám và lạnh lẽo. Trên một bên gò má của thứ gì đó cào xước một đường, vết m.á.u đông thành một vệt đỏ nhạt.

Cả toát lệ khí bức . Dù mặt cố tình bày biểu tình hung ác gì, nhưng bấy nhiêu cũng đủ sức dọa sợ những bạn học khác trong lớp. Giáo viên chủ nhiệm cũng chút kinh ngạc, bèn gọi Thích Nguyên ngoài hành lang hỏi han vài câu.

Nguyễn Đường dán cả lên cửa sổ, lén lút giáo viên chủ nhiệm và Thích Nguyên chuyện. Cho dù dốc hết sức dỏng tai lên xem rốt cuộc hai họ đang cái gì, nhưng kết quả thu cũng chỉ là những âm thanh ồn ào mờ nhạt.

Vị giáo viên chủ nhiệm ngoài dường như chú ý tới điều gì, đột nhiên đầu . Nguyễn Đường sợ tới mức rụt vội cổ , áp sát tường run bần bật. Hai mắt trợn tròn xoe, hệt như một chú thỏ con đang kinh hãi.

Thích Nguyên mặt chỗ khác, ngón tay khẽ chống bên môi, che giấu một nụ cực kỳ nhạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nhan-vat-phan-dien-luc-nao-cung-them-khat-toi/chuong-47-trum-truong-moi-anh-an-keo-phan-15.html.]

Giáo viên chủ nhiệm tra hỏi Thích Nguyên vài câu nhưng cũng chẳng moi thông tin gì, đành thả cho Thích Nguyên lớp.

Ngay khi Thích Nguyên an tọa ghế, Nguyễn Đường liền vội vã ngoắc lấy ngón tay . Bàn tay còn vươn sờ sờ gò má Thích Nguyên. Đôi lông mày nhíu chặt, cố tình xụ mặt xuống, thoạt cực kỳ hung dữ.

"Cậu thương ."

Nguyễn Đường mím chặt môi, hai vành mắt đỏ ửng. Rõ ràng thương là Thích Nguyên, thế nhưng bộ dáng của lúc giống như chính bản chịu một nỗi tủi tày trời .

Cũng may là vết cắt quá sâu, bằng về mặt Thích Nguyên chắc chắn sẽ lưu sẹo.

Cậu âm thầm dùng điểm tích lũy đổi lấy một miếng băng keo cá nhân đặc chế từ trong Cửa hàng hệ thống, đó mới làm bộ làm tịch sờ soạng lôi từ trong túi áo .

"Cúi... cúi thấp đầu xuống một chút," Nguyễn Đường nhích sát gần Thích Nguyên thêm một chút. Cậu vô cùng nghiêm túc giơ miếng băng keo cá nhân bóc sẵn vỏ tay lên: "Tôi dán cho ."

Thích Nguyên ngoan ngoãn cúi đầu xuống. Ánh mắt chăm chú Nguyễn Đường, chuyên chú mà nghiêm túc, tựa hồ như đem từng nhất cử nhất động của Nguyễn Đường khắc sâu tận trong não bộ. Dù cho già , c.h.ế.t , cũng tuyệt đối phép quên lãng.

Trên miếng băng keo cá nhân in hình những chú thỏ con. Thích Nguyên chằm chằm miếng băng dán chút ấu trĩ , khẽ mím môi. Sự u ám mặt tiêu tán ít, ngược lúc thoạt còn mang theo một sự biệt nữu vô cùng đáng yêu.

Hắn bắt lấy bàn tay Nguyễn Đường, đưa lên môi hôn khẽ một cái lên mu bàn tay . Thích Nguyên nhẹ giọng dỗ dành: "Một chút cũng đau ."

Bất quá cũng chỉ là đ.á.n.h với gã đàn ông một trận mà thôi, vốn quá quen , thực cũng chẳng cảm thấy đau đớn gì cho cam. Huống hồ, đ.á.n.h thắng.

Thích Nguyên cong khóe môi, ánh mắt sâu thẳm. Dưới đáy mắt lóe lên một tia khoái ý cùng sung sướng.

Nguyễn Đường cúi đầu, hàng lông mi run rẩy. Cậu nhỏ giọng lầm bầm: "Gạt ."

Thích Nguyên vươn tay xoa xoa tóc Nguyễn Đường, đó bóc một viên kẹo đưa đến sát bên miệng : "Ngoan nào, ăn viên kẹo , đừng giận nữa."

Nguyễn Đường chằm chằm viên kẹo một lúc lâu, cũng há miệng ngậm lấy. Cậu ngược bắt lấy tay , đẩy viên kẹo sữa về sát bên miệng Thích Nguyên.

Cậu vô cùng nghiêm túc , trong đôi mắt tròn xoe phiếm một tầng sóng nước, thanh âm cất lên ngọt ngào mềm mại: "Tôi đem kẹo của chia cho , thương nữa, ?"

Loading...