Nhân vật phản diện lúc nào cũng thèm khát tôi - Chương 44: Trùm trường, mời anh ăn kẹo (Phần 12)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-10 12:29:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Đường cảm thấy đầu quả tim khẽ run rẩy, hô hấp cũng theo đó mà dồn dập hơn vài phần.

Cậu chằm chằm đôi môi mỏng của Thích Nguyên. Những ngón tay bất giác siết chặt , cả choáng váng tựa như mới uống rượu say. Chú thỏ con trong lòng nhảy nhót càng lúc càng nhanh, kéo theo cả trái tim cũng đập "thình thịch, thình thịch" liên hồi dứt.

Tiếng tim đập thực sự quá lớn.

"Cậu suy nghĩ thế nào ?"

Thích Nguyên cố tình vươn tay , nhẹ nhàng gãi gãi cằm Nguyễn Đường hệt như đang trêu đùa một chú mèo con. Sâu trong đôi mắt dần nhuốm một tầng dịu dàng.

Mặt Nguyễn Đường đỏ bừng. Cậu vội vươn tay lên che kín miệng Thích Nguyên , nghiêng đầu , lắp bắp đáp: "Không... hôn ."

Thích Nguyên khẽ nhíu mày, ý mặt cũng dần nhạt .

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Nguyễn Đường vùi mặt n.g.ự.c Thích Nguyên, những ngón tay thon dài gắt gao túm chặt lấy vạt áo . Cậu vô cùng mật và dịu ngoan cọ cọ Thích Nguyên, rúc đầu lầm bầm, giọng mềm xèo: "Để dành... ."

Đôi mắt hoa đào tròn trịa của phủ một tầng nước long lanh, cả thoạt ngoan ngoãn vô cùng: "Lần ... hôn."

Thực cũng hôn Thích Nguyên mà.

Nếu thì cần mỗi ngày đều cố gắng uống sữa bò để mong mau cao lên chứ.

Ngay từ khi mới bước chân thế giới , một loại cảm giác thiết và vui sướng khó hiểu đối với Thích Nguyên. Tựa hồ chỉ cần chạm , hai tai liền nóng rực, nhịp tim cũng đ.á.n.h trống liên hồi.

Niềm vui sướng hệt như một hạt mầm chôn sâu đáy lòng, nhanh chóng đ.â.m chồi nảy lộc, cuối cùng vươn lớn lên thành một cái cây vĩ đại che rợp cả bầu trời.

Cậu Thích Nguyên cứ mãi cô độc một . Cậu ở bên cạnh Thích Nguyên, thấy dáng vẻ của Thích Nguyên mỗi khi mỉm .

Sự u ám giữa hàng chân mày của Thích Nguyên chậm rãi tiêu tán. Hắn cũng nhận ban nãy mới hút thuốc, chắc hẳn Nguyễn Đường mấy thích cái mùi vị .

Hắn buông Nguyễn Đường , chút ấu trĩ mà vươn tay ngoắc lấy ngón út của . Đuôi mắt khẽ nhếch, một tia ý lan tràn nơi đáy mắt: "Tôi nhớ kỹ đấy."

"Không nuốt lời ."

Vành tai Nguyễn Đường đỏ bừng. Rõ ràng thẹn thùng đến mức hai chân nhũn cả , thế nhưng vẫn cố gắng chống đỡ, tỏ vẻ hung dữ trừng mắt Thích Nguyên: "Tôi... mới thèm đổi ý ."

Những ngón tay của Thích Nguyên bất giác ve vuốt , yết hầu khẽ trượt lên xuống. Hắn chạm Nguyễn Đường, nhưng sợ trêu chọc quá đà, cho nên đành cố gắng khắc chế vài phần.

Hắn lấy một chiếc bàn chải đ.á.n.h răng dự phòng từ trong ngăn kéo , dẫn Nguyễn Đường phòng vệ sinh. Sau khi hai đ.á.n.h răng rửa mặt xong xuôi liền xuống lầu ăn sáng. Ăn xong thì thời gian cũng khít để học.

Hai cùng đến trường. Lúc trong phòng học ít , giáo viên chủ nhiệm vẫn tới. Đám học sinh tụm năm tụm ba trò chuyện, nhân tiện đối chiếu đáp án bài tập về nhà ngày hôm .

Lúc Nguyễn Đường mới luống cuống mở cặp sách . Đống bài tập nhét từ hôm qua vẫn hề động tới một chữ nào, sạch bóng tì vết.

Cậu vô cùng đáng thương chằm chằm đống bài vở. Hai mắt mở to trừng trừng mớ ký tự tiếng Anh loằng ngoằng như giun dế, tay cầm bút mà chẳng nên hạ bút từ . Cứ nghĩ đến chuyện lát nữa nộp bài, liền gấp gáp đến mức xoay vòng vòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nhan-vat-phan-dien-luc-nao-cung-them-khat-toi/chuong-44-trum-truong-moi-anh-an-keo-phan-12.html.]

Mấy hôm còn bảo tìm gia sư, thế mà quên béng mất.

Nguyễn Đường mím chặt môi, cả ủ rũ xìu xuống.

"Đồ ngốc nghếch."

Thích Nguyên nhoài sang, ngón tay miết nhẹ lên khóe mắt đỏ hoe vì gấp gáp của Nguyễn Đường: "Sao ... đường hỏi một tiếng hả?"

Nguyễn Đường ngoan ngoãn Thích Nguyên rút cuốn bài tập của qua. Hắn mở xem nét chữ của ở mấy trang , cầm bút nháp luyện tập vài nét, đó liền bắt chước y hệt nét chữ của Nguyễn Đường, ngòi bút bay nhanh như gió điền một loạt đáp án. Tựa hồ đáp án đều sẵn trong đầu , căn bản cần tốn công suy nghĩ gì nhiều.

Cũng may bài tập giáo viên giao nhiều lắm, làm loáng một cái xong.

Thích Nguyên đóng nắp bút , đầu Nguyễn Đường: "Mấy ngày tới sẽ học bổ túc cho , đừng buồn rầu nữa."

Nguyễn Đường chột cúi gằm mặt, dám trả lời.

Cậu chỉ sợ đến lúc đó học cái gì cũng , chọc cho Thích Nguyên tức giận. Cậu từng đồn rằng, con hễ cứ lo âu nhọc lòng là sẽ rụng tóc, hói đầu.

Nguyễn Đường lén lút liếc mái tóc dày đen nhánh của Thích Nguyên, lúc mới len lén thở phào nhẹ nhõm một .

Trong giờ chơi, Thích Nguyên ngoài một chuyến. Nguyễn Đường đang ngoan ngoãn ghế làm bài tập thì mặt bàn bỗng nhiên ai đó gõ gõ. Cậu ngẩng đầu lên, liền thấy một bạn nữ sinh đang mặt hì hì .

"Chào , tớ tên là Lục Tú," Cô bạn chào hỏi Nguyễn Đường, hai mắt sáng rực lên: "Tớ tên là Nguyễn Đường. Tớ âm thầm quan sát mấy ngày nay . Mới mấy ngày ngắn ngủi thôi mà Thích Nguyên thế nhưng thể hòa nhã với như , thật sự là khó thể tin luôn á."

Nguyễn Đường nghiêm túc bẻ ngón tay nhẩm tính ngày và Thích Nguyên quen , ngốc nghếch sửa : "Đã hơn mười ngày cơ."

Cậu nhẹ giọng lên tiếng bênh vực: "Thích Nguyên mà."

Mấy ngày nay cứ lẽo đẽo theo lưng Thích Nguyên, Thích Nguyên cũng hề cáu gắt với , lúc bắt chuyện cũng đều lên tiếng đáp .

Tối qua còn tự tay sấy tóc cho nữa.

Lục Tú nhướng mày, tựa hồ như phát hiện một chân lý động trời: "Đại khái là trong mắt tình nhân xuất... khụ khụ, , hung dữ lắm, lúc nào cũng lầm lầm lì lì một , nửa chữ cũng thèm với bọn tớ, bọn tớ cũng chẳng ai dám gần ."

"Bất quá từ khi chuyển đến đây, tính tình của hơn nhiều ."

Chậc chậc, đàn ông con trai.

Nguyễn Đường , hiểu mặt chút đỏ lên. Cậu mân mê những ngón tay, vẫn vô cùng nghiêm túc khẳng định với Lục Tú một nữa: "Thích Nguyên thực sự . Chờ lát nữa về sẽ ."

Lục Tú tủm tỉm gật đầu. Đối mặt với cái dáng vẻ ngoan ngoãn ngốc nghếch của Nguyễn Đường, trong lòng cô nàng bỗng chốc trào dâng một cỗ "tình mẫu tử" mãnh liệt. Cô nàng hưng phấn vươn tay , định bụng xoa xoa gò má phúng phính của Nguyễn Đường một cái.

Thế nhưng tay mới đưa một nửa, giữa đường chặn .

Thích Nguyên sừng sững xuất hiện lưng Nguyễn Đường từ lúc nào. Ánh mắt u ám, đôi mày cau chặt, mơ hồ lóe lên một tia tức giận. Hắn vòng một tay nửa ôm lấy Nguyễn Đường, dùng một loại tư thế vô cùng bá đạo ngập tràn d.ụ.c vọng chiếm hữu, ngữ khí cực kỳ lãnh đạm tuyên bố: "Người của ."

"Đừng động ."

Loading...