Bùi Nặc bế Nguyễn Đường xuống lầu.
Trên bàn bày đầy thức ăn: sườn xào chua ngọt, súp ngô kem, cá viên chiên… Chỉ ngửi thôi khiến thèm thuồng ăn. Đây là do Bùi Nặc sai quản gia ngoài mời một đầu bếp riêng, chuyên môn chuẩn một bàn đồ ăn cho Nguyễn Đường.
Rốt cuộc thì phần lớn trong biệt thự đều là ma cà rồng, vốn rành chuyện nấu nướng. Ngay cả bản cũng mấy trăm năm nếm thử hương vị thức ăn của nhân loại.
Cũng hợp khẩu vị của Nguyễn Đường .
Nguyễn Đường sớm ngửi mùi thơm, bụng đói đến mức sôi sùng sục. Cậu mò mẫm vươn tay , cầm lấy đôi đũa bàn, kết quả quơ quơ nửa ngày chẳng bắt cái gì.
Cậu mếu máo, tủi ngẩng đầu lên: "Đói quá."
Bùi Nặc khẽ bật , vươn tay nhéo nhéo chóp mũi Nguyễn Đường, lúc mới ôm xuống: "Muốn ăn cái gì nào?"
"Muốn ăn... sườn ạ." Nguyễn Đường đùi Bùi Nặc, chút yên phận mà nhúc nhích. Cậu vươn tay , mò mẫm chạm khuôn mặt của Bùi Nặc, những đầu ngón tay mẫn cảm khẽ cuộn . Cuối cùng vẫn nhịn , lí nhí hỏi: "Không... thả em xuống ?"
Ăn cơm mà cũng để Bùi Nặc ôm thế , thật... thật là ngại quá mất.
"Ngoan, há miệng ," Bùi Nặc gắp một miếng sườn nhỏ đưa đến bên môi Nguyễn Đường, đút cho ăn một ngụm. Tư thái của ưu nhã ôn hòa, trong đôi mắt màu đỏ sậm xẹt qua một tia trêu đùa. Hắn cố ý : "Không thả em xuống ."
"Chỉ ôm em thôi."
Bùi Nặc nhéo nhéo gò má mềm mại của Nguyễn Đường, khẽ xoa xoa đầu ngón tay, hỏi : "Giận ?"
Nguyễn Đường lắc đầu. Cậu túm lấy góc áo Bùi Nặc, chút ngượng ngùng rũ mắt. Xuyên qua lớp băng vải mỏng manh, hàng mi khẽ rung rinh, tựa như đang nỗ lực giấu chút tâm tư ngọt ngào mềm mại của chính : "Em cũng thích."
Cậu cảm thấy nên dính như , nhưng ôm ấp trong lồng n.g.ự.c Bùi Nặc quả thực an tâm, thoải mái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nhan-vat-phan-dien-luc-nao-cung-them-khat-toi/chuong-18-dai-lao-huyet-toc-xin-can-nhe-mot-chut-18.html.]
Chỉ là tim ... đập nhanh một chút.
Bùi Nặc hôn lên thái dương Nguyễn Đường. Hắn cực kỳ thích những lời bộc bạch thẳng thắn cùng với bộ dạng ngượng ngùng, nhút nhát của . Hắn còn định trêu chọc thêm một chút, ép thêm vài câu nữa, thế nhưng Nguyễn Đường mím chặt môi, sống c.h.ế.t chịu hé răng.
Tựa hồ là hổ lắm .
Bùi Nặc cũng ép nữa. Chờ khi đút cho Nguyễn Đường ăn xong một bát cơm, uống cạn một bát súp, cầm khăn giấy cẩn thận lau lớp dầu mỡ dính khóe miệng : "Đồ mèo tham ăn."
Bùi Nặc dùng đầu ngón tay gãi nhẹ cằm Nguyễn Đường, khuôn mặt tái nhợt lộ một nụ vui vẻ. Hắn vươn tay sờ bụng Nguyễn Đường, mẫn cảm né tránh.
"Ngứa lắm."
Nguyễn Đường rúc sâu trong n.g.ự.c Bùi Nặc. hành động thể nghi ngờ chính là đưa dê miệng cọp. Bùi Nặc một tay đè Nguyễn Đường , tay men theo vạt áo luồn trong, xoa xoa chiếc bụng nhỏ mềm như bông.
"Ha... ngứa quá... ưm, đừng chạm chỗ đó!"
Bị chạm trúng eo mẫn cảm, cả Nguyễn Đường cuộn tròn trong lồng n.g.ự.c Bùi Nặc, hít một , tự chủ mà bật khanh khách. Cậu giống hệt một chú mèo con vươn móng vuốt cào cào n.g.ự.c Bùi Nặc để xin tha.
Thanh âm của mềm nhũn, âm cuối kéo dài, nhẹ nhàng nũng nịu, mang theo sự ngọt ngào mềm mại hàm hồ xen lẫn chút mê loạn. Trên khuôn mặt mềm mại tinh xảo dường như còn lây dính thêm vài phần diễm lệ, khiến Bùi Nặc bất giác đến ngẩn ngơ.
Ánh mắt Bùi Nặc sầm xuống. Hắn chỉ cảm thấy một ngọn lửa bất chợt bùng lên từ trong lồng ngực, cổ họng bỗng chốc khô khốc. Một bàn tay siết chặt lấy vòng eo trắng nõn mềm mại của Nguyễn Đường, tay nâng gáy lên, dùng sức hôn xuống.
Hắn c.ắ.n mút cánh môi Nguyễn Đường, ấn xuống thật mạnh. Động tác vội vã cường thế, Bùi Nặc ngừng cướp đoạt lấy dưỡng khí của Nguyễn Đường. Đầu lưỡi càn quét qua từng tấc gian giữa môi răng , trêu ghẹo vòm họng mẫn cảm, quấn quýt lấy chiếc lưỡi đinh hương, bộ dáng hệt như hận thể nuốt trọn cả Nguyễn Đường trong bụng.
Nguyễn Đường hôn đến mức mặt mũi đỏ bừng, cả nhũn thành một vũng nước, chỉ thể bật một tiếng rên rỉ mềm xèo xèo hệt như thú non.
Đáy mắt Bùi Nặc giấu giếm t.ì.n.h d.ụ.c nóng rực. Hắn vuốt ve tấm lưng nhẵn nhụi trắng ngần của Nguyễn Đường, lướt qua từng tấc da thịt. Lửa nóng trong lồng n.g.ự.c cuộn trào mãnh liệt, chút khống chế nổi mà trượt tay men xuống sờ soạng phía .