Nhân Ngư Duy Nhất Của Toàn Vũ Trụ - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-03-12 16:00:43
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngân An ôm micro bước lên, mở miệng hát câu đầu tiên.
“Trời ơi dễ quá, đây chẳng là giọng hát thiên sứ !!”
“A a a ơi! Thật sự là thể miễn phí !”
Người rõ ngọn ngành thì sôi trào hết cả lên.
Chỉ những hiểu chuyện mới c.h.ế.t lặng: Ngân An chẳng là câm ?! Cậu Đan và Julian đẩy lên làm vật hi sinh ??
Ai cũng , Đan và Julian tranh giành tình cảm của nguyên soái đại nhân!
Mà Ngân An chỉ là họ đẩy làm con cá mắc lưới mà thôi!
Khoan , … thật sự hát !!!
Trong lòng như gào thét ——
Vốn dĩ ít thích Ngân An vì nhan sắc của , giờ thì , hát đến mức chẳng thua gì minh tinh, thậm chí khi còn hơn cả Tô Thần!! Thế thì ai mà mê chứ!
Không ít ngay lập tức quyết định: về là bỏ phiếu cho Ngân An!!
“Đan thiếu gia, ngài chứ.”
Người hầu bên cạnh sắc mặt , dè dặt lên tiếng, còn làm động tác rút dây điện.
“Có cần xử lý chút việc ?”
Tỷ như… lén cắt nguồn điện?
Dù rằng bây giờ đều dùng vô tuyến, nhưng làm động tác tương tự vẫn thể ngăn cản .
Chỉ tiếc là… nếu giọng ca thì uổng.
Mặt Đan đỏ bừng, hung dữ quát: “Cút!”
Mọi chắc đều nghĩ vả mặt, cần an ủi đúng ! cần!
Hát thì hát, thì nào!
Dù vẫn gương mặt tuấn mỹ, phận con trai Thân vương, là nhất chữa trị sư, thể lung lay chứ?!
Julian luôn tự xưng là một, nhưng cũng chẳng kém!
Đan rõ hôm nay là Julian xúi làm kẻ dẫn đầu, đối phó Ngân An. Chỉ là vì Ngân An diện mạo giống hệt tiểu nhân ngư nên kiềm mà tay.
ngờ đối phương hát đến thế.
Không… đúng…
Trong giọng ca … lẫn cả tinh thần lực ?!
Chuyện gì chứ!!
Sao loại năng lực quái lạ thế !!
Hay là cảm giác nhầm ?
Tinh thần lực khó mà nắm bắt , lẽ chỉ là ảo giác thôi!
Ngân An thì thầm thu hẹp tinh thần lực trong giọng hát xuống mức thấp nhất.
Phải khiêm tốn, thể để lộ.
Nếu gây chấn động quá lớn thì sẽ .
ngay lúc , trong tầm mắt Ngân An xuất hiện một bóng mang sắc vàng kim, dáng vẻ khiến khỏi chú ý.
Cậu vô thức dõi theo . Người đàn ông che kín từ đầu đến chân, dáng cao lớn, vòng eo hẹp, bờ m.ô.n.g đầy đặn, tỷ lệ cơ thể đến mức dụ hoặc lòng .
Người cao, mái tóc vàng dài ẩn giấu bên trong lớp áo.
Người đó là ai?
Ngân An bỗng cảm thấy vô cùng thiết, như một sự hấp dẫn tự nhiên. Cậu bao giờ cảm giác như .
“A ——”
Đám đông ồn ào bùng nổ.
“Là Tô Thần, là Tô Thần!!”
Tô Thần?
Ngân An chợt nhớ từng với .
Hôm nay sẽ một minh tinh nổi tiếng tới đây, nghề nghiệp hình như là ca sĩ.
Chính là ?
Người đàn ông tóc vàng đầu , thoáng liếc Ngân An.
Khoảnh khắc , Ngân An như đ.á.n.h trúng, ngây ngẩn .
Một ánh mắt nghìn năm.
Đôi mắt vàng rực rỡ đến chói lọi, tựa như cát vàng trong Thần điện Mộng Gia Lạp đáy biển.
Cố hương?
Kỳ lạ thật.
Ngân An vốn chẳng ấn tượng gì về Mộng Gia Lạp, vì từ nhỏ cha mang .
Vậy mà nghĩ đến cố hương chứ?
“Tô Thần, Tô Thần, ký cho em chữ ký với!”
“Tô Thần, bên , màn ảnh nè!”
“Tô Thần, thể chụp chung tấm hình ?”
“Tô Thần, hát ?”
Người đàn ông bật , khẽ về phía Ngân An, với : “Bạn học của các bạn hát .”
“Giọng hát chẳng kém .”
“Vậy đủ ?”
“Ngân An, ngài là Ngân An ?”
“Ngân An là giáo thảo của chúng đó!!”
“……”
Ngân An?
Anh nhớ kỹ cái tên .
Bên ngoài đám , Julian lặng lẽ siết chặt ngón tay.
Tại chứ, Ngân An nguyên soái và bệ hạ ưu ái, giờ ngay cả thần tượng cũng thiên vị ??
Ngân An hát xong bước xuống, lập tức một đám vây quanh.
“Ngân An, đội y tế tới , sắc mặt nghiêm trọng lắm…”
“Ngân An, làm bây giờ, giúp ?”
Biểu hiện của Ngân An quá xuất sắc, khiến thầm đoán: thể chính là nhân ngư thần bí mà đế quốc luôn bảo hộ!!
Ai Hoàng gia học viện đều chẳng kẻ ngốc, tóc bạc, dung mạo xinh , kỹ thuật hàng xuất sắc, giọng ca còn ẩn chứa thần lực!!
Nếu xuất từ bối cảnh mạnh mẽ thì tự bản cũng hẳn là chữa trị sư cực kỳ lợi hại, thậm chí chính là nhân ngư điện hạ!
Dù là khả năng nào, trong tiềm thức, tất cả đều xem Ngân An là đáng tin cậy.
Ngân An bình tĩnh : “Không cần gấp, rốt cuộc chuyện gì, cứ cho .”
Ngân An mới học mấy ngày khóa ngôn ngữ Đế tinh, tuy giọng vẫn còn mang âm sắc của tộc cá nhưng đủ để khác hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nhan-ngu-duy-nhat-cua-toan-vu-tru/chuong-28.html.]
Bạn học đeo kính, chuyện rành rọt:
“Người của phòng y tế tới , họ bảo đưa đến trung tâm nghiên cứu mới hiệu quả trị liệu. Trung tâm nghiên cứu tuy là nơi nghiên cứu, nhưng kỹ thuật y học của họ đầu đấy!”
“Vậy .” Ngân An khẽ đáp.
Trung tâm nghiên cứu… chẳng địa bàn của giáo sư Thẩm ?
Tên quái nhân coi tiền như rác, còn rút m.á.u !
“ , bạn Ngân An . Vừa hát, bệnh tình chuyển biến nhưng tình trạng nguy kịch thế thì nhất định dùng thiết mới nhất ở trung tâm nghiên cứu! ai cũng thể đó !”
Nếu nào cũng trung tâm nghiên cứu để chữa trị, thì làm các hạng mục nghiên cứu thể tiến hành.
Chỉ là, mới chỉ là tân sinh viên, là hạt giống xuất sắc, tiền đồ rộng mở, tuổi trẻ như mà ngã xuống thì thật đáng tiếc.
Mọi kìm , đưa mắt về phía mấy kẻ bối cảnh lớn — Đan, Julian…
Đan thấy tự nhiên: “Nhìn chúng làm gì? Làm chúng thể quen giáo sư Thẩm chứ!”
Giáo sư Thẩm là ai? Người nổi danh lạnh lùng, chỉ thích nghiên cứu, giao du, cho dù họ là hoàng tộc đại quý tộc cũng chẳng thể quen !
Thậm chí nhiều còn nghi ngờ, giáo sư Thẩm rốt cuộc bạn bè !
“Vậy bây giờ làm ? Cậu thật sự cứu ư?”
Cả đám đều về phía bạn học đang hấp hối.
Ngân An trầm ngâm.
Có nên vì chuyện mà nhờ tới giáo sư Thẩm ?
Thôi , dù cũng là mạng .
Cậu chìa tay với bạn học : “Đứng lên , sẽ giúp .”
“Bạn Ngân An, cho dù là… thì cũng thể nào . Cậu đủ loại máy móc kiểm tra , chỉ trung tâm nghiên cứu mới cứu thôi.”
“Ta là sẽ chữa cho .” Ngân An khẽ đáp. Người thương tổn cả về thể chất lẫn tinh thần, rõ khả năng của , thể thì cá nhân ngư thể cứu nổi.
“Ý là, thể đưa tới giáo sư Thẩm.”
Lời dứt, tất cả: ???
“Thật đấy, thể.” Ngân An mỉm .
“Đừng lo, để giúp giảm bớt một chút lập tức liên lạc với giáo sư Thẩm.”
Ngân An mở tài khoản liên hệ, gọi cho giáo sư Thẩm.
“Alô?” Bên nhanh bắt máy.
Mọi : !!!
Giọng !! Không thể lẫn .
Chính là giáo sư Thẩm!
Ai mà từng phỏng vấn báo cáo của ! Mọi kính nể ông gần như kính nể nguyên soái! Nguyên soái là đỉnh cao võ lực, thì giáo sư Thẩm chính là đại năng trí tuệ!
“Giáo sư Thẩm, thể giúp một việc ?”
“Đương nhiên thể.” Thẩm Khải Văn bật , ân cứu mạng còn nhớ rõ, huống hồ chỉ là việc nhỏ.
“Nói , đồng ý với .”
Không hỏi gì mà lập tức nhận lời ??! Cả đám c.h.ế.t lặng.
Ngân An kể sơ tình huống, giáo sư Thẩm dịu dàng đáp: “Được , đưa tới đây .”
Ngân An vẫn thấy ngại: “Cảm ơn ! Hay là đưa ít tiền nhé?” Dù , trong lòng vẫn xót của.
“Tôi cần tiền.”
“Vậy gì?” Trong lòng cá nhỏ khẽ vẫy đuôi.
Giáo sư Thẩm: “Cho mấy quả táo của , đổi cho một sọt cá khô ?”
Tốt quá, quá!
Thẩm giáo sư thật kỳ quái, rõ ràng ăn táo mà cứ . Cá khô vẫn ngon hơn chứ!
Thẩm Khải Văn thì khao khát mấy quả táo thuần tịnh của Ngân An, độ thuần tịnh 100%, là tài liệu nghiên cứu cực kỳ quý báu.
Thế là cả hai đều thấy hời lớn!
Rất nhanh, xe cứu thương tới, đưa bạn học đến trung tâm nghiên cứu.
Tiệc tối kết thúc, Ngân An hóa thành cá nhỏ giúp dọn thiết , xong thong thả dạo bước trong khuôn viên trường.
Một bé gái chạy tới, đưa cho Ngân An một chiếc kẹp tóc hình nơ: “Anh trai ơi, cảm ơn !”
Cô bé ngẩng mặt , ánh mắt chân thành, trong lòng chỉ cảm thán: trai thật trai!
Ngân An ngơ ngác nhận lấy, khom lưng, hai tay đặt lên gối: “Cảm ơn em, em là?”
“Em là em gái của bạn học mà cứu đó!”
“À, là em ——” Ngân An nhớ , lúc em gái sẽ tới hát.
“Cảm ơn em, giọng hát của thật dễ .” Cô bé nhéo váy, lon ton chạy , chạy ngoái .
“Cũng cảm ơn cứu em!”
“Ngủ ngon nhé.” Ngân An dậy, mỉm bóng dáng nhỏ bé.
Ừm, đêm nay chắc làm gì sai .
Đây chính là xã hội loài ?
Ngân An ở góc dãy nhà học, suy nghĩ.
Đêm khuya gió ấm thổi nhẹ, cỏ bắt đầu rì rào ánh trăng.
Bỗng một bóng tiến tới.
Người dáng cao gầy, mặc áo khoác đen, đeo khẩu trang, tay đút túi quần, đôi mắt ánh lên sắc vàng nhạt.
“Ngân An.” Người đó kéo khẩu trang xuống, mái tóc vàng mềm mại rũ vài sợi.
“Anh là… vị ca sĩ , Tô Thần?”
“ .”
“Vậy tới tìm việc gì?”
“Hôm nay về thăm trường cũ bàn chút chuyện, ngờ gặp . Thật đúng là chuyến đáng giá.”
Ngân An bối rối: “Tô , ?”
Người đàn ông , lắc đầu, đưa cho một vật: “Tôi tặng album của .”
“À, thôi.” Ngân An cúi đầu , bìa album màu hồng ánh kim, là gương mặt nghiêng lấp lánh của Tô Thần còn cả chữ ký.
“Khi nào rảnh hãy thử nhé. Giọng của cũng dễ , hoan nghênh đến buổi biểu diễn của .”
“Ta sẽ lưu ý, cảm ơn .”
“Không gì , bảo bối. Đến buổi biểu diễn của thì chi phí đều miễn, cả vé tàu cũng lo.”
Nói xong, Tô Thần nháy mắt, thản nhiên thổi một nụ hôn gió rời .
Ách… đúng là nóng quá mức!!
Ấn tượng đầu tiên của Ngân An chính là .
thừa nhận, một đại soái ca lấp lánh làm động tác mà chẳng hề thấy sến, ngược còn chút trai.
Giây phút đó, hiểu vì gọi là Tô Thần.
Ngân An cũng tò mò, giọng hát của thật sự dễ đến ?