NHẠC SĨ TRỜI SINH - 14

Cập nhật lúc: 2025-03-16 15:38:08
Lượt xem: 119

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ca khúc chủ đề thiêu đốt cả trường quay. 

 

Tên của tôi cũng trở lại trước tầm mắt công chúng lần nữa. 

 

Bọn họ không ngừng đưa tin về những câu chuyện năm xưa của tôi.

 

Trong buổi biểu diễn công khai cuối cùng, sự tình bị đẩy lên cao trào. 

 

Mỗi thí sinh cần mời một người ngoài chương trình cùng biểu diễn. Kết quả của buổi diễn sẽ quyết định chốt sổ thành viên chính thức của nhóm nhạc mới.

 

Bài hát tôi lựa chọn là Thấm Thoắt. 

 

Tôi soạn nhạc, Ô Sơn điền lời.

 

Nhạc dạo vang lên, giai điệu chậm rãi du dương xuyên suốt cả ca khúc.

 

[Kỷ niệm ùa về, đây cũng là tác phẩm tiêu biểu của Bạch Ngạo.]

 

[Ai trong số chúng ta nhìn Bạch Ngạo cũng mang theo bộ lọc thời gian cả, các bài hát của chị ấy bao trọn toàn bộ thanh xuân của tôi.]

 

[Các bài hát của Bạch Ngạo thật sự chỉ có chị ý hát mới là hay nhất.]

 

Âm nhạc đột ngột ngừng.

 

Ánh đèn chính trên sân khấu cũng tắt lịm.

 

Một cột sáng nhỏ chiếu về phía xa.

 

MC trong hậu trường cất tiếng giới thiệu: "Xin mời vị khách đặc biệt của chúng ta… Xích Thành!"

  

[Tai tôi hình như bị làm sao thì phải?]

 

[Vừa rồi tôi mới nghe được cái gì!!!!]

 

[Xích Thành a a a a!!!] 

 

Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤

[Tui xỉu liền đây! Màn biểu diễn thế kỷ gì thế này!]

 

[10 năm, couple tui ship 10 năm aaa!]

 

[Aaaaaa!]

 

Các bình luận gào thét spam tràn màn hình.

 

Người xem trên khán đài cũng đang thét gào.

 

Cả thế giới như phát điên hết rồi.

 

Xích Thành từ đằng xa đi về phía tôi, ánh đèn di chuyển sát bước chân anh ta, người người tập trung dõi mắt vào anh ta. 

 

Sau này theo Manh Manh miêu tả lại thì chỉ có Ô Sơn đang quan sát tại hiện trường là sa sầm mặt.

 

 

Âm nhạc lại vang lên lần nữa nhưng những tiếng thét chói tai ở trường quay đã sắp nhấn chìm tiếng nhạc đến nơi.

 

Xoay tròn điệu nhảy, ánh mắt quấn quít, anh ta ôm tôi vào lòng, cất giọng nỉ non như đôi tình nhân trùng phùng sau bao ngày xa cách. 

 

Bóng hình anh ta trong mắt tôi phóng đại lên, nhịp thở giao hòa, cơ thể gần sát đến mức tôi có thể nghe được tiếng tim anh ta đập như trống bỏi.

 

Dẫu vậy tiếng hát vẫn rất vững vàng.

 

Đó là tố chất nghề nghiệp thực sự.

 

[Mẹ ơi, couple con ship real thật rồi nè!]

 

[Một bước này đi mất 10 năm!] 

 

[Khóc luôn rồi, sao bọn họ có thể xứng đôi như thế chứ? 10 năm, vẫn là thiếu niên cục súc chân thành và thiếu nữ lạnh lùng kiêu ngạo khi xưa.]

 

Âm nhạc lại dừng lần nữa.

 

Tôi đưa mặt mình sát vào, một mực sát vào cho đến khi hai chóp mũi sắp chạm nhau mới thôi. Nhích về phía trước một chút xíu là tôi có thể chạm tới môi anh ta rồi.

 

Trong mắt Xích Thành nhoáng lên vẻ hoảng hốt không biết phải làm sao, những ngón tay đang nắm microphone dần siết chặt cứng. 

 

[Team mình đâu tập hợp!!!] 

 

[Để đích thân em lên thay cho anh ơi!] 

 

[Aaaaa Chụp ảnh màn hình làm ảnh nền mauuuuuuu!] 

 

[Chị Ngạo nhà tui khí thế cỡ kia, trông Xích Thành vậy mà hoàn toàn không chống đỡ được chị ấy!]

 

[Bỏ phiếu cho chị Ngạo hết giùm tôi, màn biểu diễn này xứng đáng với điều đó!!!] 

 

[Không nói bà bên trên nói là tui hoàn toàn không nhớ đây là một cuộc tranh tài luôn á!] 

 

Xích Thành vừa nhìn tôi vừa hát câu cuối cùng: "Thời gian thấm thoắt thoi đưa, giờ phút này anh lại hỏi em, liệu em sẽ đồng ý chứ?"

  

Ánh mắt anh ta sáng rực.

 

Vừa giống chỉ đang hát theo lời, lại cũng như đang hỏi chính tôi. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/nhac-si-troi-sinh/14.html.]

Tôi cười nắm tay Xích Thành và cúi chào cảm ơn khán giả. 

 

Góp vui lấy lệ vậy thôi, ca khúc đã kết thúc rồi.

 

 

Tôi debut với vị trí center là kết quả rõ ràng không hề gây thắc mắc nghi ngờ gì. 

 

Chính ra tôi không biết nhạc của mình phủ kín tuổi thơ và thanh xuân của nhiều người thế đâu.

 

Sự có mặt của Xích Thành càng khiến số phiếu bình chọn cho tôi bỏ xa người xếp thứ hai.

 

Sau khi tôi kết thúc công việc, Manh Manh bảo tôi rằng Ô Sơn lại đi nhảy dù rồi.

 

Tôi cười cười, gửi tin nhắn cho anh ấy: [Có chuyện bất mãn sao không đến nói trực tiếp với tôi.]

 

Ô Sơn phản hồi có vẻ ấm ức lắm: [Tôi không thích Xích Thành.]

 

[Ừ.]

 

[Nhưng cô để tên đó hát lời tôi viết.] 

 

[Ừ.] 

 

[Đấy là lời tôi viết cho cô!!!] 

 

[Ừ.] 

 

Anh ấy gọi điện thoại tới: "Bạch Ngạo, bao nhiêu năm rồi, tôi sợ nhưng vẫn muốn hỏi… em có đồng ý không..."  

 

 

"Ừ."  

 

“???”

 

"Tôi có thứ này muốn cho anh xem, tới nhà tôi đi."  

 

Tham gia chương trình lần này khiến tôi nghĩ thoáng ra rất nhiều. 

 

Ô Sơn sợ, tôi cũng thế mà. 

 

Dẫu tôi theo đuổi thành công trên con đường sự nghiệp nhưng cũng đã coi anh ấy là bạn tâm giao từ lâu rồi. 

 

Chỉ cần một giai điệu anh ấy có thể biết ngay cảm xúc tôi muốn biểu đạt. 

 

Đây là sự gắn kết mật thiết hơn cả những gì hữu hình. 

 

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa thấp thỏm của Ô Sơn: "Bạch Ngạo."  

 

Tôi dẫn anh ấy vào căn phòng mà chúng tôi cùng nhau phấn đấu sáng tác nhạc. 

 

Giờ phút này trên tường có một bức tranh chữ. 

 

Sau khi thấy rõ, con ngươi trong mắt Ô Sơn hơi co lại: "Là lời bài Tức Giận!"  

 

Đó là bài hát thứ nhất chúng tôi cùng viết ở lần đầu gặp mặt; 

 

Là bài hát chúng tôi mất 5 tiếng ngồi lỳ trong quán ăn và uống tới ly cà phê thứ tư để viết; 

 

Là lời ca anh viết trên giấy ăn. 

 

Tôi vẫn luôn cất giữ bản thảo thuở ban đầu ấy, sau này tìm chuyên gia in ấn bảo tồn nó. 

 

Hiện tại tôi treo nó lên trước mặt anh. 

 

Tôi nhìn Ô Sơn: "Tôi vẫn muốn nói một câu, cảm ơn anh."  

 

Một thoáng thất vọng lướt qua mắt anh: "Chỉ cảm ơn thôi sao? Tôi biết rồi."  

 

Tôi cười cười: "Còn nữa, anh có đồng ý viết lời cho em cả đời này không?"  

 

Anh bỗng ngẩng đầu, va phải ánh mắt tôi: "Bạch Ngạo, em... Tôi không biết ý em thế nào nhưng tôi không kiềm chế được nữa rồi. Tôi thích em, vẫn luôn một mực rất thích em!”

 

"Tôi sợ nhỡ tỏ tình thất bại thì đến bạn bè chúng ta cũng không làm được nữa, quan hệ hợp tác cũng phải kết thúc… nhưng mà tôi không chịu được, thấy em ở bên Xích Thành trên sân khấu tôi chịu không nổi!”

 

"Tôi muốn ở bên em, bằng tất cả tấm chân tình này."  

 

Tôi khẽ khàng trả lời: "Được."  

 

Trong mắt anh hiện lên vẻ vui mừng rối rít. 

 

Ô Sơn bế tôi đi đến chiếc bàn mà tôi từng ngồi viết ra vô số ca khúc. 

 

Khoảnh khắc da đùi chạm vào mặt bàn, tôi có một xíu giật mình lo lắng. Giây tiếp theo, nụ hôn của anh đã ập tới đầy tính xâm lược.

 

Răng môi quấn quýt si mê, hô hấp hỗn loạn. 

 

Cả người mềm nhũn, tôi đẩy anh ra và thở gấp gáp: "Em… Em có linh cảm sáng tác."  

 

Anh đẩy tôi nằm xuống bàn, đè cơ thể mình ép tới: "Vậy cứ ở ngay đây, hát cho anh nghe."  

 

Đêm đó, một mực hát tới hừng đông... 

 

Lần đầu tiên tôi hát đến mất cả giọng. 

 

Loading...