Thời gian trôi nhanh như tiền còn trong ví sinh viên cuối tháng.
Chớp mắt hơn một năm, và Lâm Phong từ “cặp đôi nghèo kiết xác” trở thành thương hiệu nổi tiếng của lớp.
Học nhóm? Phải Hạ Thu ,Lâm Phong.
Đi làm thêm? Cũng là combo Hạ Thu , Lâm Phong.
Ăn uống? Thì càng khỏi , hai đứa dính như keo 502.
Một buổi chiều mùa thu
Hướng dương
Trời mưa lất phất, gió lạnh thổi hun hút. Cả lớp rủ karaoke, và Lâm Phong tiền nên viện cớ “bận học”. thật , cả hai trong thư viện, ôm … ôm tập vở mà học.
Cảnh tượng lãng mạn ? Không, cực kỳ khắc nghiệt.
Lâm Phong thì chăm chỉ sách, còn thì chăm chỉ gục xuống bàn ngủ.
-Hạ Thu, định để gánh team mãi ?
-Ừ, tin tưởng sức mạnh cơ bắp đào mỏ của mà.
Tôi lè nhè trả lời trong mơ, ngáy khò khò.
Lâm Phong lắc đầu, lấy bút vẽ nguệch ngoạc lên trang vở của . Lúc tỉnh dậy, thấy nguyên bức tranh biếm họa: một thằng cu cầm bao tải, phía ghi to: “Đại thiếu gia bãi rác.”
Tôi tức giận:
-Cậu tin dùng cả đống chai nhựa nhét tủ ?
Lâm Phong thản nhiên đáp:
-Không , còn cả mỏ để chôn giấu.
Chúng cãi chí chóe, cuối cùng thủ thư nhắc nhở:
-Hai em, đây là thư viện, chợ trời!
Một buổi tối mùa đông
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nguoi-yeu-gia-ngheo-cua-toi/chuong-4.html.]
Cái lạnh cắt da, hai đứa đủ tiền gọi taxi, đành bộ về ký túc xá. Tôi run cầm cập, mũi đỏ ửng như quả cà chua.
Lâm Phong , khẽ kéo khăn len của quấn sang cổ .
-Cậu làm gì ? Còn cổ thì ?
-Tôi to khỏe, cái gì . Cậu bé bỏng, lạnh phát thì phiền lắm.
Tôi lườm:
-Ai bé bỏng? Tôi cao mét tám, hơn đống con gái đấy.
-Ừ, nhưng so với mét tám lăm thì vẫn là “bé bỏng” thôi.
Tôi câm nín.
Không hiểu , cái từ “bé bỏng” phát từ miệng khiến tim nhảy loạn như đang đánh trống trận.
Những ngày làm thêm
Có hôm quán sữa đông khách, trượt chân, suýt đổ cả khay cốc xuống. Lâm Phong nhanh như chớp đưa tay đỡ, kết quả , mà lãnh trọn một ly sữa to tổ bố đầu.
Tôi đến mức sặc cả chân trâu:
-Hahaha! Nhìn như tượng sáp vị “sữa trân châu đường đen” !
Lâm Phong lau tóc nhăn nhó:
-Vì cứu đấy, ?
Tôi ráng nhịn , nghiêm túc :
-Ừ, cảm ơn. Mai mua cho một bịch mì gói trả ơn.
-Cậu coi thường quá !
Chính những khoảnh khắc , mới nhận : một sẵn sàng làm trò ngốc cùng , thì thanh xuân mới thật sự hương vị.