Người Yêu Alpha Của Tôi Là Đối Thủ Không Đội Trời Chung - Chương 238

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:08:40
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lukas trở Hội Tháp Cao, Phù Thủy Mộng Cảnh đang giúp Độ Mã đóng gói hành lý, tiện miệng hỏi một câu: "Lấy điểm mèo ?

Lukas phịch xuống ghế sofa, gác chân lên: "Ha, khi đến phê bình nghiêm khắc Adrian. Anh hối sâu sắc mặt . Tôi thấy thái độ nhận của nên đành miễn cưỡng cho mượn thêm một thời gian."

Phù Thủy Mộng Cảnh: "..."

"Mặt cô là , trông cứ như tin ." Lukas nhạy cảm .

Phù Thủy Mộng Cảnh: "Làm gì , sự chân thành mặt . Cậu tuyệt đối Adrian xử lý một trận, đó hèn nhát về ."

Lukas: "."

Độ Mã ngẩng khuôn mặt nhỏ, nghiêm túc : "Lukas thật lợi hại."

Lukas chỉ Độ Mã với Phù Thủy Mộng Cảnh: "Cô xem cái gọi là chân thành là gì !"

Lan Tư vặn từ bên ngoài , cắt ngang cuộc đối thoại của họ: "Tên Hề đến giúp một tay đưa Lão Điên đến thành phố Sa Mạc, cho Sở Phù xem."

Ký ức về cuộc chiến dẹp loạn khiến Lão Điên xúc động mạnh, gây gánh nặng lớn cho cơ thể. Đến nỗi liều t.h.u.ố.c an thần ông hôn mê lâu.

Hội Tháp Cao thể cung cấp liệu pháp hơn, chỉ thể đưa đến chỗ Sở Phù thử .

Lukas theo, nhấn mạnh: "Đưa đến điểm neo của chồng , của Adrian."

"Đương nhiên, nhà Adrian ở ngoại ô thành phố Sa Mạc." Lan Tư ngừng lời, khẽ nhướng mày, ngạc nhiên : "Điểm neo của vẫn lấy ?"

Lukas tự lừa dối : "Anh quỳ xuống cầu xin , đành miễn cưỡng cho dùng thêm một thời gian nữa."

Lan Tư ẩn ý liếc : "Ồ."

Sau khi đưa Lão Điên đến Bệnh viện tư nhân Hòa Xuyên ở thành phố Sa Mạc, đội ngũ chuyên nghiệp của Sở Phù tham gia điều trị.

Trải qua một loạt kiểm tra, Sở Phù cũng phán định Lão Điên thể hồi phục. nếu thể tăng cân thì thể lắp chân giả, nâng cao chất lượng cuộc sống.

Lan Tư một nữa bày tỏ lòng ơn với Sở Phù.

Giọng Sở Phù bình thản, nhưng mơ hồ thêm một chút thiết: "Đừng lo lắng, sẽ cố gắng hết sức."

Ba ngày , Trạm Bình Xuyên từ biệt ba và Adrian, một nữa trở về Hội Tháp Cao.

Lần , Trạm Bình Xuyên còn mang theo Ba Ba Phu và Lăng Kỳ.

Lăng Kỳ là học trò của Sở Phù, thường ngày cực kỳ kín tiếng, Ba Ba Phu cũng từng đại diện cho Hội Quỷ Nhãn mặt, an .

Lan Tư gật đầu đồng ý, dù thêm một giúp đỡ là thêm một sức mạnh.

Có hai cách để đến Utopia. Một là xuất phát từ bến cảng Cảng Đàm, mượn một chiếc thuyền buôn theo tuyến đường vận chuyển hàng hóa, thể đến thẳng vịnh Utopia.

Cảng Đàm nhiều chủ tàu thường xuyên Utopia. Lên thuyền của họ thể che mắt khác một cách hiệu quả và cũng tránh việc di chuyển vất vả đường. thời gian cần dài.

Cách khác là máy bay đến Hãn Ô Bỉ - thành phố duy nhất sân bay của quốc gia tù trưởng Caribe. Sau đó từ Hãn Ô Bỉ xe đến bến tàu Đông Tháp, đổi ca nô chạy 4 giờ, lên đất liền, xe 6 giờ mới đến địa giới Utopia.

Cách thời gian quả thực rút ngắn , nhưng đường tương đối vất vả. Hơn nữa đoàn họ nhiều, dễ gây chú ý.

khi Lan Tư cân nhắc vẫn quyết định máy bay.

Tên Hề ở đó, họ thể cử một đến Utopia và để điểm neo ở đó. Những khác thể trực tiếp đến đó thông qua điểm neo.

cách dịch chuyển càng gần, Tên Hề càng dễ dàng. Cho nên bọn em vẫn bay đến Hãn Ô Bỉ chờ đợi.

Độ Mã hiếm khi cùng ngoài làm nhiệm vụ, trong lòng vui. Buổi tối còn ngủ nhưng sẽ thể hiện cảm xúc của qua khuôn mặt. Chỉ đeo cặp sách lên, mặt .

"Lily, sắp ngoài ."

"Abaddon, sắp ngoài ."

"Hội trưởng Lan, sắp ngoài ."

"Lan Khỉ, sắp ngoài ."

...

Mãi đến chiều mới ngoài, Độ Mã đeo chiếc cặp sách nhỏ là đầu tiên lao khỏi công hội.

Lukas chống cằm, bước nhanh đuổi theo, kêu lên: "Ai điều tốc độ cho cái đầu máy móc nhỏ ?!"

Đến sân bay, Độ Mã lấy máy tính trong ba lô , thuần thục xâm nhập hệ thống nhận dạng phận của sân bay, giúp Lukas và Oliver sửa thông tin. Thế là họ thuận lợi qua kiểm tra an ninh, lên máy bay.

May mà Cảng Đàm thường xuyên giao dịch, kinh tế phồn vinh, một ít chuyến bay thẳng đến Hãn Ô Bỉ của Liên Bang nhiều. Họ cần chuyển máy bay ở các thành phố khác.

Lên máy bay, Lan Tư cẩn thận quan sát các hành khách trong khoang, phát hiện ở đây đa Liên Bang làm thương mại quốc tế, cư dân của quốc gia tù trưởng Caribe ít đến đáng thương.

Rõ ràng nơi cực kỳ nghèo đói, chỉ sợ ngay cả một khách sạn t.ử tế cũng khó tìm.

Sau mười mấy giờ bay, cuối cùng cũng đến Hãn Ô Bỉ.

Sân bay quốc tế Hãn Ô Bỉ tồi tàn. Nơi nhà ga sân bay rộng lớn, cũng quy trình kiểm tra an ninh phức tạp nghiêm ngặt. Sau khi xuống máy bay, qua một khu nghỉ ngơi giống sảnh vận chuyển hành khách, liền chính thức bước quốc gia tù trưởng Caribe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nguoi-yeu-alpha-cua-toi-la-doi-thu-khong-doi-troi-chung/chuong-238.html.]

Hãn Ô Bỉ quanh năm nhiệt độ cao, lúc cũng hơn 30 độ. Mọi cởi bỏ quần áo giữ ấm trong nhà vệ sinh, bằng quần dài tay ngắn mát mẻ hơn khỏi sân bay.

Tình hình hơn họ tưởng tượng một chút. Nhờ những làm thương mại, khu vực gần sân bay Hãn Ô Bỉ cũng xây mấy khách sạn hiện đại. Bên ngoài đường cái sân bay ít bản xứ ôm khách, họ khoa tay múa chân với tấm bảng trong tay, dùng giọng đậm chất địa phương, lôi kéo Lan Tư và ngoài.

"Trời ơi, trực tiếp ?" Ba Ba Phu kinh ngạc.

"Chúng lên xe ?" Lăng Kỳ cũng họ kéo nghiêng ngả, từ chối nhưng quả thật cần xe.

Atiya lao , cô bé dùng sức gạt tay những đó, giận dữ nâng cao giọng cãi vã với họ.

Những giá quá cao lừa khác nhưng lừa cô bé.

Thấy cô bé một cách thành thạo tiếng địa phương, những chào mời đành bực bội đưa một mức giá thấp hơn.

Atiya mới miễn cưỡng chọn một chiếc xe ưng mắt.

Từ sân bay đến khách sạn nhất địa phương chỉ mất 20 phút xe, xuống xe, sảnh khách sạn làm thủ tục nhận phòng.

Khách sạn phong cách vùng biển Caribe đậm nét, mái nhà lợp ngói màu nâu đỏ, tường quét vôi màu xanh bầu trời. Ban công trang trí phù điêu, cùng sàn nhà lát bằng thạch nham núi lửa.

Xung quanh khách sạn trồng một vòng cây cọ như hàng rào bao vây lấy khách sạn. Ở phía sân còn xây một tháp cổ phong cách Baroque.

"Cũng tệ lắm." Lukas uống ly nước trái cây chào đón mà nhân viên phục vụ đưa, bình luận về cách trang trí của khách sạn.

"Tốt hơn tưởng nhiều, Liên Bang quả nhiên kiếm tiền." Pháp Tháp cảm thán.

Lan Tư và Trạm Bình Xuyên đến quầy lễ tân để làm thủ tục nhận phòng cho tất cả , nào ngờ ở đây lưu trú cần chứng minh thư, chỉ cần trả tiền là thể nhận chìa khóa phòng.

Điều nghĩa là địa phương hệ thống giám sát chỉnh, khách sạn chịu trách nhiệm về an cá nhân và tài sản của khách hàng. Trong khách sạn thể những kẻ vượt ngục, kẻ lừa đảo, sát thủ và cướp bóc.

Lễ tân thiện nhắc nhở, họ thể thuê đội ngũ vệ sĩ địa phương của khách sạn, để đảm bảo an ở Hãn Ô Bỉ.

Lan Tư hiển nhiên cần.

"Xin hỏi xe bến tàu Đông Tháp ?"

Cùng lúc Lan Tư hỏi chuyện, Trạm Bình Xuyên tự nhiên đưa một tờ tiền boa.

Quầy lễ tân quả nhiên tươi rạng rỡ, nhiệt tình giới thiệu cho Lan Tư: "Xe bến tàu Đông Tháp ít, mỗi ngày chỉ một chuyến lúc 9 giờ sáng và một chuyến lúc 1 giờ chiều. Hiện tại quá giờ , hơn nữa chỗ cho hai ngày mai cũng kín hết."

Lễ tân sợ Lan Tư tin, còn lấy điện thoại cho xem thông tin đăng trong group.

Việc đặt vé xe ở đây thông qua một nền tảng, mà là thông qua các group lớn. Phương pháp vô cùng thô sơ.

Tuy nhiên điều cũng thể hiểu . Dù những ông chủ làm thương mại ở đây đều xe riêng, bao giờ phương tiện công cộng. Nhu cầu ngoài của dân địa phương cực kỳ ít, tổng cộng chỉ vài chiếc xe như , đáng để xây dựng một nền tảng.

"Chúng vội, còn cách nào khác để bến tàu Đông Tháp ? Mua xe tải cũng ."

Lễ tân suy nghĩ một lát, gõ bàn phím giao tiếp với ai đó, mới : "Xe tải , ở đây ý thức phòng mạnh, họ dám chở lạ từ bên ngoài. Nếu cần mua xe cũng xếp hàng lấy phiếu ở chợ bán xe mới ."

Lan Tư nhíu mày, ngờ ở đây khó một bước như .

"Anh thông cảm chút , xem xét một chút , một chỗ cũng . Chúng chỉ đưa một bạn thôi." Trạm Bình Xuyên dựa quầy, đưa thêm một tờ tiền boa.

Những viên đạn bọc đường liên tiếp tác dụng, quầy lễ tân nhận tiền nghĩ một cách cho họ: "Tôi một quen ngày mai cũng bến tàu Đông Tháp, nhưng trong xe chỉ còn một chỗ. Khi đó các cứ địa phương, giả câm, đừng để giọng địa phương."

Trạm Bình Xuyên mỉm : "Chúng thật sự một địa phương."

Atiya chen lên: "Tôi là địa phương, !"

Lúc cô bé chạy ngoài cũng là nhờ xe, dựa việc thu nhỏ cơ thể để trốn vé xe, di chuyển nhiều mới đến thị trấn nhỏ Tang Phổ.

Cho nên con đường Atiya quen thuộc, cũng sẽ lừa.

Trên đường về phòng, Atiya còn lải nhải: "Càng về ngoài càng ít, khi xuống thuyền, xe buýt Utopia sẽ là cư dân quốc gia tù trưởng Caribe. Bất kỳ một ngoài nào xuất hiện cũng sẽ vây xem, cho nên ngày mai em . Chờ em về đến nhà, dịch chuyển đến nhà em, như cũng an ."

Lan Tư hỏi: "Anh tò mò, giao thông ở đây bất tiện như , Thản Bố làm thế nào? Chẳng lẽ họ cần ngoài ?"

Atiya: "Thành phố Thượng Đế máy bay và trực thăng, nhưng những thứ đó chỉ Thản Bố mới dùng. Nếu họ quá xa thì thể cưỡi thức tỉnh Utopia hệ động vật dạng chim bay."

"Cưỡi." Lan Tư lặp hai chữ đó, đó một cách châm biếm: "Anh hiểu ."

Cậu cũng đãng trí mất .

Quốc gia tù trưởng Caribe nghèo, nghĩa là Thản Bố nghèo. Giao thông ở đây phát triển, nghĩa là Thản Bố gặp khó khăn khi ngoài.

Càng là quốc gia nghèo, cuộc sống của giàu càng xa hoa đến khó mà tưởng tượng. Chỉ sợ nhà Thản Bố nào cũng trực thăng riêng.

Thang máy dừng ở tầng 10, quẹt thẻ phòng, bên cửa sổ xa.

Họ phát hiện trừ mấy khách sạn vây quanh sân bay, Hãn Ô Bỉ gần như bất kỳ tòa nhà cao tầng nào.

Từ đây xuống, trung tâm thành phố hiện rõ mồn một. Một quảng trường đài phun nước chỉ bằng kích thước sân bóng đá là kiến trúc xa hoa nhất của Hãn Ô Bỉ. Người dân thường thì ở trong những căn nhà đất thấp cũ nát, dù hai ba tầng, cũng là dùng tôn và thang gỗ bỏ dựng lên những căn nhà đất.

Nguồn thu nhập lớn nhất của dân địa phương là giúp các ông chủ làm thương mại cho Liên Bang, Tasman, Cực Địa, quốc đảo Thái Bình Dương vận chuyển hàng hóa, bán sức lao động.

So với nghị viện Liên Bang và Viện Nguyên Lão, Thản Bố là những kẻ thống trị càng khiến phẫn nộ hơn. Họ bóc lột tài nguyên của bộ quốc gia tù trưởng Caribe, bất chấp sự sống c.h.ế.t của đất nước, chỉ để bản hưởng lạc.

Lan Tư kéo rèm cửa , : "Atiya, bây giờ hãy giới thiệu chi tiết cho bọn về tình hình của Utopia."

Loading...