Người Yêu Alpha Của Tôi Là Đối Thủ Không Đội Trời Chung - Chương 192
Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:10:06
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian từng phút từng giây trôi , cảm giác đói khát mãnh liệt ập đến.
Một phần canh sắn nguội lạnh đựng trong một cái bát nhôm cũ kỹ, ném phòng giam như vứt rác.
Nước canh lắc lư, những miếng sắn nát nhừ ngâm trong đó.
Từ phòng giam hai bên truyền đến những tiếng động vội vã, hỗn loạn. Các tù nhân dán lan can, nâng bát canh sắn lên, húp lấy húp để.
"Im lặng! C.h.ế.t tiệt, một lũ súc vật!" Tên cai ngục dùng cây gậy dài bằng quặng Hi Duyên đập mạnh song sắt, tạo tiếng "bang bang" vang vọng trong hành lang.
"Mẹ kiếp, đứa nào làm rơi xuống đất, ông đây sẽ bắt chúng mày dùng lưỡi mà l.i.ế.m cho sạch!"
Tên cai ngục hùng hổ, ngay đó, là tiếng "bộp" của gậy dài quất lưng. Phạm nhân rên rỉ một tiếng, co rúm như chuột thấy ánh sáng.
Mặt mày Lukas trắng bệch, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng, Tư Hoằng Xế tháo khớp tay , khiến hai cánh tay đau đến gần như tê liệt. Hắn căn bản thể nhấc tay lên để nhặt cái bát nhôm đất.
cũng nhặt.
Hắn ghì gáy chặt tường, cố gắng dùng cách để giảm bớt đau đớn. Nước từ đường ống thủy lợi thấm qua kẽ tường, làm ướt sũng tóc . Đã lâu thê t.h.ả.m như .
Mẹ kiếp, xem hồi nhỏ đ.á.n.h vẫn đủ đau.
Thảo nào Adrian luôn cái vẻ bình tĩnh, lầm lì đó. Chỉ giúp thoa thuốc, xoa bóp, đó ôm thư phòng bổ túc.
Bổ bổ bổ đến nhức đầu!
Chẳng qua chỉ là một trai hờ nhận nuôi, ba . Thay vì phí công quản giáo cái thứ trời sinh bại hoại như , chi bằng vì dân trừ họa mà rải tro cốt của Howard .
Chân Lukas vì thiếu má tê dại, nhúc nhích cơ thể. Ngay lập tức đau đến gân xanh nổi lên.
Phiền, phiền, phiền! Ghét nhất! Con tại trai!
Đến cuối con đường của cuộc đời, vẫn thành lời thề g.i.ế.c c.h.ế.t Adrian, thật nó tiếc nuối!
Hắn hít thở dồn dập vài vòng, m.á.u dần chảy về phía hai chân, cảm giác đau mỏi giảm bớt.
Thôi, coi như Adrian lớn , dù tên vận may luôn khá .
Làm trẻ mồ côi thể gia đình Howard nhận nuôi, bên cạnh kẻ mắc chứng cuồng loạn thể lớn lên thành tinh , phạm tội thể rời khỏi ổ quỷ mà hề hấn gì, lang bạt lâu trở thành cấp cao của Hội Quỷ Nhãn.
Lukas nghĩ một cách mơ hồ, cố gắng chuyển sự chú ý của , cố ý phớt lờ những vết thương .
Không ông chủ lớn khi chạy trốn mang đủ tiền .
Với đầu óc kinh tế của ông chủ lớn, mấy mánh lừa gạt, trộm cắp nhỏ lẻ, chắc hẳn nhanh thể Đông Sơn tái khởi nhỉ?
Lan Khỉ là thích trang điểm như , chắc rời khỏi Cảng Đàm. Thời tiết ở Cảng Đàm ẩm ướt, cho da.
với bản lĩnh của cô, cho dù ở nơi mới cũng lo tìm Tiểu Kim Mao.
Dù sẽ bao giờ mặc áo ngủ bông xù nữa!
Còn Độ Mã, cái đầu máy móc nhỏ , chắc chắn hiểu tại chuyển nhà. Đồ chơi Lego của chắc mang hết , thể bĩu môi tỏ vẻ hài lòng, nhưng chắc sẽ , thằng ngốc nhỏ đến bây giờ vẫn học cách .
Ừm... Độ Mã lẽ sẽ thắc mắc . Có lẽ sẽ chui mạng internet để tìm . Vẫn là đừng. Hắn hiện tại trông khó coi. Hy vọng Độ Mã thể coi bộ dạng ngầu lòi của Tên Hề khi rời là cuối.
Pháp Tháp vẫn đang giúp nghiên cứu phát minh t.h.u.ố.c mỡ ngon hơn. Đáng tiếc thử hơn một trăm , nào cũng tệ hơn . Sau ăn nữa. Hy vọng Pháp Tháp đừng nghiên cứu nữa, những nỗi khổ mà nếm qua nên để khác nếm một .
Lukas u ám nghĩ.
Abaddon thật sự là thành thật hiếm trong nhóm của họ, mặc dù mấy năm gần đây theo họ xu hướng học cái .
Hy vọng Abaddon khi chạy trốn đừng quên mang theo mấy cây bút vẽ vệt sáng mà dùng để hóa trang, hoặc những món đồ thủ công phong cách Gothic nhỏ bé mà bắt .
Vào những ngày lễ tết, họ vẫn thể dùng những thứ để gọi linh hồn của , cùng chơi mạt chược.
Vậy Lily cái con bé lolita hội chứng tuổi dậy thì đó thì đây?
Là một trong những cán bộ của Hội Hắc Đăng, chắc vĩnh biệt trường Tinh Châu.
Mà thôi, giả làm giáo viên Vật Lý của Lily bao nhiêu năm nay, mà vẫn giảng giải cho Lily hiểu nổi một bài toán nào. Hai cơ bản là cùng đề bài đầy dấu chấm hỏi.
Có lẽ Lily thi cũng đỗ , gì tiếc nuối.
À đúng ! Người thành thật nhất là Abaddon, mà là Oliver. Hắn từng thấy nào thuần khiết hơn Oliver. Cho dù là Quan Âm Bồ Tát đến, cũng là thể so bì.
Hy vọng Oliver vĩnh viễn Tư Hoằng Xế bắt , bình tĩnh, khiêm tốn mà sống sót. Vì đời nhiều.
Điều ít lo lắng nhất là chủ nhỏ, từng thấy ai tàn nhẫn và lắm mưu nhiều kế như .
Hy vọng Lan Tư cùng tên Alpha lắm lời song túc song phi.
Ha ha, nghĩ đến ánh mắt trong veo của tên ngốc đó , còn cái gì mà "chị gái làm việc", "ba què chân", loại tình yêu não tàn nào mới tin .
Lukas nhạo một cách ngông cuồng trong lòng, cảm thấy cơ thể dễ chịu hơn một chút.
Dường như chỉ những đáng để nhớ thương.
Thật thế giới ch.ó má cũng chẳng gì. Hắn trải nghiệm đủ , cũng sảng khoái đủ . Bây giờ rút lui cũng , kiếp đến nữa.
Hắn ngước mắt lên trần nhà đen kịt, ẩm ướt. Mặc dù nơi thấy bầu trời, cũng bàn thờ Phật, nhưng vẫn thành tâm cầu nguyện, tin cái c.h.ế.t của thể nhanh chóng truyền ngoài.
Hắn thích tự do, cũng ghét làm phiền khác. Hắn trở thành vướng bận và gánh nặng đường chạy trốn của Hội Hắc Đăng.
Chuyện cứ để kết thúc .
Phạm nhân ở phòng giam bên cạnh nhanh chóng ăn hết một bát sắn.
Những củ sắn đó chỉ nấu với nước lã và muối, vị, dinh dưỡng, chỉ thể miễn cưỡng lấp đầy bụng. Ăn lâu ngày, móng tay và răng đều bắt đầu lỏng lẻo, hốc mắt cũng sẽ trũng sâu.
Phạm nhân ghé ô cửa hẹp, về phía phòng giam của Lukas. Thi thể đẫm m.á.u vẫn chất đống trong góc, ai dọn dẹp, ai quan tâm.
Còn Lukas đang nhắm mắt dựa tường, chậu canh sắn một ngụm cũng động.
Ánh mắt tù nhân thèm thuồng chằm chằm chậu canh sắn của Lukas, ngừng nuốt nước miếng, với giọng lơ lớ hỏi: "Cậu ăn ?"
"Không ăn." Lukas hừ hai tiếng từ mũi.
"Không ăn thì sống ."
"Ai thèm sống." Lukas cố gắng nhếch khóe môi, vẻ mặt bất cần.
"Hay là cho ăn ."
"Không cho." Lukas chút lưu tình dập tắt hy vọng của phạm nhân.
Hắn chính là ích kỷ và tồi tệ như , dù bản cần nữa cũng bố thí cho bất kỳ ai.
Tên cai ngục tiếng của họ thu hút, liền bước tới, giơ gậy dài giáng xuống đầu tù nhân: "Cấm chuyện! Cút về !"
Phạm nhân ôm đầu, lóc gào thét lùi về.
Tên cai ngục đến phòng giam của Lukas, liếc bát sắn vẫn nguyên vẹn.
Gã khẩy một tiếng, dùng gậy dài từng cái đ.â.m mạnh bụng Lukas: "Nhịn ăn? Muốn c.h.ế.t? Nằm mơ! Không khai mấy tên đồng lõa Hội Hắc Đăng của mày thì mày c.h.ế.t !"
"A..." Lukas đau đớn cúi gập . Gậy gỗ đ.â.m bụng , sườn, khoang dày làm ngũ tạng lục phủ của gần như lệch vị trí. Dây thần kinh đau quặn, cổ họng trào lên nước chua.
trong cơn đau đớn đó bỏ qua lời của tên cai ngục. Hắn nâng mí mắt, âm trầm chằm chằm tên cai ngục: "Mày ... khai ?"
Rõ ràng khai từ lâu , thể chống [Mệnh Lệnh Phục Tùng] của Tư Hoằng Xế.
"À, tao quên mất, mày ." Gã cố ý đ.â.m mạnh bụng yếu ớt nhất của Lukas, bộ dạng Tên Hề điên khùng nổi tiếng ngày nào đang trốn tránh mặt gã: "Đáng tiếc thật, vất vả bán mạng bấy nhiêu năm, đến một chút nhược điểm của tổ chức cũng nắm , tao thấy bọn chúng cũng sẽ đến cứu mày ."
Bụng của Lukas đau nhói, tuy nhiên lời tên cai ngục . Hắn khẽ , đến run rẩy, dần dần phóng túng: "Ha ha ha ha ha ha ha ha thì..."
Hóa Tư Hoằng Xế báo cáo kết quả thẩm vấn trung thực, hóa chính phủ Liên Bang cũng mỗi một bụng toan tính, lừa dối.
Tên cai ngục thấy bộ dạng điên cuồng của , một trận ác cảm lạnh , kìm mắng: " là tên điên!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nguoi-yeu-alpha-cua-toi-la-doi-thu-khong-doi-troi-chung/chuong-192.html.]
Gã ngừng đánh, rút gậy .
"...Ha ha ha ha ha!" Lukas bóng lưng tên cai ngục mà điên dại. Hai tay buông thõng vô lực, cơ bụng co thắt, nóng rát, cơ thể cong lên như con tôm.
Phạm nhân bên cạnh bò tới, áp sát tường hỏi: "Ê, Hội Hắc Đăng thật sự sẽ đến cứu mày ?"
Lukas run run hàng mi.
Phạm nhân: "Bát sắn mày ăn ?"
Lukas đột nhiên lê hai chân, vùng vẫy bò về phía chiếc bát nhôm đất, hai cánh tay cử động liền đau đến mức tối sầm mắt, bụng cũng thể dùng sức. vẫn cố gắng bò đến cạnh cửa phòng giam, cúi xuống, vùi đầu chiếc bát nhôm, điên cuồng nhai nuốt những củ sắn.
Không , , !
Nếu bại lộ, Lan Tư nhất định lên đường . Họ nhất định đến cứu !
Hắn quá hiểu nhóm . Họ rảnh rỗi việc gì nhất định sẽ đến góp vui. Hắn thể tưởng tượng dáng vẻ Lan Tư đang sắp xếp kế hoạch.
Thật là đáng ghét, ngay cả để yên tâm c.h.ế.t cũng !
Lukas cố sức ăn, để những củ sắn dày, lấp đầy khoang bụng rỗng tuếch. Cung cấp cho năng lượng cơ bản nhất.
Hắn bao giờ ăn món nào dở như , may mà bình thường ăn nhiều t.h.u.ố.c của Pháp Tháp, nếu thì thật sự nuốt trôi!
Hắn cố gắng ăn sạch cả bát sắn, đó thẳng đất, cố gắng giảm bớt sự tiêu hao năng lượng của cơ thể.
Lukas một nữa trần nhà đen kịt, thầm nghĩ: Lần c.h.ế.t . Bởi vì như , cũng bạn bè đến cứu.
Tút tút...
[Xin , điện thoại quý khách gọi trong vùng phủ sóng, xin quý khách vui lòng gọi .]
Dưới ánh mặt trời trắng lặn, chiếc xe ô tô vững vàng chạy mặt tuyết. Hai bên núi tuyết và nhà gỗ lướt qua nhanh chóng, nhưng điện thoại gọi .
Gió ấm của điều hòa thổi ào ào, hai bên cửa kính phủ đầy sương trắng. Adrian rũ mắt chằm chằm điện thoại di động, giữa mày nhíu .
Lăng Kỳ: "Quản lý, chuyện gì thế, gọi cho Ba Ba Phu ."
Phù Luân Lạp: "Mục Đức cũng liên lạc , họ rốt cuộc đang làm gì?"
Ô Bồng: "Call video phu nhân nhỏ cũng , đối phương tín hiệu . Có xảy chuyện gì ?"
Adrian cân nhắc một lát, gập điện thoại , hỏi tài xế: "Còn bao lâu nữa thì đến thị trấn nhỏ Tang Phổ?"
Tài xế: "Ồ, còn hơn một tiếng nữa, nhanh thôi. Tôi cố gắng tăng tốc cho các vị, nhanh hơn nữa thì sẽ xảy tai nạn."
Phù Luân Lạp: "Cảm ơn bác tài, nhưng bên các tín hiệu ?"
Tài xế gãi đầu: "Tôi thị trấn nhỏ Tang Phổ, cũng rõ lắm. đây hình như đến chuyện ."
Adrian ngoài cửa sổ.
Không nên là xảy chuyện.
Chín đến đủ tinh nhuệ. Dù thế nào cũng thể đồng thời mất liên lạc, hơn nữa năng lực của Lan Tư sánh ngang với bug, ai thể khiến gặp nguy hiểm.
Vậy thì chỉ thể là vấn đề tín hiệu.
Nơi đây tuyết lớn, hẻo lánh, dân cư thưa thớt, cột tín hiệu quá tải cũng thể hiểu .
Dù thì họ cũng sắp đến . Đến nơi cái gì cũng sẽ rõ.
Cùng lúc đó, Trạm Bình Xuyên phóng xe hết tốc độ, lao trung tâm thị trấn, dừng cửa nhà trọ.
Xe dừng, Oliver liền kéo Atiya mở cửa nhảy , Trạm Bình Xuyên thì đưa Lan Tư tiếp tục phóng về phía ngoại ô thị trấn nhỏ Tang Phổ.
Oliver xuống xe lập tức chạy nhà trọ, vặn đụng mặt Phù Thủy Mộng Cảnh đang xuống lầu pha cà phê.
Phù Thủy Mộng Cảnh thấy Tiểu Kim Mao liền hứng thú cằn nhằn: "Chỗ tín hiệu tệ thật, liên lạc với mấy mà ... Không , đứa bé là ai ?"
Phù Thủy Mộng Cảnh quan sát Atiya với làn da vàng như nến, vóc dáng nhỏ bé, rõ ràng là suy dinh dưỡng.
Oliver dùng sức nắm lấy cổ tay Phù Thủy Mộng Cảnh, thần sắc đặc biệt nghiêm trọng: "Lan Khỉ, thị trấn nhỏ Tang Phổ chất bức xạ. Bây giờ chúng đều đ.á.n.h dấu. Đứa bé là Utopia, cô bé ảnh hưởng của phóng xạ nặng, phản ứng xuất huyết. Pháp Tháp thể cứu chữa một chút ?"
Phù Thủy Mộng Cảnh ngạc nhiên, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc. Cô hiểu chất bức xạ thể gây tổn thương mà ngay cả thức tỉnh hệ hồi phục cũng bó tay, bởi vì nó thể ảnh hưởng đến DNA.
Cô vội vàng dẫn Atiya lên lầu, tranh thủ hỏi Oliver: "Đứa em trai duy nhất của và ở rể ?"
Oliver đáp: "Ở đây tín hiệu, họ chặn Adrian. Bốn ngày Adrian khu cấm, thể bức xạ."
Vừa dứt lời, họ liền đến phòng ngủ, Phù Thủy Mộng Cảnh để ý phép tắc, một tay đẩy cửa: "Pháp Tháp, khí bức xạ. Có chảy máu, thể làm chút t.h.u.ố.c ?"
Mọi đều là thức tỉnh cấp cao, tạm thời vẫn phản ứng gì, chỉ Atiya suy dinh dưỡng và Oliver cơ thể yếu ớt là phản ứng rõ rệt.
"Tôi chỉ thể tổng hợp một ít kali iodua ." Pháp Tháp nhanh chóng lấy vài chai t.h.u.ố.c mỡ từ trong túi, năm ngón tay lướt nhanh. Ánh sáng đỏ lóe lên, nhanh biến đổi chất trong t.h.u.ố.c mỡ thành kali iodua.
Anh lập tức phân phát cho : "Tôi thấy gần đây nhà máy lớn, lẽ bức xạ cũng là một loại dị năng nào đó. Mọi hãy lấy đạn quặng Hi Duyên , mang lên . Có thể giảm bớt ảnh hưởng của bức xạ."
Oliver đút t.h.u.ố.c cho Atiya uống, với Phù Thủy Mộng Cảnh: "Lan Tư bảo chúng lập tức thông báo cho bộ thị trấn, cứ nhà tù t.ử hình AGW đặc biệt nguy hiểm xả chất thải hạt nhân, khiến thị trấn Tang Phổ nhiễm bức xạ vượt mức, dân nôn m.á.u ngất xỉu.Phải nhanh lên."
Phù Thủy Mộng Cảnh nhét hai viên đạn túi, đeo một chuỗi l.ự.u đ.ạ.n chứa quặng Hi Duyên cực cao cổ Tiểu Kim Mao, đó mới với : "Đi , làm việc thôi."
Ở phía bên , Lan Tư và Trạm Bình Xuyên phóng xe như bay, cuối cùng cũng đến lối thị trấn.
Lúc tín hiệu điện thoại đầy vạch, trong tai cũng thấy giọng Độ Mã.
"Lan Tư, mất liên lạc ." Giọng Độ Mã vẫn nghiêm chỉnh, nhưng tiếng thở nặng nề, áp sát miệng micrô.
Lan Tư: "Độ Mã, cần em lan truyền một tin tức mạng internet Cực Địa, rằng nhà tù t.ử hình AGW đặc biệt nguy hiểm cố ý xả thải, khiến thị trấn Tang Phổ nhiễm bức xạ tăng cao, dân nôn m.á.u ngất xỉu, nhanh lên."
"Vâng, Lan Tư, đừng cúp điện thoại của em." Độ Mã trả lời dặn dò.
Trạm Bình Xuyên đỗ xe giữa đường, cũng nhanh chóng lấy điện thoại .
Trong điện thoại của một cuộc gọi nhỡ từ Adrian, cách đây một tiếng rưỡi.
Hắn lập tức gọi , tiếng chuông dứt, Adrian nhấc máy: "Không chứ?"
Mặc dù là câu hỏi nghi vấn, nhưng giọng Adrian vẫn bình tĩnh và định.
Trạm Bình Xuyên xoa mạnh mặt, kìm mắng: "Bọn khốn đó, dám xả bức xạ thị trấn. Bây giờ chúng đều nhiễm bức xạ, chú thể thị trấn !"
"Cái gì?!" Ô Bồng kinh hãi, ngờ chỉ trong chốc lát, thị trấn nhỏ Tang Phổ thật sự chuyện.
Phù Luân Lạp giận đến cả run rẩy: "Chính phủ Liên Bang thật sự còn giới hạn nào nữa, vì để bắt chúng , tiếc gây họa cho bộ dân trong thị trấn!"
Lan Khỉ: "Cậu chủ, bây giờ các thế nào ?"
Trạm Bình Xuyên: "Lượng bức xạ lớn, trong thời gian ngắn gì nguy hiểm, chỉ là thứ dính lâu mới đào thải hết."
Đáy mắt Adrian âm u, hỏi: "Không thị trấn nhỏ Tang Phổ, còn cách nào khác để băng nguyên Lạc Tháp Tây Đề ?"
Trạm Bình Xuyên với tốc độ cực nhanh: "Chỉ thể thông qua sợi cáp ở biên giới. Muốn đến biên giới nhất định qua thị trấn nhỏ Tang Phổ. Đường biển chắc chắn thể , dòng chảy bên xiết, căn bản thể đến gần. Cho nên chú cứ ở bên ngoài thị trấn nhỏ chờ chúng cháu. Phù Luân Lạp và họ , Pháp Tháp chuẩn kali iodua, chúng cháu ăn sẽ..."
"Chú cũng ." Adrian lạnh nhạt .
Trạm Bình Xuyên ngẩn : "Chú, cháu rõ ? Loại nguyên tố bức xạ ..."
"Chú ." Adrian ngắt lời.
Trạm Bình Xuyên thầm nghĩ hóa học bá cũng điểm mù: "Chú . Kiến thức đây của chú quên hết ? Loại nguyên tố bức xạ thể kiểm tra . Họ cố ý dùng cách để đ.á.n.h dấu chúng . Một khi bốn ngày chú khu cấm, tuyệt đối thể tránh kiểm tra."
Adrian khẽ thở dài, nốt câu xong:
"Chú nếu , chú sẽ hối hận."
Anh tất cả rủi ro, một khi nhiễm bức xạ. Khu cấm là con đường về.
lúc còn thời gian để lo lắng nhiều như . Anh dốc lực để cứu Lukas . Anh vô cùng rõ ràng điều .