Người Qua Đường Trong Truyện Đam Mỹ Ngược Luyến - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-04 21:40:23
Lượt xem: 70

Vừa mở mắt, xuyên thành một kẻ qua đường pháo hôi trong một bộ truyện đam mỹ ngược luyến.

Mở màn nhốt chung với thụ chính, bày giữa tiệc như món hàng chờ bán.

Khác ở chỗ, tới chuộc, còn thì .

Muốn giữ mạng, đành đem chuyện mà công chính ngày đêm nhớ mãi trong nguyên tác giả c.h.ế.t bỏ trốn làm điều kiện mặc cả.

Ai ngờ, giống c.h.ế.t như đúc.

Công chính nhẹ tay giữ lấy vai .

“Quyền thế, tiền bạc, thứ gì , đều thể cho.”

Trong lòng nhạt, ngoài mặt vẫn chỉ mỉm .

“Theo ý điện hạ, xem chịu làm thế thì đúng là điều .”

1

Chính giữa đài trưng bày đặt mấy chiếc lồng lớn chế tác vô cùng tinh xảo.

Ánh đèn rọi xuống chói lòa, chiếu tới mức gần như mở nổi mắt.

Khách khứa sân khấu qua ngớt. Thỉnh thoảng xuống, thò tay lồng, sờ nắn món hàng bên trong.

Một gã đàn ông béo tròn dừng mặt mấy giây. Thấy cau mày sang chiếc lồng bên cạnh, mới âm thầm thở phào.

“Quản sự Kha, lôi kiểm hàng.”

Tôi nhẹ nhõm vì thoát nạn, thiếu niên bên cạnh kéo ngoài.

Cậu sợ tới co rúm, miệng ngừng van xin: “Tôi sai , thật sự sai , các với Tống Ân , sẽ dỗi nữa, bảo thả về .”

Nghe thấy cái tên Tống Ân, nhịn sang thêm mấy .

Đã ba ngày kể từ khi xuyên cuốn truyện cẩu huyết kiểu cũ .

Ba ngày qua, còn kịp nghĩ cho rõ là ai, cốt truyện tới .

Ngày nào mở mắt , việc đầu tiên cũng là ép học học đủ trò lấy lòng khác.

Ở đây, tên, chỉ một chuỗi ký hiệu: 091.

Tôi thử gọi một tiếng: “Giản Trúc?”

Tiếng của khựng . Cậu vùng khỏi đang giữ , bò tới mặt , bàn tay bám song sắt run đến thấy rõ.

“Anh ? Là Tống Ân bảo tới cứu đúng ? Tôi mà, sẽ bỏ mặc !”

Nhìn chính cũng đang nhốt trong lồng, im lặng thật lâu. Chắc chỉ phát điên mới nghĩ kết luận như thế.

Giản Trúc vẫn chịu bỏ cuộc, lắc song sắt mạnh hơn.

“Xin đấy, bảo Tống Ân thả về . Chỉ cần thành công, chỗ đó...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nguoi-qua-duong-trong-truyen-dam-my-nguoc-luyen/chuong-1.html.]

Cậu còn hết, một cái tát giáng thẳng má.

Tên áo đen cầm đầu khẩy: “Vẫn còn coi điện hạ Tống là cứu tinh ? Cậu thử nghĩ xem, vì nhốt đây?”

Mặt Giản Trúc trắng bệch, sang như cầu cứu.

“Nhìn nó làm gì? Chính nó cũng bán đây thôi.”

Xung quanh lập tức vang lên những tràng nhạo chói tai. Tôi thản nhiên dời tầm mắt, đầu óc chạy hết tốc lực để tính xem cốt truyện tới .

Đây là một bộ truyện cẩu huyết yếu tố tinh tế.

Trong nguyên tác, công chính là Tống Ân của gia tộc Slant, thừa kế đế quốc Via. Đẹp trai, nhiều tiền, quyền, đúng chuẩn con cưng của trời, tiếc là đầu óc chẳng bình thường cho lắm.

Thụ chính là Giản Trúc, xuất từ một gia tộc nhỏ đang đà sa sút. Tới tuổi trưởng thành, đem dâng cho hoàng thất đế quốc Via như một món quà.

Tống Ân dĩ nhiên chẳng coi trọng món hàng rẻ mạt như Giản Trúc.

Không chỉ đẩy xuống ở cùng hầu, còn cố tình gây khó dễ, sỉ nhục đủ bề, chuyện lớn chuyện nhỏ đều ném hết lên đầu .

Thi thoảng nổi hứng, còn kéo tới đùa bỡn.

Ngay từ lúc truyện, chẳng ưa gì tên công .

Xét theo tình hình hiện giờ, cốt truyện chắc tới khúc Giản Trúc vì lợi ích gia tộc mà phản bội Tống Ân.

Tống Ân nổi trận lôi đình, ném cho một tổ chức xã hội đen, cũng là chốn mua vui mà đang mắc kẹt.

Tôi thở dài, mà chẳng nước mắt.

Đang yên đang lành truyện, xuyên đây chứ?

Xuyên thì thôi, còn bắt mở màn với phận pháo hôi thấy rõ thế nữa.

Tôi cúi đầu xuống. Trên chỉ một lớp sa trắng mỏng tang, gần như trong suốt, những chỗ cần che thì lấp ló nửa kín nửa hở.

Cổ tay, cổ chân và cả cổ đều treo lủng lẳng đủ loại trang sức kim loại. Chỉ cần nhúc nhích một chút là leng keng mãi thôi.

Giản Trúc dẫn khỏi sân khấu, nhưng sẽ gặp chuyện.

Buổi tiệc hôm nay chẳng qua chỉ để đám khách đặc biệt xem dáng vẻ và thông tin món hàng, tiện cho cuộc đấu giá tối mai giá.

Nếu đổi, ngày mai Tống Ân sẽ xuất hiện, dùng giá cao mua Giản Trúc.

2

Để bảo đảm buổi tiệc tối mai diễn suôn sẻ, tất cả đều nhốt chung trong một căn phòng.

Giản Trúc lóc om sòm, khiến trông coi cảnh cáo mấy lượt.

Tôi tới chỗ , đưa một chiếc khăn tay trắng. Nhân lúc khuất tầm , ghé sát bên tai : “Buổi đấu giá ngày mai, Tống Ân sẽ tới.”

Tiếng của Giản Trúc dừng phắt. Cậu ngẩng đầu , vẻ mặt dám tin.

Tôi bình thản nở một nụ trấn an.

“Đừng căng thẳng. Hôm đó nhiều như , nếu lộ thì sẽ phá hỏng kế hoạch của điện hạ. Điện hạ để tâm tới . Đưa tới đây chỉ là để nhử đám lộ mặt, một mẻ bắt gọn.”

Loading...