Người Qua Đường Sợ Xã Hội Nổi Tiếng Nhờ Ăn Dưa - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-03-23 04:15:25
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Thượng Đình thấy sắc mặt Ôn Phỉ Nhiên đúng, chủ động lên đỡ cho : “Cậu cái vô nghĩa ? Ôn Phỉ Nhiên đương nhiên thích Cố nha! Cậu thấy đối với lạ nào cận như bao giờ ? Tôi mỗi đầu tìm Phỉ Nhiên, liền thấy hai họ chung một chỗ.”

Ôn Phỉ Nhiên: !!! Cậu đừng hại nha!

Cậu cả đều luống cuống, gấp đến mức lắp. câu tiếp theo của Tô Thượng Đình lập tức làm yên tâm: “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Hai thông minh đương nhiên sẽ dựa .”

Ôn Phỉ Nhiên lập tức quyết định cùng Tô Thượng Đình làm bạn cả đời!

Vừa khen hai họ, giúp tìm một lý do chính đáng! Giỏi quá!

So với Trâu Dục Tinh, đáng tin cậy , mạnh hơn nhiều. Trâu Dục Tinh chỉ đột nhiên nhảy một câu, kéo xuống hố.

Nói đến mức , Ôn Phỉ Nhiên quyết định thanh minh một chút: “Tôi thích phim điện ảnh của Cố lão sư, chỉ là xem nhiều vài thôi.”

Cậu nhấn mạnh hai chữ "phim điện ảnh", cố gắng phủi sạch quan hệ, sợ fan sẽ đến tấn công . fan CP trong phòng livestream c.ắ.n thật sự high, giúp họ não bổ các loại cốt truyện, một chút cũng màng đến sống c.h.ế.t của .

Điều đối với Ôn Phỉ Nhiên mà là một biến cố, nhưng sớm lộ tẩy . Mọi mặt ai lộ biểu cảm ngoài ý , đến Cố Tùy An cũng là ngậm , lặng lẽ chăm chú .

Trò chơi tiếp tục.

Trong phần , Ôn Phỉ Nhiên và Cố Tùy An điểm cao nhất, nháy mắt trở thành cái đích cho chỉ trích. Bốn còn hề ngôn ngữ giao tiếp, cũng nháy mắt kết thành đồng minh.

Chỉ cần đem điểm hai đè xuống, họ liền cơ hội trở thành hạng nhất, độc hưởng phòng ngủ lớn.

Trong phòng lập tức yên tĩnh , tràn ngập mùi t.h.u.ố.c súng. Ôn Phỉ Nhiên, làm trung tâm của ánh mắt, đột nhiên cảm giác cánh tay lộ ngoài nổi lên một tầng da gà.

Cậu phảng phất như dự cảm vận mệnh bi t.h.ả.m của .

Trâu Dục Tinh chủ động , định tuyên bố nhiệm vụ. Tô Thượng Đình tuy nhường cơ hội cho , nhưng vì đại cục chỉ thể miễn cưỡng tỏ vẻ đồng ý.

Ôn Phỉ Nhiên và Trâu Dục Tinh mặt đối mặt . Ôn Phỉ Nhiên đột nhiên cảm giác hoảng hốt, đầu lưỡi phát khô, yết hầu kiểm soát lăn lộn hai cái.

Cư dân mạng trong phòng livestream sôi nổi an ủi .

【 Đừng sợ! Cậu năng như ! Có cái gì là ! 】

! Mạch não Trâu Dục Tinh luôn kỳ quái! Hơn nữa các là bạn ! Cậu sẽ quá làm khó ! Có thể còn đưa điểm nữa! 】

【 Chờ mong! Cây kỹ năng của Ôn Phỉ Nhiên sắp điểm sáng ? 】

【 Phỉ Nhiên lòng tin bản ! Nhất định thể nhận phòng ngủ lớn! 】

【 Giường lớn như ! Chia cho Cố Tùy An một chút ! Đầu ch.ó jpg】

“Nhiệm vụ của là...”

Biểu tình Trâu Dục Tinh xưa nay từng nghiêm túc, hít sâu một , một nữa hé miệng: “Cậu ở bên ngoài, đối mặt với biển hô to ——”

“Ta là vũ trụ vô địch đại soái ca! Trên thế giới nào so với càng tuấn tiêu sái tài hoa hơn ! Người cả đời tầm thường chỉ thể quỳ gối mặt l.i.ế.m mu bàn chân ! Mà cuối cùng sẽ đăng cơ trở thành bá chủ vũ trụ ! Ha ha ha ha ha ha ha!”

Ôn Phỉ Nhiên: “...”

Cái miệng 37 độ của ! Sao thể lời ác độc như !

Cậu như nhấn nút tạm dừng, đại não hình. Chuỗi lời của Trâu Dục Tinh ngừng quanh quẩn bên tai .

Bình luận trong phòng livestream đình trệ một giây, giúp đem lời trong lòng .

【 Ha ha ha ha ha là thật tàn nhẫn nha! 】

【 Tôi ngay Trâu Dục Tinh chỉ là giả ngốc! Thời điểm mấu chốt đáng tin cậy! 】

【 Trâu Dục Tinh thật ác độc một ! Đây mạng sợ xã hội ? Đầu ch.ó jpg】

【 Người E (Extrovert - hướng ngoại) hà tất khó xử I (Introvert - hướng nội) như chứ! Phỉ Nhiên đều nghĩ kỹ nhiệm vụ cho Trâu Dục Tinh ! Nhốt phòng! Một ngày còn cho chuyện! 】

【 Ha ha ha hảo mong chờ nha! Phỉ Nhiên dũng cảm một chút! Không cần từ bỏ nhiệm vụ! Cho dù là vì Cố Tùy An, cũng cố lên nha! 】

Trâu Dục Tinh cảm thấy ván nắm chắc phần thắng , hướng Ôn Phỉ Nhiên nhướng mày: “Nhiệm vụ đơn giản. Cậu bây giờ liền thành .”

Quả thực đơn giản. Chỉ cần thể thể thành nhiệm vụ . đối với Ôn Phỉ Nhiên mà khó hơn lên trời.

Cậu im lặng vài giây, trộm liếc mắt Cố Tùy An. Trong cơ thể đột nhiên rót sức mạnh.

Ngắn ngủi một câu, chẳng qua mười giây. Cho dù là mất mặt, cũng thể chịu đựng .

Ôn Phỉ Nhiên hít sâu một , ánh mắt kiên nghị, bên ngoài, đối mặt biển rộng.

Người sợ xã hội như hôm nay liền chứng tỏ bản !

Sau khi Ôn Phỉ Nhiên trong lòng tự cổ vũ, mở miệng:

“Ta là vũ trụ vô địch...”

Chỉ mấy chữ, giọng liền phát run. Một cơn gió biển thổi giọng đến tan nát. Trâu Dục Tinh đặt tay bên tai, nhíu mày nửa ngày, khó hiểu hỏi: “Phỉ Nhiên, mới chuyện ?”

“...”

Ôn Phỉ Nhiên cảm giác tự tôn của đạp mặt đất, lặp cọ xát. Đối với chuyện sợ xã hội, sớm nhận mệnh. Bây giờ đột nhiên kích khởi một luồng hỏa khí.

Một thất bại đại biểu cái gì!

Mệnh do do trời!!

Ôn Phỉ Nhiên hít sâu một , đem những lời đó tiên lướt qua trong đầu một , đảm bảo mỗi chữ đều sẽ sai: “Ta là...”

Cậu đột nhiên mất sự kiểm soát đối với cơ bắp mặt, đầu lưỡi cũng cứng . Miệng cố gắng run hai cái, một chữ nào.

Hai thất bại cũng đại biểu cái gì! Cậu cuối cùng nhất định sẽ thành công!

Ôn Phỉ Nhiên hít sâu một , nữa mở miệng: “Ta...”

Máu dồn lên . Mặt nóng đến sắp bốc . Lời cũng một so với một ít . Không tiếp theo còn dũng khí đem chữ "Ta" .

Ba thất bại liền đại biểu ba thất bại. Ôn Phỉ Nhiên nhận mệnh.

Ôn Phỉ Nhiên đem hoạt động tâm lý bộ lên mặt. Cư dân mạng trong phòng livestream luôn miệng thích , loại thời điểm một chút cũng đau lòng , ngược lớn tiếng.

【 Cậu thứ hai "Ta là" lúc đó biểu cảm quá buồn ! Cảm giác cái gì đó trong miệng đang đ.á.n.h ha ha ha! 】

【 Chẳng lẽ Trâu Dục Tinh thật là thiên tài! Ý tưởng xảo quyệt như cũng thể nghĩ ! 】

【 Ôn Phỉ Nhiên nhận mệnh ! Mệnh do trời do ! Đầu ch.ó jpg】

【 Các đều đang ! Chỉ là thật vai hề! Tôi một ở trong phòng, đối mặt với tường đều nên lời mấy chữ ! 】

【 Tôi cũng cảm thấy quá hổ! Mặt nóng đến thể rán bánh ! 】

Ôn Phỉ Nhiên chỉ thể chủ động bỏ quyền, trừ năm điểm. Cứ như , điểm nỗ lực tích lũy ở phần liền thành điểm âm.

Ôn Phỉ Nhiên mím môi, mất mát sang một bên.

Trâu Dục Tinh vẻ em ôm lấy vai : “Không ! Cậu chỉ một khuyết điểm thôi! Không giống , khuyết điểm của đều đếm hết!”

Ôn Phỉ Nhiên miễn cưỡng kéo kéo khóe miệng.

Nhiệm vụ của vài khác đều c.ắ.n răng thành. Đến lượt Cố Tùy An, bầu khí nữa đổi.

Họ tuổi tác kém lớn, nhưng Cố Tùy An từ nhỏ chính là con nhà , bây giờ đàn ông trong truyền thuyết. Cho dù biểu hiện ôn hòa, mặt cũng ai dám làm càn.

Trâu Dục Tinh và Tô Thượng Đình ghé thương lượng lâu. Tô Thượng Đình căng da đầu : “Vậy mời Cố lão sư nhảy một điệu Tango .”

Bình luận trong phòng livestream nữa bùng nổ.

【 Hình ảnh quá ! Tôi thậm chí cũng dám tưởng tượng! 】

【 Ha ha ha ha các vì độc chiếm phòng ngủ lớn, thật là thủ đoạn gì cũng dùng nha! 】

【 Lấy Ôn Phỉ Nhiên làm gương! Tôi đề nghị trực tiếp bỏ quyền! Đầu ch.ó jpg】

【 Bởi , Ôn Phỉ Nhiên và Cố Tùy An chính là đếm ngược! Họ chỉ thể ngủ gác mái! 】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nguoi-qua-duong-so-xa-hoi-noi-tieng-nho-an-dua/chuong-43.html.]

【 Khoan ! Cùng ?! Fan CP mừng như điên! 】

【 Không ngờ thua trò chơi còn thể phúc lợi ! Tôi đoán Cố Tùy An sẽ trực tiếp nhận thua! 】

Bình luận mới xuất hiện, thần sắc Cố Tùy An biến, chỉ ngắn gọn: “Tôi nhận thua.”

Mọi đều thở phào nhẹ nhõm một . Cho dù Cố Tùy An vì điểm , thật sự nhảy Tango, họ cũng dám xem. Sau đó Trâu Dục Tinh và Tô Thượng Đình còn dẫn đầu nhận .

Dựa theo xếp hạng điểm , Tô Thượng Đình ngủ phòng ngủ lớn ánh mặt trời. Trâu Dục Tinh và Mạnh T.ử Chính ngủ phòng đôi. Chu Lỗi t.h.ả.m hơn một chút, co ro trong phòng tạp vật. Ôn Phỉ Nhiên và Cố Tùy An chỉ thể gác mái.

Họ tách về phòng để hành lý. Ôn Phỉ Nhiên cầu thang ngắn ngủn mắt, đột nhiên loại cảm giác lành. Quả nhiên, khi bò lên, phát hiện chỉ độ cao hạn, gian cũng vô cùng nhỏ hẹp. Lấy chiều cao của xuống đều duỗi thẳng chân, càng đừng là Cố Tùy An.

Đạo diễn! Ông thật tàn nhẫn nha!

Ôn Phỉ Nhiên mắt tròn mắt dẹt. Đặt hành lý xuống xong, sống còn gì luyến tiếc xuống lầu.

Cậu chiếc sofa mắt, cảm thấy vô cùng , ở đây tạm bợ một đêm. ngại quy tắc, đến giờ vẫn về gác mái.

Tổ chương trình cũng kỳ quá mức thử thách cực hạn của họ. Kỳ chủ đề là "Nghỉ dưỡng ven biển", chủ trương là thả lỏng giải trí.

Giữa phòng một cái lỗ tròn, phía treo lưới dây thừng, phía chính là nước biển. Ôn Phỉ Nhiên thử tính tới, đó bầu trời, phảng phất như cả đang trôi nổi giữa trung, cùng biển rộng đến một tiếp xúc mật.

Trâu Dục Tinh còn đang mệt mỏi chơi cầu trượt, thậm chí chủ động tăng độ khó, tạo một dáng, vẽ một đường cong ưu nhã trong trung, nhảy trong nước.

Những khác cũng tiến trạng thái nghỉ dưỡng. Không chỉ thể hưởng thụ cảnh , giờ ăn tối còn chuyên gia đưa đến bữa tiệc hải sản lớn.

Ăn xong bữa tối, Trâu Dục Tinh lôi kéo chơi game. Thời gian bất tri bất giác trôi , đến giờ ngủ.

Trâu Dục Tinh ngáp một cái, luôn miệng từ chối lời mời của Ôn Phỉ Nhiên, về phòng ngủ. Ôn Phỉ Nhiên trong lòng thở dài, đơn giản rửa mặt xong, nhận mệnh bò lên gác mái.

Xem , hôm nay chỉ thể tạm bợ một đêm.

Ôn Phỉ Nhiên lấy chăn đệm , trải mặt đất, thử tính lên, cũng cứng đến mức làm ngủ . Cậu còn phát hiện điều bất ngờ khác.

Trên mái nhà gác mái một ô cửa sổ nhỏ, thể thấy bầu trời đầy , cách gần đến mức duỗi tay phảng phất như thể chạm tới.

Vẻ tự nhiên thể dễ dàng cướp tâm thần con . Ôn Phỉ Nhiên theo bản năng thả nhẹ thở, thể xác và tinh thần đều rong chơi trong biển , bỏ qua thứ xung quanh, cho đến khi cảm giác bên cạnh lún xuống.

Ôn Phỉ Nhiên xoay , đột nhiên kịp phòng ngừa cùng Cố Tùy An đối diện tầm mắt. Ánh mắt Cố Tùy An càng thêm sâu thẳm, phản chiếu bóng dáng , phảng phất như còn chứa đựng khác nữa.

Dưới bóng đêm thấp thoáng, ngũ quan Cố Tùy An đường nét càng thêm lập thể. Ánh chiếu xuống mặt để một đường ranh giới sáng tối rõ ràng. Một bên là nho nhã lịch thiệp, bên là u ám thâm trầm.

Đại não Ôn Phỉ Nhiên trống rỗng vài giây, thấy tiếng tim đập ngừng nhanh hơn của .

Điều thật trách phạm hoa si. Chỉ cần còn sự khao khát đối với con , đều sẽ chống đỡ nổi.

Qua nửa phút, Ôn Phỉ Nhiên mới gian nan dời ánh mắt , ho khan che giấu sự thất thố của . Đồng thời cẩn thận quan sát thần sắc Cố Tùy An. Thấy Cố Tùy An thần thái như thường, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

Cố Tùy An mang theo nhạt hỏi : “Cậu đang xem ngôi ?”

Ôn Phỉ Nhiên gật đầu.

Ngôi đương nhiên . quan trọng hơn là gian gác mái nhỏ hẹp, hai họ nếu ngủ, chỉ thể gắt gao kề sát . Cậu tình nguyện lựa chọn xem cả đêm ngôi .

Không khí trở nên yên tĩnh. Bên tai Ôn Phỉ Nhiên vang lên tiếng vải vóc cọ xát sột soạt. Giây tiếp theo vai trầm xuống.

Ôn Phỉ Nhiên mùi hương gỗ trầm lạnh lẽo bao phủ. Áo khoác còn mang theo nhiệt độ cơ thể Cố Tùy An. Một lạnh một nóng đan xen , hình thành cảm giác đặc thù, trêu chọc tiếng lòng . Ôn Phỉ Nhiên theo bản năng ngẩng mắt lên, đôi mắt phản chiếu nụ nhàn nhạt của Cố Tùy An.

"Ven biển ban đêm lạnh, đừng để cảm lạnh." Sự quan tâm của Cố Tùy An hề quá giới hạn, sẽ chỉ làm cảm giác sự ấm áp nồng đậm.

Ôn Phỉ Nhiên dùng tay nắm lấy cổ áo khoác, im lặng vài giây, mới khẽ gật đầu.

Hai ai cũng mở miệng, cứ như lặng lẽ bầu trời đêm. Dòng khí kích động, khí trở nên chút vi diệu.

Ôn Phỉ Nhiên chủ động tìm chuyện : “Cố lão sư, lạnh ?”

Cố Tùy An đầu .

Không sợi dây thần kinh nào đáp sai , Ôn Phỉ Nhiên cầm lấy chiếc áo khoác dự phòng đặt trong vali hành lý, đưa cho Cố Tùy An.

Cố Tùy An vô cùng tự nhiên nhận lấy, khoác lên .

Thân hình hai họ chênh lệch lớn. Vai lưng Cố Tùy An càng thêm rộng lớn. Áo khoác của làm nền đến như quần áo trẻ con, khoác Cố Tùy An vô cùng vặn. Mà gắt gao bọc trong áo khoác Cố Tùy An, đến tay cũng lộ .

"..." Họ rõ ràng đều quần áo dày hơn, lựa chọn trao đổi mặc.

Ngón tay Ôn Phỉ Nhiên cuộn tròn một chút, tâm ngứa ngáy khó nhịn.

Điều lộ một cảm giác mật khó tả, như một sợi dây vô hình gắt gao buộc chặt họ, làm cách ngừng kéo gần .

Ôn Phỉ Nhiên mím môi , giấu đầu lòi đuôi dùng tay chống sườn mặt, cố gắng khống chế biểu cảm, để Cố Tùy An chú ý tới manh mối.

Gác mái quá mức yên tĩnh, một chút tiếng động nhỏ vụn cũng khuếch đại vô hạn. Hành động của ngược làm Cố Tùy An liếc mắt qua. Vành tai đỏ bừng chậm rãi bại lộ mặt Cố Tùy An.

Ánh mắt Cố Tùy An trở nên sâu thẳm, yết hầu kiểm soát lăn lộn lên xuống. cũng chỉ điểm , bộ dạng vẫn cứ thanh lãnh tự kiềm chế.

“Cậu từng ước nguyện với ngôi ?”

Giọng Cố Tùy An đột nhiên vang lên. Ôn Phỉ Nhiên đầu, môi khẽ hé.

"Tôi từng ước nguyện với ngôi ," Giọng Cố Tùy An nhẹ nhàng. Ôn Phỉ Nhiên thể cảm nhận cảm xúc phập phồng kịch liệt ẩn giấu bên .

“Tôi gặp vấn đề khó khăn nhất cuộc đời . Kinh nghiệm đây giúp gì. Tôi xin giúp đỡ nhiều , cũng nhận nhiều kiến nghị, nhưng vẫn bó tay biện pháp. Không còn cách nào khác, chỉ thể ước nguyện với các vì .”

“Mỗi một đêm cứ như trời, chờ đợi kỳ tích xuất hiện. Khoảng thời gian thấy một ngôi băng. Có lẽ băng thực sự ma lực thần kỳ, đem mang về.”

Tim Ôn Phỉ Nhiên khẽ động, theo bản năng truy vấn: “Cậu là ai?”

Đáy mắt Cố Tùy An phản chiếu ánh : “Có thể là thần.”

Biểu tình Ôn Phỉ Nhiên nhuốm một tia khó hiểu.

Trong cảm nhận của , Cố Tùy An tự mang hào quang, phảng phất như bất kỳ việc khó nào mặt đều thể giải quyết dễ dàng. Ôn Phỉ Nhiên tưởng tượng là nan đề như thế nào, cần Cố Tùy An hướng ngôi cầu nguyện, chờ mong thần đến giải quyết.

Ôn Phỉ Nhiên dám truy vấn, sợ nữa làm Cố Tùy An buồn lòng, chỉ thể tái nhợt an ủi: “Anh làm . Vấn đề đều giải quyết , đổi khác càng thể. Tuy thời gian đó khó khăn, nhưng hiện tại qua , tin tưởng , tin tưởng băng sẽ vẫn luôn chiếu cố .”

"Phải ?" Cố Tùy An đầu, ánh mắt nặng nề , phảng phất như từ nhận sự bảo đảm.

Ôn Phỉ Nhiên như mê hoặc, cánh môi khẽ hé, phát bất kỳ âm thanh nào.

Vấn đề yêu cầu hướng thần cầu nguyện, thể giải quyết ? Cố Tùy An khỏi cũng quá xem trọng .

Mặc dù như thế, Ôn Phỉ Nhiên vẫn đành lòng Cố Tùy An buồn lòng, ma xui quỷ khiến : “Nhất định sẽ.”

Cố Tùy An lặng lẽ ba giây, khóe miệng độ cong càng lúc càng lớn. Khoảnh khắc đó, Ôn Phỉ Nhiên thế mà cảm giác sự nhẹ nhõm, giống như là , tan nát, nữa khâu .

Ôn Phỉ Nhiên khẽ nhíu mày, kìm đau lòng cho Cố Tùy An.

Rốt cuộc là chuyện khó khăn đến mức nào, thể làm thống khổ cẩn thận dè dặt như .

Hai vị trí, cảnh sống và tầng lớp khác biệt. Lấy kinh nghiệm của , căn bản giúp gì.

Ôn Phỉ Nhiên đột nhiên chút nhụt chí.

Cậu nếu mạnh hơn một chút thì .

Cố Tùy An nhạy bén cảm nhận phần cảm xúc , rũ mắt xuống.

Giọng trầm thấp, gắt gao bao quanh , như đang dán tai chuyện: “Phỉ Nhiên, hy vọng ở bên cạnh , vẫn luôn là vui vẻ.”

Những lời vượt qua cách bạn bè. Lông mi Ôn Phỉ Nhiên kiểm soát run rẩy hai cái, phút chốc ngẩng mắt lên, thẳng Cố Tùy An.

Hai ai cũng chuyện. Tình cảm xa lạ chảy xuôi giữa hai . Đến khí cũng trở nên dính đặc như mật đường.

Không qua bao lâu, Ôn Phỉ Nhiên giật thu ánh mắt, ngửa đầu bầu trời, n.g.ự.c phập phồng, thở hổn hển gió biển mát lạnh.

Không ! Cứ như tiếp tục, thật sự chống đỡ nổi!

Tim đập càng lúc càng nhanh, va chạm xương ngực. Cảm giác tê tê dại dại lan tràn . Một loại cảm xúc càng thêm mãnh liệt, thậm chí xuyên qua cơ thể . Ôn Phỉ Nhiên chỉ thể một tay che ngực, tay dán lên khuôn mặt ngừng nóng lên.

Không thể lừa dối nữa .

Tình cảm fan của biến chất !!

Loading...