Người Qua Đường Sợ Xã Hội Nổi Tiếng Nhờ Ăn Dưa - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-03-22 14:34:46
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa giờ nữa phát sóng.

Ôn Phỉ Nhiên lưng về phía ống kính gốc cây cùng khác video trò chuyện, thỉnh thoảng hai tiếng.

Cư dân mạng trong phòng livestream lập tức gợi lên lòng hiếu kỳ, sôi nổi kêu phim đến gần hơn nữa. khi thật sự hình ảnh, họ dám tin mắt .

Ôn Phỉ Nhiên thế mà ở thời điểm mấu chốt , làm trò ống kính chuyện thoại với Lâm Lẫm!

Họ là cho Phó Xương Trạch đội cái mũ xanh càng vững chắc hơn !!

Trong video Lâm Lẫm : “Cậu ghi hình chương trình vất vả ?”

Ôn Phỉ Nhiên lắc đầu: “Cũng tạm .”

Lâm Lẫm tinh nghịch chớp mắt: “Nhiệt độ của Một đường về phía cao lắm đấy. Cậu thể giúp với đạo diễn một tiếng ? Tôi vẫn luôn lịch trống, tùy thời liên hệ .”

Ôn Phỉ Nhiên cô chọc , còn kịp mở miệng, hình ảnh xâm nhập một vị khách mời mà đến.

Phó Xương Trạch bất mãn : “Cái gì? Em công tác ? Không thời gian ở bên cạnh ?”

Lâm Lẫm vốn chỉ định video thanh minh, nhưng thấy bộ dạng mặt dày của Phó Xương Trạch, nhịn lộ bộ mặt thật: “Anh thể cách xa một chút ? Tôi cũng cần gian riêng tư.”

" em lâu để ý đến ." Phó Xương Trạch vẫn giữ nguyên bộ mặt bá đạo tiêu chuẩn đó, giọng điệu nghiêm túc, như đang lên án.

Lâm Lẫm chút khách khí đảo mắt trắng dã: “Mười phút , cứ nhất quyết chen chiếc ghế lười của ? Đó là lâu ?”

Cư dân mạng trong phòng livestream xem ngây .

【 Đây là chim hoàng yến trong truyền thuyết chỉ gả hào môn và tổng tài bá đạo theo tình cảm? 】

【 Ha ha ha ha ha ngờ tổng tài bá đạo là một kẻ lụy tình. 】

【 Đây là Lâm Lẫm cầu Phó Xương Trạch giúp cô diễn màn chứ? 】

【 Nếu yêu, Phó Xương Trạch thể giúp đỡ? Hơn nữa, chi tiết quá chân thật, phảng phất như thấy và bạn trai . 】

【 Nói như , sự tình cũng giống như lời đồn. Ôn Phỉ Nhiên cũng nam tiểu tam . Nếu Phó Xương Trạch còn chịu lộ diện? 】

Phó Xương Trạch chút nào thèm để ý đến hình tượng của , giống như một con ch.ó lớn hung dữ, ôm Lâm Lẫm lòng: “Nếu em đồng ý lời cầu hôn của , liền chấp nhận em ngoài ghi hình show giải trí.”

Lâm Lẫm quá quen thuộc Phó Xương Trạch. Ánh mắt của chính là cầu hôn. Cô một bước đẩy khuôn mặt phiền phức của Phó Xương Trạch : “Đến lượt đặt điều kiện với ? Anh quên ngày đó chúng cãi như thế nào ?”

Lâm Lẫm vốn định thanh minh, tiếp tục : “Đã chúng còn trẻ, cứ nhất quyết đòi cầu hôn. Tôi từ chối, liền giở trò ăn vạ. Tức đến mức ném nhẫn . Ôn Phỉ Nhiên lúc ngang qua, cẩn thận xước tay. Anh sợ m.á.u mất ý thức. Là chúng đưa đến bệnh viện. Tất cả chuyện đều tại , còn liên lụy đến Phỉ Nhiên.”

Phó Xương Trạch phục, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Anh bồi thường cho 3 triệu , còn nhận.”

Chân tướng quả dưa còn quan trọng. Cư dân mạng trong phòng livestream lập tức dời sự chú ý.

【 Ôn Phỉ Nhiên hồ đồ ! Tại cần 3 triệu ! 】

【 Còn chuyện như ? Sau hai cãi báo địa điểm nhé, cũng ngang qua. 】

【 Xem Ôn Phỉ Nhiên thật sự vô tội. Vậy cũng là độc . Liếm l.i.ế.m vợ yêu kiều diễm của , mlem mlem. 】

【 Ha ha ha ha tuy liên quan đến , nhưng Ôn Phỉ Nhiên tỉnh một chút ! Tại nào cũng trùng hợp ngang qua ? 】

Sự tình cuối cùng cũng giải thích rõ ràng. Ôn Phỉ Nhiên thở phào một dài nhẹ nhõm. Trâu Dục Tinh giống như đứa trẻ làm sai chuyện, ngượng ngùng xoắn xuýt theo phía , im như ve sầu mùa đông.

Ôn Phỉ Nhiên vẫn còn giận, thèm phản ứng . Tô Thượng Đình cố tình hừ lạnh một tiếng, làm trò mặt Trâu Dục Tinh nghênh ngang đến mặt Ôn Phỉ Nhiên, còn khiêu khích giơ cằm về phía Trâu Dục Tinh.

Trâu Dục Tinh tức giận đến vung vẩy nắm đ.ấ.m về phía .

Kết thúc màn kịch vui nhỏ , livestream tiếp tục. Xung quanh vẫn là một mảnh hoang dã. Họ xe sơn động, một mảnh đen kịt. Chờ ánh sáng hiện , cảnh tượng mắt khác biệt.

Không còn là hoang dã dân cư thưa thớt, mà là một thôn trang phồn vinh, cũng tràn ngập dấu vết con dừng .

Hoàn cảnh địa lý của hòn đảo nhỏ tương đối đặc thù. Giữa đảo một dãy núi. Những dân sống ở đây xuyên qua mở sơn động, di chuyển đến phía bên . Mà nơi họ sống ban đầu vì bỏ hoang thời gian dài, biến thành một mảnh đất hoang. Hai cảnh tượng khác biệt , chỉ cần xuyên qua sơn động là thấy. Tương phản cực lớn, trách đạo diễn sẽ dùng mánh lới xuyên thời gian .

Trâu Dục Tinh khiếp sợ đến mất chức năng ngôn ngữ, bộ hành trình đều đang "Oa". Tô Thượng Đình liếc trắng mắt: “Cậu biến thành ếch xanh ?”

Trâu Dục Tinh thèm để ý đến , khen ngợi một phen sự khéo léo của tổ chương trình. Cư dân mạng trong phòng livestream cũng chấn động, cũng đưa chương trình lên hot search.

Đạo diễn vì nâng cao độ tham gia, hao tổn tâm huyết, khóa màn hình phòng livestream chính thức ở điểm nhiệm vụ. Các cư dân mạng sôi nổi biến thành giám sát, thể từ họ để phán định nhiệm vụ thông qua , đồng thời spam bình luận tương tác.

Đây đối với fan mà là một phúc lợi cực lớn, ngay cả xem náo nhiệt cũng kích động mong chờ phần tiếp theo.

“Người ủy thác , thôn trang giấu bảo vật thực sự quan trọng. Con dấu giao cho chủ nhiệm thôn.”

“Các chỉ cần nhận sự tán thành của mấy vị truyền nhân, cuối cùng cầm ấn chương của họ, trở nơi thể nhận bảo vật.”

Lần là mỗi tự lực cánh sinh. Mỗi đều phát một tấm bản đồ, phương hướng cụ thể, càng giống như bức vẽ nguệch ngoạc của trẻ con.

Tô Thượng Đình thể cùng đội với Ôn Phỉ Nhiên, dùng mũi hừ hừ hai tiếng, cũng đầu . Trâu Dục Tinh sợ Ôn Phỉ Nhiên còn tha thứ cho , chỉ thể yếu ớt chào hỏi.

Thời gian bắt đầu đếm ngược. Ôn Phỉ Nhiên đầu tiên là nghiên cứu bản đồ một phen, mới thử tìm kiếm về phía .

Không ngờ văn hóa và kiến trúc địa phương đều vô cùng đặc sắc, con đường nhỏ, như một mê cung. Ôn Phỉ Nhiên ba ngõ cụt, sắp suy sụp .

lúc , cuối cùng cũng thấy bóng con đường trống trải.

Ôn Phỉ Nhiên bước nhanh chạy qua, vô cùng lễ phép : “Bà ơi, thể phiền bà giúp cháu chỉ đường một chút ạ?”

Bà lão mặc sườn xám màu xanh đen, tủm tỉm . Ôn Phỉ Nhiên lập tức sững sờ.

Năm tháng bất bại mỹ nhân. Tuy ngoại hình dấu hiệu tuổi tác, nhưng Ôn Phỉ Nhiên thể tưởng tượng dáng vẻ nhất của một khi về già chính là như thế .

Mỗi một nếp nhăn của bà lão đều ẩn chứa sức hút. Bà hiền từ Ôn Phỉ Nhiên, nhận lấy tấm bản đồ trong tay , ý càng sâu.

"Bà đây là ." Bà lão quanh bốn phía, hoang mang : “Bà hôm nay về thăm , tại xung quanh đây đều ?”

Ôn Phỉ Nhiên nghĩ nghĩ, giải thích: “Chắc là vì ghi hình chương trình, đạo diễn mời ở trong nhà ạ.”

"Hóa là như ." Giữa đuôi mày bà lão nhuốm một tia hài hước thuộc về tuổi của bà: “Bà còn tưởng họ đều đang trốn tránh bà cơ đấy.”

Ôn Phỉ Nhiên rõ, nghi hoặc "A" một tiếng.

“Không , bà dẫn theo cháu trai nhỏ ở bên chơi một lát. Cháu mau thành nhiệm vụ .”

Ôn Phỉ Nhiên cáo biệt bà lão, theo sự chỉ dẫn của bà, tìm điểm nhiệm vụ đầu tiên.

Cậu quan sát bốn phía ở cửa, thật sự chắc chắn, chỉ thể thử hỏi: “Xin hỏi đây là nhà Gấu Đen ạ?”

"Gấu Đen" là biệt danh bà lão cho . Ôn Phỉ Nhiên cảm thấy đủ lễ phép, giọng càng ngày càng thấp.

Vài giây , một ông lão tinh thần quắc thước, với tốc độ mà Ôn Phỉ Nhiên thể lý giải lao .

"Cậu gọi cái gì!" Giọng ông lão nghiêm khắc. Ôn Phỉ Nhiên xuống đất lùi về hai bước.

"Xin , cháu cố ý mạo phạm ông." Cậu còn giải thích xong, hai bàn tay khô khốc nắm lấy vai: “Mau ! Là ai cho ?”

Ôn Phỉ Nhiên ngẩn : “Quả thực là khác cho cháu. Là một vị bà lão tình cờ gặp .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nguoi-qua-duong-so-xa-hoi-noi-tieng-nho-an-dua/chuong-19.html.]

"Bà , bà về ?" Ông lão như đả kích, loạng choạng hai bước. Ôn Phỉ Nhiên sợ ông ngã, vội vàng đỡ lấy ông.

"Cậu là cháu trai bà ?" Thái độ ông lão đối với ngoắt 180 độ, dùng đôi mắt già nua vẩn đục tỉ mỉ miêu tả ngũ quan : “Giống, thật giống.”

Ôn Phỉ Nhiên: “...”

“Ông ơi ông hiểu lầm . Cháu là tình cờ gặp vị bà lão . Bà là về thăm , còn mang theo cháu trai.”

"Thăm ? Cháu trai?" Ông lão lặp vài , đôi mắt vẩn đục đều sáng lên: “Chẳng lẽ đứa nhỏ là của !”

Ôn Phỉ Nhiên: ??? Ông ơi, ông đưa kết luận ?

Đây đang thành nhiệm vụ ? Sao đột nhiên biến thành kênh tình cảm ?!!

"Cậu thấy bà ?" Ông lão vô cùng kích động, đưa tay lay Ôn Phỉ Nhiên.

Vai Ôn Phỉ Nhiên còn đang đau, vội vàng : “Ở ngay ngã tư đằng ạ.”

Ông lão tinh thần phấn chấn, bước chân ngừng ngoài. Đến cửa, còn như thanh niên ngây thơ thẹn thùng, cúi đầu sửa sang quần áo của , mang theo tâm trạng thấp thỏm gặp phụ nữ ông yêu thương.

Bị bỏ phía Ôn Phỉ Nhiên chỉ thể giống như kẻ ác phá hoại tình cảm, đuổi theo vài bước về phía , hỏi: “Đây là điểm nhiệm vụ ạ?”

Ông lão lúc mới nhớ tới chuyện chính, tùy ý vẫy tay: “Con dấu ở gối đầu của đấy, tự mà lấy.”

Ôn Phỉ Nhiên bóng lưng bước như bay của ông lão, một hỗn loạn trong gió.

Người xem trong phòng livestream cũng choáng váng.

Khoan , chúng giám sát ? Sao từ đầu đến cuối đều chẳng liên quan gì đến chúng ?

Hai nhóm cùng hỗn loạn. Ôn Phỉ Nhiên theo sự chỉ dẫn của bà lão đến địa điểm tiếp theo. Cậu biệt danh, tuy nhân vật chính và quá trình khác , nhưng kết cục định sẵn. Ôn Phỉ Nhiên cần tốn nhiều sức lực, thậm chí còn nhiệm vụ là gì, lấy con dấu từ đống củi lửa.

Đến điểm nhiệm vụ thứ ba, Ôn Phỉ Nhiên điềm , dám biệt danh. chỉ ở cùng bà lão vài phút ngắn ngủi, vị truyền nhân cũng từ mùi nước hoa mà phát hiện manh mối.

Ôn Phỉ Nhiên đều c.h.ế.t lặng: “Ông ơi, ông cũng định tìm vị bà lão đấy chứ?”

Vị truyền nhân vuốt bộ râu dài, mặc một bộ áo ngắn vải bố, tiên phong đạo cốt: “Bà là chị dâu .”

Ôn Phỉ Nhiên thấy xưng hô , lập tức yên tâm.

Vậy chắc chắn sẽ dính dáng đến kênh tình cảm.

Ôn Phỉ Nhiên kìm lòng hiếu kỳ: “Bà lão lúc trẻ chắc hẳn là đại mỹ nhân. Bà nhiều theo đuổi ? Cháu đến hai điểm nhiệm vụ , hai vị truyền nhân ông lão đến tên bà là xông ngoài, còn đứa nhỏ là của họ.”

Đuôi mày ông lão tiên phong đạo cốt giật giật hai cái, biểu cảm vẫn lãnh đạm. Ôn Phỉ Nhiên càng thêm kết luận ông là ngoại lệ. ba giây ông lão nặng nề đập bàn, chống nạnh c.h.ử.i bới.

"Hai lão già còn ở đó ****, tà tâm bất tử! Còn cướp danh phận của ! Chị dâu mang theo đứa nhỏ về chắc chắn là để nhận với , liên quan gì đến bọn họ! Tút tút tút ——" (tiếng c.h.ử.i che)

Ôn Phỉ Nhiên ngốc , đến tam quan cũng nứt vỡ .

Bình luận trong phòng livestream tăng vọt.

【 Không chị dâu ? Vậy đứa nhỏ tại là của ông ? 】

【 Mẹ ơi là văn học chị dâu em chồng! Thời thượng ? 】

【 Ha ha ha ha thế hệ quả nhiên là tư tưởng bảo thủ hành vi cởi mở. Tôi mỗi về quê thăm đều thể ăn cả miệng dưa, đặc sắc lắm đấy. 】

【 Chị em phía đừng ! Để quả dưa ! 】

【 Cái coi như là gì? Phiên bản nông thôn của vạn mê? 】

【 Chẳng lẽ đây là văn học Mary Sue sớm nhất 《 Tất cả truyền nhân đều yêu 》? 】

【 Ha ha ha ha Ôn Phỉ Nhiên đúng là hình tượng sụp đổ! Tùy tay chọn NPC thế mà mang theo nhiều mối tình rối rắm như ! 】

【 Dù nhiệm vụ đều thành , Ôn Phỉ Nhiên mau đuổi theo ! Tôi xem ba ông già giật tóc , mới mẻ bao. 】

Ôn Phỉ Nhiên dùng phương thức vô cùng quỷ dị dễ dàng nhận tất cả con dấu, trở thành thông quan đầu tiên. Hơn nữa sức phá hoại của kinh , trực tiếp làm cho tất cả giữ cửa đều rút lui, các khách mời tiếp theo cũng cách nào thành nhiệm vụ.

Ôn Phỉ Nhiên hoang mang về phía , như đang sống trong mơ, cảm giác chân thật mãnh liệt, cho đến khi Trâu Dục Tinh vỗ vai.

"Cậu xảy chuyện gì ? Đạo diễn đột nhiên thông báo cho chúng nhiệm vụ thể tiếp tục nữa... Sao biểu cảm ?" Trâu Dục Tinh một nửa, đột nhiên nhận biểu cảm của Ôn Phỉ Nhiên vô cùng kỳ quái.

Ôn Phỉ Nhiên chút chột . chuyện cũng thể trách chứ? Cậu cũng bà lão thể gây phản ứng dây chuyền như .

Những khác cũng lượt , tương tự hiểu , thậm chí còn tìm địa điểm nhiệm vụ, căn bản xảy chuyện gì.

Ôn Phỉ Nhiên ở mép ngoài cùng đám đông, cúi gằm đầu, cố gắng thu nhỏ cảm giác tồn tại. cư dân mạng trong phòng livestream tha cho , đặt tên cho phương pháp qua màn là "Nhổ cỏ tận gốc".

Đạo diễn : “Xin mời những lấy ba con dấu về phía .”

Những khác hai mặt , như trời trồng. Qua ba giây, Ôn Phỉ Nhiên do dự về phía một bước, đỉnh lấy ánh mắt kinh ngạc của , giao con dấu lên.

"Đạo diễn đều nhiệm vụ xảy sai sót, thể thành. Vậy làm thế nào mà lấy con dấu?" Trâu Dục Tinh vẻ mặt ngây thơ .

Tô Thượng Đình đoán điều gì đó: “Sẽ liên quan đến đấy chứ?”

Trâu Dục Tinh khiếp sợ: “Cậu phá nát địa điểm nhiệm vụ ?!”

Ôn Phỉ Nhiên khô khan một tiếng: “Nói thì dài.”

Đạo diễn cũng để họ tiếp tục kể lể câu chuyện phát sóng ngoài, mạnh mẽ mở miệng dời sự chú ý: “Người ủy thác từng , thôn trang bảo vật quan trọng thực sự, chính là phương pháp chế tác vải dệt mà họ truyền qua nhiều thế hệ. Trước đây đều là tiến cống cho hoàng quốc thích, bá tánh bình thường khó gặp . Đến bây giờ cũng là giá trị ngàn vàng. Ôn Phỉ Nhiên nhận sự khẳng định của thừa kế, sẽ ban tặng một cây vải liệu. Sau đó các sẽ hóa thành học viên của học viện thiết kế, làm một bộ quần áo thực sự thuộc về các .”

Nắp hộp mở , khi Ôn Phỉ Nhiên thấy tấm vải liệu đặt bên trong, ánh mắt khỏi kinh ngạc. Qua nửa phút mới hồn , hai tay run rẩy vuốt ve lên.

Ở một thế giới xuyên nhanh, nhiệm vụ của là tiến Thượng Y Cục, cho nam chính một đòn oai phủ đầu. Dựa kinh nghiệm thắng lợi đó, Ôn Phỉ Nhiên vùi đầu khổ học, quả nhiên trong kỳ thi nhỏ chiến thắng nam chính, thậm chí từ một vai phụ hóa thành đại Boss cuối cùng. Nếu lúc đó vì hệ thống sửa đúng cốt truyện mà rơi xuống vách núi, nam chính chỉ sợ đến cuối cùng cũng cách nào chiến thắng .

Ôn Phỉ Nhiên cho rằng thành nhiệm vụ là cáo biệt với đoạn đời trải nghiệm , còn cơ hội chạm đến nữa. Không ngờ tổ chương trình thành cho nguyện vọng cuối cùng .

Ôn Phỉ Nhiên chìm đắm trong thế giới của riêng , hề chú ý đến khách mời đặc biệt của tổ chương trình tới.

“Chào , là nhà thiết kế của viện Hoa Nam? Rất vui làm quen với các bạn.”

Ôn Phỉ Nhiên bắt giữ từ khóa, từ trong đầu lục soát một chuyện cũ.

Lúc đó mới xuyên về, một nghèo hai trắng, đến nợ nần còn trả hết, càng đừng là mua t.h.u.ố.c điều trị cơ thể.

Cậu còn cách nào khác, chỉ thể khắp nơi tìm kiếm phương pháp kiếm tiền. Vừa vặn thấy tiền thưởng cuộc thi thiết kế hậu hĩnh, liền thử vận may, ngờ đạt giải nhất.

Cậu vẫn còn nhớ tên tùy tiện đặt lúc đó là gì nhỉ…

“Tứ Thủy.”

, chính là Tứ Thủy!

Ôn Phỉ Nhiên theo bản năng ngẩng đầu, về phía phát âm thanh: “Tôi là nhà thiết kế Tứ Thủy, từng đạt giải nhất cuộc thi Hoa Nam ly thứ 11, cũng nhờ đó mà tiến ngành thiết kế.”

Ôn Phỉ Nhiên: “...”

Tất cả thông tin đều khớp. Không thể nào trùng tên .

Nếu là Tứ Thủy, là ai?

Loading...