Ngục Quỷ - Tự chương
Cập nhật lúc: 2025-07-18 15:31:39
Lượt xem: 20
“Ma Tước tuy nhỏ, ngũ tạng câu ” (chỉ sự vật tuy nhỏ nhưng nội dung đầy đủ). Dùng lời để hình dung Quân huyện là cực kỳ thích hợp.
Địa phương tuy nhỏ, nhưng thời xưa là vùng các binh gia coi là trọng yếu, nhất định chiếm . Tên những trận đánh nổi danh nhắc tới sử sách, mười cái thì tới chín là liên quan đến Quân huyện. Nơi đây giữa núi non, một dãy núi như một con cự long tung hoành đông tây đem Quân huyện chia cắt thành hai nửa. Xưa , những nữ hài gả đến bên núi, về nhà đẻ thì trèo đèo lội suối cực nhọc. Bởi lúc xuất giá, tiếng đều vô cùng bi thương, khiến cho mẫu thường theo phong tục dặn dò một câu: “Con gả cho nhà đó thì , đừng về, đừng về nữa.” Nói câu vì sợ nữ nhi tương lai nhà chồng ghét bỏ mà là sợ nữ hài về nhà đẻ lúc qua sơn đạo gặp chuyện ngoài ý . Nói cũng đủ thấy sơn đạo thật bình thường.
Có câu: “Nhất tướng công thành, vạn cốt khô”(1), nghìn năm qua tướng sĩ c.h.ế.t trận tại Quân huyện nhiều kể xiết. Nếu như đem gom xương cốt thể chất thành cả một ngọn núi. Không bởi vì c.h.ế.t tha hương mà oan hồn nhiều vô . Chẳng từ lúc nào, luôn luôn mất tích một cách thần bí khi qua sơn đạo . Lâu dần, dân bản xứ cũng hình thành thói quen, khi vượt qua núi thì nhiều tập trung một lúc, chọn giờ lành, dương khí đang thịnh. Rồi thỉnh đạo sĩ đốt nhang mở đường cầu phúc, dùng nhiều giấy tiền rải đường , xem như là chuộc tội với những Quỷ hồn để đường bình an. Sau đó cùng rung chuông nhanh chóng vượt qua núi.
Kỳ thực nếu suy nghĩ kỹ lưỡng, làm gì quỷ thần chứ, bất quá núi cao rừng rậm, sợ là dã thú, độc trùng nào đó ẩn nấp, hại đường đơn lẻ. Nhiều cùng , hơn nữa cùng đốt nhang, rung chuông, tự nhiên sẽ ít độc trùng, dã thú dám gần. Vì sự thiếu hiểu nên thói quen vẫn là cách giải quyết duy nhất kéo dài đến nay. Bất quá với sự phát triển ngừng của khoa học hiện tại, hủ tục cũng dần biến mất.
.
.
.
Thành phố trích vốn cho Quân huyện, xây một con đường nối từ bắc xuống nam. Ngày đường mất đến một giờ đồng hồ, khi đường nhựa thành thì chỉ cần năm phút xe máy là qua. Xây cầu làm đường vốn là việc tích đức thế nhưng hết đến khác chuyện ngoài ý xảy …
“Ngô Thủy Căn! Thằng nhãi con mày c.h.ế.t !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nguc-quy/tu-chuong.html.]
Đội trưởng Trương hai má giật giật lao tới phía xe ủi. Chỉ thấy một chiếc Mazda 6 màu đen, cửa kính lưỡi ủi làm vỡ nát còn lái xe gục xuống vô-lăng, mặt vết máu. Trương ca thầm kêu một tiếng vạn hạnh, răng cưa của xe ủi thiếu chút nữa chạm đầu lái xe . Nếu thật sự chạm , đầu lìa khỏi cổ, đến lúc đó dù là thần tiên cũng cứu . Hắn để tay mũi thương, cảm giác thở mỏng manh, tảng đá treo ở n.g.ự.c liền biến mất. Thở phào một cái, lập tức xoay hướng về phía điều khiển xe ủi kêu gào: “Ngô Thủy Căn, mày con nó còn ở đó ngây làm gì? Mau xuống đây!”
Cửa xe mở , một thiếu niên đầu tổ quạ bước xuống. “Trương ca … Người c.h.ế.t a?”, Ngô Thủy Căn khẩn trương, cào cào vài cái đầu. Đầu tổ quạ lập tức trở thành đầu chổi cùn. (theo qt nó là kiểu đầu bút lông tòe, gọi thế nào nên gọi là đầu chổi cùn)
“Còn thở, mày mau gọi xe cấp cứu!”
Thủy Căn lấy tay bẩn chà chà lên quần, cà lăm: “Em … em điện thoại di động.”
Trương ca tự với bình tĩnh, bằng nhất thời kích động thật sự sẽ đem tên đầu tổ quạ đánh cho một trận.
Từ khi đội khởi công xây dựng đến nay, luôn vài thanh niên trai tráng trong thôn đến nhờ giúp cho để trong đội. Trương Đại Phúc thấy Trương quả phụ hết tới khác cầu, nhất thời nhẹ , để đứa con trai 19 tuổi của bà Thủy Căn đội.
Ngô Thủy Căn từng tham gia học lái xe ở huyện, nên ở trong đội làm lái xe ủi. tiểu tử căn bản giống lao động, làm việc nóng nảy tùy hứng.
Không bằng để lái xe ủi huyện để kiểm tra, sửa chữa. Trương ca rời khỏi công trường vài bước, tới chỗ chiếc xe Mazda vén rèm xe lên.
Đều Trương quả phụ mệnh ngạnh (ngạnh nghĩa là cứng; mệnh kiên cường những khó khăn, thử thách nhưng khắc tới xung quanh), khắc c.h.ế.t nam nhân trong nhà khiến cho chỉ còn một dòng độc đinh. Thế mà, Thủy Căn so với còn xui xẻo hơn, khiến cho Trương Đại Phúc thể tức chết!
Lúc , công nhân ở gần đó gọi 120 (đây là cấp cứu bên Trung Quốc, như kiểu 115 bên ), còn đem côn cạy bật cửa xe . Thủy Căn lo lắng theo lái xe đang ôm . Tuy m.á.u me đầy mặt, nhưng dù hóa thành tro cũng nhận , đây là con trai chủ tịch huyện, Đới Bằng ?