Ngục Quỷ - Chương 74
Cập nhật lúc: 2025-07-20 05:05:17
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Té là, từ khi Quảng Thắng giải về nhà giam, sức ăn của gã tự dưng lớn hơn hẳn. Ở căn tin nhà giam, thức ăn tính khoán, còn cơm thì ăn thoải mái. Lần nào cũng thế, gã ăn hết thức ăn thì nhai cơm , chẳng tí đồ mặn nào mà cũng ăn đến bốn bát to, làm phạm nhân và quản ngục xung quanh ai cũng ngây .
Sau đó, cái bụng Quảng Thắng phình từng chút một, lúc đầu thì cũng chẳng ai để ý cả, dù thì ăn nhiều như thế mà mập lên mới là lạ đấy!
đó, Quảng Thắng cứ ngáp suốt ngày, lúc ở công trường xúc đất mà gã cũng thể chống xẻng ngủ cho . Và cuối cùng thì bất cứ con mắt nào cũng thể nhận cái bụng Quảng Thắng bình thường tẹo nào. Nhất là khi tắm rửa, tất cả cùng đoán trong cái bụng nổi đầy gân m.á.u của Quảng Thắng nhất định là khối u .
Sáng hôm nay đúng là ngày nhà giam tiến hành kiểm tra sức khoẻ thường lệ cho phạm nhân, tới lượt Quảng Thắng, bác sĩ bỗng kinh ngạc kêu “á” một tiếng.
Lúc đầu tưởng rằng bên trong là khối u, nên bác sĩ mới cầm ống tiêm đặc chế định rút một ít tế bào bệnh để cắt lát xét nghiệm, ngờ khi kim tiêm chỉ đến gần da bụng, thì rõ ràng lớp da căng lên cái gì đó đang động đậy dữ dội, lúc đó Quảng Thắng đau đến tru lên như sói.
Bác sĩ dám tiêm bừa nữa.
May mà đội ngũ chữa bệnh mang theo một bộ máy siêu âm đơn giản, kết quả là khi siêu âm xong, cùng hình ảnh máy vi tính mà mắt chữ O mồm chữ A.
Nhìn thế nào thì cái thứ nhoi nhoi trong bụng Quảng Thắng cũng y chang một thai nhi . Bác sĩ nam vội vàng gọi bác sĩ phụ khoa ở nhà giam nữ sang xem nó là cái gì.
Kính sát tròng của bác sĩ nữ thiếu chút là rớt luôn. Sau khi nghiên cứu cái thứ đang nhúc nhích hình ảnh một hồi lâu, cô ngập ngừng nó nhịp tim, hình như thai nhi, nhưng nếu là khối u thì nó cơ thể não bộ, nhất là tự nhúc nhích, nom dữ tợn như một tiểu ác quỷ đang lớn dần lên.
Cuối cùng, bác sĩ với trưởng nhà giam, tình hình của phạm nhân đặc biệt, đưa đến bệnh viện lớn để chẩn đoán một nữa cho chính xác. Trưởng nhà giam thấy chạy ngược chạy xuôi cả một ngày , trời cũng tối, nên quyết định để ngày hôm mới đưa Quảng Thắng tới bệnh viện lớn của thành phố.
Có điều, Quảng Thắng thành thú giải trí vô hạn cho thể các đồng chí cảnh ngục trong trại tạm giam . Cơm tối xong xuôi, kéo tới phòng y tế trong nhà giam để ngó cái bụng của Quảng Thắng bàn tán xôn xao.
Lúc đó, một bác sĩ bên cạnh chỉ bụng Quảng Thắng và : “Mọi thấy những mạch m.á.u chằng chịt nom giống hệt thần chú ?”
Nghe thế, tất cả cũng cảm thấy thế thật. Trưởng ngục giam chợt nhớ tiến sĩ Lương đến đây thăm tù chính là chuyên gia về văn tự cổ, dù cũng đang nhàn rỗi, thế là bèn phái gọi y tới.
Từ lúc kiểm tra thấy trong bụng bầu đến giờ, tinh thần đại ca Quảng Thắng suy sụp. Trực giác của gã rằng tình hình kỳ lạ của gã lúc mối liên quan nào đó với hai kỳ ngộ .
Không là đụng thứ dơ bẩn gì mới rước lấy tiểu quỷ .
Vừa thấy Thuỷ Căn và tiến sĩ Vạn, gã phắt dậy chửi ầm lên.
Nhìn chằm chằm cái bụng phồng lên của Quảng Thắng, Vạn Nhân vội tiến lên hai bước, cúi đầu tỉ mẩn quan sát những hoa văn bụng gã. Nhìn một lúc, mắt y nheo .
Quảng Thắng cũng phập phồng thấp thỏm. Nhìn sắc mặt khác thường của Vạn Nhân khác, y hồi hộp hỏi: “Trong bụng là cái quỷ gì ?”
Vạn Nhân phớt lờ gã, xoay với trưởng nhà giam: “Chỉ là các mạch m.á.u nổi lên mà thôi, tuy hoa văn đặc biệt, nhưng cũng mang ý nghĩa đặc biệt gì.”
Điều khiến tất cả những trong phòng háo hức chờ ‘chuyện lạ thật’ cảm thấy cụt hết cả hứng, ngoại trừ một quản giáo ở canh gác, những khác lục tục giải tán.
Quảng Thắng ngó cả ngày như khỉ. Thấy Thuỷ Căn và Vạn Nhân cũng định , gã cuống quít hô to: “Các ngươi đừng nghĩa khí thế chứ, từng làm gì với các ngươi mà! Ta nông nỗi , các ngươi cứu …”
Khi cửa phòng đóng , Thuỷ Căn cảm thấy tiếng kêu tuyệt vọng của Quảng Thắng vẫn còn vang vọng bên tai.
“Ngươi cách nào để giúp gã thật ?” Thuỷ Căn kìm lòng mà hỏi, Vạn Nhân trả lời, chỉ kéo tay nhanh chóng rời khỏi nhà giam Quân Sơn.
Khi trở xe, tiến sĩ Vạn mới tỏ vẻ vui mừng: “ là trời tuyệt đường ! Ta cách để khắc chế m.á.u của Dát Tiên !”
Nghe thấy thế Thủy Căn như mở cờ trong bụng, dù Vương gia cũng trúng quả mà. Tưởng tượng cảnh giữa hai chân Thác Bạt Thiệu mọc hai cái vòi bạch tuộc, Thuỷ Căn kìm lòng đặng rùng một cái.
Có cách giải quyết là thể hơn nữa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nguc-quy/chuong-74.html.]
Vạn Nhân tiếp: “Ngươi trong bụng Quảng Thắng là cái gì ? Thật thì mạch m.á.u bụng gã đều là ma chú cả đó, trong bụng Quảng Thắng chính là quỷ hiếm ! Để hình thành quỷ , khi còn sống oán linh cực kỳ tàn ác, và còn chịu sự giày vò của bệnh tật. Hơn thế nữa, lúc còn sống, kẻ đó nhất định thể chất nửa nửa ma.
Quan trọng nhất là khi chết, nhất định bám một kẻ cũng mang đầy lệ khí như . Cùng lúc đó, hấp thụ một lượng lớn âm khí của oán linh mới thể thành hình, thỏa mãn tất cả những điều kiện thì chỉ thể là thiên sư chuyển thế – Phùng cục trưởng… Và vị trí nhà giam Quân Sơn nơi Quảng Thắng nhốt là nơi âm khí cực thịnh, thiên thời địa lợi nhân hoà… Nếu tay sắp đặt, thì quả là khó thành!”
Thuỷ Căn câm nín tưởng tượng cảnh đại ca Quảng Thắng sinh một tiểu Phùng thịt nướng, kìm lòng đặng rùng một cái nữa.
“Cho dù gã mang bầu con của Phùng thịt nướng thật… nhưng việc liên quan gì tới việc ngươi giải lời nguyền của Dát Tiên?”
Vạn Nhân mỉm : “Bởi vì quỷ thể trung hoà oán khí trong m.á.u của Dát Tiên.”
Giờ thì bé con hiểu, té Vạn Nhân đem con của Quảng Thắng làm thuốc dẫn đây mà!
“ trong nhà giam tiện lắm, coi bộ đưa gã ngoài mới …” Vạn Nhân thêm, lái xe suy nghĩ về vấn đề cái bụng.
Vạn Nhân cũng kiếm chuyện với Thuỷ Căn nữa. Sau khi đưa về nhà, y lái xe thẳng.
Đối với lời hứa hẹn sẽ đưa Thác Bạt Thiệu và Quảng Thắng của y, Thuỷ Căn vững tin. Dù thì hai , một tên là nghi phạm trộm mộ g.i.ế.c nghiêm trọng, một là phần tử xã hội đen mãi lương còn vượt ngục.
Vạn Nhân chỉ mang cái danh giáo sư đại học, y thể gì đây!
Có điều Thuỷ Căn quá xem thường Vạn Nhân . Chưa mấy hôm, tin con trai chủ tịch huyện phóng thích.
phóng thích vì vô tội, mà vì đây là cách xử lý bệnh nhân tâm thần g.i.ế.c . Nghe đó, thần kinh của Đới Bằng bình thường. Căn cứ theo đánh giá của một chuyên gia tâm lý uy tín, là bệnh nhân tâm thần phân liệt mức độ nặng. Phỏng đoán rằng khi đó Phùng cục trưởng lợi dụng để gây án ỷ tên tuổi của chủ tịch huyện, nên thể miễn trách nhiệm hình sự.
Tuy nhiên cũng vì mà con đường làm quan của chủ tịch Đới xem như chấm dứt tại đây, ông điều đến vùng vùng xa nào đó làm trưởng thôn.
Nghe con trai điên, cả nhà hỏi thăm, ngờ con trai chẳng nhận ai cả, chuyện thì cứ quai quái.
Mẹ bật nức nở, nhưng cũng còn cách nào khác ngoài vài lời an ủi. Ít nhất cũng miễn trách nhiệm hình sự, điều sống nốt quãng đời còn trong bệnh viện tâm thần.
Đường làm quan vô vọng, chủ tịch Đới lệnh ai thăm cả, xem như đứa con mất mặt .
Tối ngày hôm , Đới Bằng chuyển tới bệnh viện tâm thần của thành phố, một chiếc xe con lén lút đến đón …
Ngồi trong xe, thấy Thiệu xuất hiện, Thủy Căn mừng rỡ định chào một tiếng, nhưng bỗng nhớ chuyện vui giữa hai lúc , liền xịu mặt xuống.
Trong mắt là cái thứ ai cũng đè mà, đừng mặt dày bắt chuyện mà làm gì.
khi thấy Thuỷ Căn, Thiệu sửng sốt, mặt tỏ vẻ mất tự nhiên, chứ trừng mắt lạnh lùng như Thủy Căn tưởng tượng.
Sau khi lên xe, ghế , Thuỷ Căn bên cạnh, gì đó, nhưng hổ thôi.
Thấy Thuỷ Căn nghiêng đầu phớt lờ , đành dùng khuỷu tay chọt chọt bé con: “Ta ngươi gạt .”
Nói thừa, Ngô Thuỷ Căn là của Hồ Bài Bài đấy nhá! Khoan , tin lão nhị của Vạn Nhân phân nhánh chứ?
Thuỷ Căn nghi hoặc đầu Thanh Hà vương. Mặt Thanh Hà vương mà ửng lên một chút thẹn thùng hiếm : “Hôm ngươi tới thăm mà… tối đó nhớ ngươi…”
Thuỷ Căn ngơ ngác, chớp chớp mắt vẻ mặt càng lúc càng quẫn bách của Vương gia, giờ mới vỡ lẽ.
Không ban đêm tự làm… cái gì chứ?
Sau đó, Thiệu rống lên với Vạn Nhân đang lái xe, chứng minh cho suy nghĩ của : “Máu của ngươi dính thứ tà ma ngoại đạo c.h.ế.t tiệt gì đó hả! Nếu giải , nhất định g.i.ế.c ngươi!”