NGOAN NÀO, ĐỂ TÔI YÊU EM - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-29 17:10:09
Lượt xem: 439

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay cả cha nghiêm khắc của cũng thường xuyên khen ngợi, bảo con nhà họ Cừu tồi, bắt học tập .

Những lời khen như thế, bao giờ nhận . Tôi ghen tị đến phát điên, từng ít bày trò chơi khăm Cừu Nhượng ở trường. Bao gồm nhưng giới hạn ở việc bỏ rắn cặp sách của , lấy trộm bài tập làm xong để xé nát, bỏ tinh dầu ớt nước uống của .

Lần duy nhất chơi khăm thành công là vụ bỏ tinh dầu ớt. Nhìn Cừu Nhượng chút phòng mà nốc một cạn sạch, đó ho sặc sụa đến mức mặt đỏ gay, vỗ bàn lớn đầy đắc thắng. Cừu Nhượng liếc một cái ngất , cuối cùng xe cấp cứu chở thẳng viện.

Anh dị ứng với ớt.

Tôi vô cùng ngạo mạn rêu rao khắp nơi: "Cừu Nhượng thì cái gì ghê gớm chứ? Chẳng vẫn thiếu gia đây chỉnh cho viện đó ? Các thấy cái bộ dạng t.h.ả.m hại của lúc đó , suýt chút nữa là nước ớt của làm cho phát . Ha ha ha, buồn c.h.ế.t mất!"

Mọi đều khen bản lĩnh, làm vênh váo đến tận trời xanh. Cho đến khi Cừu Nhượng chặn đường trong phòng chứa dụng cụ thể thao, túm lấy cổ áo , ném một con rắn bên trong. Con rắn lướt qua da thịt , cảm giác nhớp nháp và lạnh lẽo cực độ.

Tôi suýt chút nữa là nhảy dựng lên, nhưng Cừu Nhượng dùng lực đè chặt vai , thì thầm bên tai như ác quỷ: "Đừng cử động, đây là rắn cạp nia, Vua độc châu Á đấy, nó c.ắ.n thì trụ quá hai tiếng ."

"Thích ? Tôi đặc biệt tìm nó cho đấy."

Mặt cắt còn giọt máu, run rẩy vì sợ hãi. Cừu Nhượng giả nhân giả nghĩa lau nước mắt cho : "Đừng , kích động quá khiến nhiệt độ cơ thể tăng cao sẽ làm con thú nhỏ sợ hãi, nó c.ắ.n thì cũng cứu ."

Đầu con rắn chui trong ống quần . Tại chui chỗ đó chứ?

Tôi sợ đến mức suýt tè quần, nước mắt nước mũi giàn giụa, lóc t.h.ả.m thiết đến mức thốt nên lời: "Cầu xin ... lấy nó … Tôi sai , Cừu Nhượng sai , bao giờ dám chọc nữa!"

Cừu Nhượng một lúc, bật khinh bỉ: "Tôi cứ ngỡ bản lĩnh lớn lắm cơ đấy."

Đầu óc đình trệ , chẳng còn chút liêm sỉ nào nữa, kéo quần , cầm lấy tay Cừu Nhượng nhét bên trong: "Anh lấy nó , đoạn t.ử tuyệt tôn hu hu... Nó sẽ c.ắ.n đứt của chứ?"

quá nhiều nên thiếu oxy, đầu óc chút tỉnh táo, cư nhiên dụi cái mặt đẫm nước mắt nước mũi vai Cừu Nhượng.

"Anh 'vua độc châu Á' quấn lấy thì dĩ nhiên là bản lĩnh , thử lấy nó nhét quần xem, cũng chẳng bản lĩnh gì , mau lấy nó nếu c.h.ế.t cho xem hu hu…! Anh dùng nước hoa gì mà thơm thế, đợi c.h.ế.t nhớ xịt một ít lên mộ nhé..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ngoan-nao-de-toi-yeu-em/chuong-2.html.]

Nghe những lời nhảm nhí của , bãi nước mũi nước mắt dính chiếc sơ mi trắng tinh khôi của , Cừu Nhượng nhắm mắt , hít một thật sâu, "Câm miệng!"

Anh chạm con rắn đang quấn , tay lôi thứ đó , ném xuống đất giẫm c.h.ế.t.

Lúc Cừu Nhượng giẫm c.h.ế.t con rắn đó, sắc mặt cực kỳ u ám. Y hệt cái biểu cảm lúc ngoắc tay bảo đây. Tôi cam đoan, tám phần là nảy sinh sát tâm .

Tiếng chuông cảnh báo trong đầu reo vang, lập tức nhớ nỗi sợ hãi Cừu Nhượng chi phối, đầu định chạy. chạy thoát.

Cừu Nhượng bóp chặt gáy kéo ngược trở , "rầm" một tiếng đóng cửa, thuận tay chốt khóa luôn. Anh đè lên cánh cửa, lộ dáng vẻ của một loài dã thú hung dữ: "Tiểu súc sinh, cho ăn cái gì đấy?"

"..."

Tôi dám .

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Cừu Nhượng cúi đầu xuống chiếc quần đang căng phồng một hình thù kỳ quái của , hít một thật sâu nở một nụ dữ tợn, "Được, , cần hỏi nữa."

Một tay tháo thắt lưng của , gập vỗ vỗ lên mặt , " là loại nặng nhẹ. Chọc , coi như phúc ."

Tôi ngông cuồng hơn hai mươi năm qua, hiếm khi sợ ai. Cừu Nhượng chính là cái tên đầu danh sách đó. Anh chính là loại ch.ó sủa, c.ắ.n thèm báo một tiếng.

Đêm hôm đó, lặp những lời của mấy năm . Hy vọng thể giống như xưa mà tha cho kẻ vô dụng là , "Cầu xin , Cừu Nhượng, sai ! Tôi nhắm ..."

"Anh lấy nó , dám nữa..."

"Tôi hỏng mất! Tôi hỏng thật !!!"

Chỉ điều , dù lóc t.h.ả.m thiết thế nào, Cừu Nhượng cũng hề buông tha. Ngược , càng lúc càng trở nên phấn khích hơn. Anh bóp lấy cổ , vẻ mặt đầy xa: "Cứ trừng phạt là lóc đáng thương, lấy lòng thương hại của ai?"

"Loại hư hỏng như , nếm đủ giáo huấn mới chịu yên ."

"Tôi sớm chướng mắt cái bộ dạng ngông cuồng coi trời bằng vung của , gan lớn thế cơ mà, chuyện gì cũng dám làm, thực sự tưởng rằng ai trị ?"

Loading...