Nghiện pheromone của bạn cùng phòng Alpha lạnh lùng - 3

Cập nhật lúc: 2025-10-21 05:07:57
Lượt xem: 6,255

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi hít ôm quần áo xuống tầng giặt, hề nhận Lục Hằng phía đang chằm chằm .

 

Tôi mãn nguyện hít thêm vài nữa mới lưu luyến bỏ áo máy giặt.

 

Sau đó, xổm đất, thở dài thườn thượt.

 

“Cái bệnh gì kỳ cục … chắc cuối tuần viện khám thôi…”

 

Cuộc sống đang yên tự dưng đảo lộn, mà còn liên quan tới bạn cùng phòng lạnh như băng.

 

Đang định đổ nước giặt thì phát hiện quên mang.

 

Tôi lẩm bẩm ba giây định về lấy, thì một bàn tay vươn ngay bên tai, giọng trầm quen thuộc vang lên lưng:

 

“Thấy mang theo, nên theo.”

 

Tôi chẳng nổi lời nào , bộ sự chú ý đổ dồn bàn tay chạm vai của .

 

Cơn nghiện pheromone khơi lên nữa. Tôi nuốt nước bọt, cố gắng kiềm chế ý nghĩ trong đầu:

 

“Muốn ôm… dán sát …”

 

Lúc đó, như một kẻ đang kẹt giữa sa mạc khô cằn, mà Lục Hằng là nguồn nước duy nhất.

 

“Trác Du?”

 

Lục Hằng vỗ nhẹ vai . Tôi hồn :

 

“Hả?”

 

“Ngẩn ?”

 

“Ờ…”

 

Tôi vô thức đôi môi mỏng đỏ au của .

 

Mùi bạc hà ở đó đậm hơn ?

 

Linh hồn như kéo , kiềm chế nữa, ngẩng đầu lên — định hôn .

 

Ngay khi sắp chạm tới, Lục Hằng đưa ngón tay chặn trán , ngửa đầu để kéo giãn cách:

 

“Cậu hôn ?”

 

Tôi gật đầu suy nghĩ.

 

Rồi khựng .

 

Linh hồn khỏi nhà bắt đầu . Tôi nhớ chuyện sắp làm, sợ tới mức rùng một cái.

 

Đây chính là sức mạnh của pheromone ?

thể khiến lý trí của một sụp đổ…

 

Không đợi tới cuối tuần, bệnh viện ngay hôm nay.

 

Lục Hằng nhướng mày:

 

“Sao hôn ?”

 

Tôi nghẹn lời, thể trả lời .

 

Lục Hằng như hiểu điều gì, khóe môi khẽ cong lên:

 

“Cậu thích ?”

 

“!”

 

Tôi hoảng hốt lắc đầu, quá vội đến mức suýt sặc nước bọt:

 

“K- !”

 

Nụ mặt biến mất ngay trong tích tắc:

 

“Vậy lúc nãy định làm gì?”

 

Tôi lắp bắp hồi lâu, cuối cùng vẫn do dự thật:

 

“Lục Hằng, tớ... tớ hình như ngửi thấy pheromone của .”

 

Lục Hằng chẳng hề tỏ ngạc nhiên, ngược còn bình tĩnh:

 

“Rồi nữa?”

 

Âm cuối trong giọng như chút dụ dỗ, khiến khó mở lời:

 

“Tớ… hình như phụ thuộc pheromone của …”

 

Thật vô lý.

 

Nếu chuyện xảy với chính , chắc chắn đời nào tin nổi.

 

Lục Hằng tiếp nhận chuyện vô lý một cách trơn tru:

 

“Phụ thuộc thế nào?”

 

Tôi nhắm mắt, thành thật khai báo:

 

“…Muốn ngửi.”

 

Lục Hằng cúi mắt , môi mỏng mấp máy:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nghien-pheromone-cua-ban-cung-phong-alpha-lanh-lung/3.html.]

 

“Chỉ ngửi thôi ?”

 

“Muốn sờ… hôn.”

 

Ngay khi xong, khát khao pheromone áp đảo lý trí, nhắm mắt lao đến hôn .

 

vì quá , mới hôn hai giây, chịu nổi mà rời .

 

Lục Hằng vẫn yên từ đầu đến cuối, bất kỳ phản ứng nào.

 

Tôi đau khổ :

 

“X-xin … tớ phát bệnh …”

 

Bất chợt, pheromone của mạnh mẽ bùng lên khiến chân mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống sàn. Lục Hằng nhanh tay đỡ lấy , một tay siết chặt eo, ôm lòng:

 

“Chỉ mới thả tí pheromone mà mềm chân ? Nhạy cảm đến thế cơ ?”

 

Tiếp xúc gần với , như điện giật, chỉ chân mềm, mà cả ngón tay cũng run rẩy.

 

Tôi ngẩng đầu , khuôn mặt Lục Hằng trở nên mờ mờ ảo ảo.

 

“Vậy… theo lý thì, thể đánh dấu ?”

 

Lục Hằng đưa ngón cái lau giọt lệ ở khóe mắt .

 

Tôi chớp mắt, cố gắng nuốt lệ xuống:

 

“Sao thể?! Tớ là beta, tuyến cổ thể giữ pheromone …”

 

Lục Hằng bất ngờ đưa tay chạm cổ . Tôi suýt nữa quỵ xuống.

 

Không nữa .

 

Sức hút từ … quá mức trí mạng.

 

“Lục Hằng… hôm nay rảnh ?”

“Có, ?”

 

Tôi ngập ngừng:

 

“Chiều nay bệnh viện với tớ ? Tớ khám thử, lỡ chữa …”

 

Tôi chắc ảo giác , nhưng hình như sắc mặt … lạnh hơn một chút:

 

“Được.”

 

Tôi thở phào.

 

Thì bạn cùng phòng lạnh lùng là kiểu ngoài lạnh trong ấm.

 

Nếu chỉ bảo "tớ ngửi pheromone của Alpha", khéo bác sĩ còn đề nghị cho khám… thần kinh.

 

Có Lục Hằng cùng, ít nhất còn thêm chút cơ sở.

 

6

 

Kết quả khám mấy khả quan.

 

“Căn bệnh tên là ‘Beta suy giảm pheromone bẩm sinh’.”

Bác sĩ đẩy gọng kính lên, “Cả thế giới mới ghi nhận một ca như .”

 

Tôi nhăn mặt:

 

mười tám năm qua em biểu hiện gì? Tại cứ gặp Lục Hằng là phát bệnh?”

 

Bác sĩ chỉ Lục Hằng:

 

“Tuyến pheromone của vốn luôn trong trạng thái ‘ngủ đông’. Chính pheromone của kích hoạt nó. Từ giờ về , chỉ ngửi mỗi pheromone của thôi.”

 

Tôi im lặng.

 

Khi còn sống chung với Lục Hằng, còn thể tìm giải tỏa.

 

nếu nghiệp mỗi một ngả thì ?

 

Nghĩ đến cái cảm giác bứt rứt nóng rực đó, cau mày tới mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi, chỉ thể cố mà chịu.

 

Tôi hỏi với chút hy vọng:

 

“Vậy… cách nào điều trị ?”

 

Bác sĩ dội gáo nước lạnh:

 

“Không. Chỉ thể từ từ cai nghiện bằng ý chí.”

 

Không nhiều ca lâm sàng, nên cũng tỉ lệ thành công là bao nhiêu.

 

Chỉ thể cược một .

 

Lúc , Lục Hằng lên tiếng:

 

“Cậu thể đánh dấu ?”

 

“?!”

 

“!!”

 

 

 

Loading...