Ngày An Nghỉ - Chương 88

Cập nhật lúc: 2026-05-05 16:29:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cưỡi Đại Hoàng địa điểm lúc , đám zombie vốn vây quanh nơi đó rời .

Nói chính xác hơn là " dọn ".

Vinh Quý thấy nhiều mặc trang phục bản địa của Tây Tây La. Chân mày tinh tế, làn da trắng nõn, bản xứ. Bọn họ đang áp giải vài con zombie. Một chiếc xe đang đậu ở ngay sát vách, đại khái là xe áp giải.

Lili♡Chan

"Hana, về ?" Nhìn thấy cô bé nhảy xuống khỏi Đại Hoàng, một thanh niên trong đó bèn lên tiếng chào hỏi.

Vinh Quý lúc mới tên cô nhóc.

Không hề hé răng, cô bé chỉ gật đầu. Vừa nãy ở xe, Vinh Quý giúp em rửa sạch khuôn mặt nhỏ nhắn, cho nên hiện tại trông cô bé sạch sẽ, mặt cũng còn lưu chút dấu vết lóc nào.

Đứa trẻ rõ ràng kiểu chủ động lấy lòng khác, trái càng giống một con nhím nhỏ xù lông hơn.

đại khái là quen với thái độ , thanh niên tóc ngắn cũng để bụng. Sau khi phát hiện Vinh Quý và Tiểu Mai theo bên cạnh cô bé, Vinh Quý chú ý thấy híp mắt . Trên mặt tuy vẫn nở nụ , nhưng xen lẫn vài phần đề phòng.

"Này! Hai ngoại lai là bạn mới của em ? Hay là khách?" Anh hỏi với giọng điệu vẻ sảng khoái.

Toàn Vinh Quý và Tiểu Mai đều khoác áo choàng. Chiếc áo choàng đặc trưng dân tộc rõ ràng, đồ của bản địa. Áo choàng che kín mít họ, chỉ để lộ tay chân. Vừa liếc qua thấy rõ những bộ phận làm bằng kim loại. Người địa phương thói quen dùng t.h.u.ố.c để chữa bệnh, sử dụng các sản phẩm kim loại thế, cho nên đây càng là tiêu chuẩn quan trọng để phân biệt họ với bản xứ.

Cô bé - , hiện tại Vinh Quý em tên là Hana - đầu Vinh Quý và Tiểu Mai. Khi đầu , em với thanh niên : "Không khách, là nhân viên mới thuê của em."

Khi những lời , cô nhóc còn ưỡn n.g.ự.c đầy rụt rè, cố vẻ một bà chủ nhỏ. Chẳng qua khí thế duy trì bao lâu thì xẹp xuống. Em ngoái đầu dò xét Vinh Quý và Tiểu Mai. Phát hiện hai phản ứng gì khác thường, cô nhóc mới miễn cưỡng yên tâm.

"Thuê ngoài ? Ờ... cũng đúng." Thanh niên nọ giật , một lúc như nghĩ điều gì, mỉm xua tan sự ngờ vực.

Chào hỏi đồng bọn bên cạnh một tiếng, chạy chậm tới, cúi , hai tay chống lên đầu gối, với Vinh Quý và Tiểu Mai: "Tôi tên là Chirrut, xem như là tiền bối của hai ."

Anh chỉ tay về phía cửa hàng nhà Hana, tiếp: "Trước là nhân viên ở cửa hàng . Hiện tại tuy làm việc ở đây nữa, nhưng mỗi ngày vẫn sẽ qua đây quản lý đám bất t.ử , cho nên các sẽ thường xuyên chạm mặt đấy."

"Chuyện trong thành phố nếu hiểu thì thể hỏi Hana . Nếu vẫn rõ, các thể hỏi nha."

"À cảm ơn, tên là Vinh Quý, vui làm quen với !" Vinh Quý vốn là dễ , khó khăn lắm mới gặp một chủ động đến chào hỏi một cách đàng hoàng, cuống quít vươn tay , những từ ngữ xã giao cũng trôi chảy tuôn trào.

Không còn nghi ngờ gì nữa, bản địa vốn nghi thức bắt tay. Thanh niên tên Chirrut bàn tay Vinh Quý vươn tới, ngẩn , chậm nửa nhịp mới vươn tay . Chưa kịp phản ứng, tay máy nhỏ nắm chặt lấy.

Lại còn lắc lắc lên xuống.

Lúc mới ý thức đây đại khái là lễ nghi của đối phương.

Đôi môi mỏng vì kinh ngạc mà hé mở nhanh chóng cong lên thành một nụ . Chirrut với Vinh Quý: "Tôi cũng vui làm quen với ."

"Mỗi ngày đều sẽ qua đây, việc gì cần giúp đỡ cứ tìm ." Vì công vụ trong , Chirrut cũng nán lâu. Lặp những lời một nữa, vẫy vẫy tay tiêu sái rời .

" là một nhiệt tình ghê!" Từ biệt Chirrut, Vinh Quý nhỏ với Tiểu Mai: "Anh bảo mỗi ngày đều sẽ qua đây, việc gì thể tìm giúp đó."

Tiểu Mai liếc mắt một cái, hé răng.

Người là để báo cho ngày nào cũng đến tuần tra, khuyên đừng ý đồ gì với cô bé, nếu thì...

Kẻ lời cảnh cáo ngầm, chỉ đơn thuần hiểu theo nghĩa đen như , e rằng đời chỉ mỗi Vinh Quý.

"Chuyện đó..." Trong lúc hai máy nhỏ đang kề tai thầm, cô bé phía đầu , chần chừ : "Xin , hai là nhân viên trong tiệm."

"Không , em cũng mà. Về và Tiểu Mai còn tới đây thường xuyên. Em chúng làm việc ở đây, thì ngày nào cũng thể đến !" Vinh Quý sảng khoái xua tay.

và Tiểu Mai cũng chẳng việc gì làm. Lúc còn định tìm chút việc để g.i.ế.c thời gian, nay bất ngờ nhận làm nhân viên, thế càng đỡ rắc rối.

" mà, hóa từng là nhân viên ở đây ?" Ngay đó, m.á.u nhiều chuyện của Vinh Quý nổi lên.

Chần chừ gật đầu, cô bé mở khóa cửa : "Lúc ba còn sống, Chirrut làm việc ở đây. Về khi ba qua đời, liền rời ."

"Hả? Tại ? Anh thấy mà, giống kiểu ông chủ mất bỏ tìm đường sống khác ." Vinh Quý hỏi vô cùng thẳng thắn.

"Rắc" một tiếng, cửa mở. Cô bé đẩy cửa bước , bật đèn lên mới đầu trả lời câu hỏi của Vinh Quý: "Em cũng . Bọn họ... Chirrut, còn Yanni, Đông Xuân, đều là . Thế nhưng ba mất, bọn họ lập tức rời ."

Nói đến chuyện , nét mặt cô bé nhuốm màu u ám.

" Chirrut ngày nào cũng tới mà. Hơn nữa..." Vinh Quý ngẩng đầu ngẫm nghĩ: "Anh và Tiểu Mai sở dĩ đến nơi là nhờ một nam nhân viên xinh ở cửa hàng nọ cho đấy. Người đó vóc dáng cao ráo, bên trái má lúm đồng tiền, lông mày xếch lên."

Vinh Quý tỉ mỉ miêu tả vẻ của mỹ nhân nọ.

Cô bé bĩu môi: "Người đó chắc chắn là Yanni. Hiện tại những vị khách đến đây mua thuốc, về cơ bản đều lừa dối đến."

Kẻ "lừa dối" đến - Vinh Quý: "..."

"Còn một tên là Đông Xuân. Anh lái xe buôn bán ở cổng thành, cũng thường xuyên chở khách đến đây mua thuốc." Đôi mắt to tròn ngoài cửa, hướng về phía Yanni rời , cô bé .

"Trông vẻ bọn họ đều quan tâm đến em đấy chứ!" Nghiêng đầu, Vinh Quý đúc kết: "Thế nhưng, tại rời cơ chứ?"

"Em... em cũng ." Cúi gằm mặt, Hana khẽ đáp.

Vinh Quý nghĩ mãi cũng thông.

Anh vốn là một vô cùng đơn giản. Nếu thích một , sẽ tận lực đối xử với đối phương. Dù bản thật sự vô dụng cũng chẳng , ít nhất vẫn thể bầu bạn bên cạnh họ.

Còn Chirrut rời , Yanni từng gặp mặt một , cả Đông Xuân từng gặp gỡ, cách làm của bọn họ rõ ràng là đang dốc sức giúp đỡ chủ cũ, giúp đỡ Hana, nhưng tại ?

Cứ thế để mặc một cô bé con sống cô độc trong căn nhà rộng lớn , mỗi ngày đối mặt với ba c.h.ế.t nhưng vẫn về nhà. Nhìn thấy dáng vẻ đáng sợ của họ, cho dù đó là của , nhưng thực tế khi đối diện thì vẫn sẽ sợ hãi chứ?

Sợ hãi, bi thương hoài niệm, một đứa trẻ tuổi đời còn nhỏ bé như gánh chịu những cảm xúc đầy mâu thuẫn.

Cứ tiếp tục thế , tâm lý đứa trẻ sớm muộn gì cũng sinh bệnh, chừng còn biến thành kẻ mang nhân cách chống đối xã hội mất!

Nghĩ trăm cũng , Vinh Quý rầu rĩ lo âu.

lúc , Tiểu Mai bỗng nhiên cất lời:

"Bọn họ bắt buộc rời ."

"Hả?" Nghe , Vinh Quý lập tức dời tầm mắt sang Tiểu Mai. Không chỉ , cô bé cũng ngẩng phắt đầu lên.

"Dựa theo lời cô , mỗi cửa hàng ở thành phố Tây Tây La đều bí phương riêng. Trước mắt, phương thức kế thừa chủ yếu vẫn dựa huyết thống. Tuổi cô còn nhỏ, kịp học thủ đoạn chế t.h.u.ố.c do tổ tông truyền thì cha qua đời. Trong tình huống , nếu ba nhân viên đang tuổi trưởng thành ở , ngoài thể sẽ nghi ngờ họ rắp tâm bất lương."

"Người khác sẽ cho rằng bọn họ ở là vì dòm ngó bí phương mà ba cô để , hoặc là nhắm chính cửa hàng ."

"Nếu cô năng lực chế thuốc, thể lấy phận chủ tiệm tiếp tục kinh doanh cửa hàng, thì bọn họ cần rời . trong tình thế cô vô lực tiếp quản cửa tiệm , sự rời của họ mới là cách lựa chọn chính xác nhất để giúp đỡ cô."

"Không vì sợ hãi, cũng chẳng do tính cách bạc bẽo, mà là họ đang chọn một phương thức khác để bảo vệ cô."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ngay-an-nghi/chuong-88.html.]

"Không chỉ riêng bọn họ, dù cô thuê bất kỳ kẻ nào trong thành phố , cũng sẽ một bộ phận nghi ngờ kẻ đó ôm lòng khó lường."

"Trừ phi thuê ngoại lai."

"Cho nên, khi thấy cô thuê ngoại lai như chúng làm nhân viên, Chirrut mới thở phào nhẹ nhõm."

Nói xong đoạn , Tiểu Mai liền im bặt.

Dựa theo cá tính của Tiểu Mai, thể giải thích cặn kẽ đến mức là vô cùng nể tình .

"Hóa là như ?" Nghe Tiểu Mai giải thích, Vinh Quý bừng tỉnh đại ngộ. Tầm mắt về phía Hana, chỉ thấy cô bé cũng đang chìm trong suy tư.

Nhìn Vinh Quý và cô bé mỗi theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng, cứ đực cửa nhúc nhích, Tiểu Mai khựng một chút. Giống như lúc sáng Vinh Quý dạy, cọ sạch lòng bàn chân lên bậc thềm cửa hàng mới cất bước, nhàn nhạt :

"Dịch dinh dưỡng cường lực ba cô làm để ở ? Tôi cần xem qua một chút."

"À, , ở tầng hầm, xin theo em." Bị giọng của Tiểu Mai cắt ngang dòng suy tưởng, cô bé bỗng bừng tỉnh. Nhảy cẫng lên, bước chân em thoăn thoắt dẫn đường phía , đưa Vinh Quý và Tiểu Mai về phía cuối tầng một, ngay gầm cầu thang.

Lúc Vinh Quý mới phát hiện nơi đó còn một cánh cửa nhỏ dẫn thẳng xuống tầng hầm.

Khác biệt với cái tầng hầm nhỏ bé ở cố hương Tiểu Mai mà từng ghé qua, tầng hầm nơi đây thể là vô cùng rộng rãi! Diện tích tương đương với tầng một của cửa hàng, thậm chí trần nhà còn vẻ cao hơn một chút. Bên trong xếp từng dãy kệ dài san sát, bên bày la liệt đủ loại d.ư.ợ.c vật.

Quả thực chẳng khác nào thư viện mà kiếp Vinh Quý từng đến!

Chẳng qua thứ bày kệ là sách, mà là thuốc!

Bị những chiếc kệ cao lớn làm cho lu mờ, máy nhỏ bé Vinh Quý ngửa đầu lên, khuôn miệng hé mở, trong lòng tràn ngập sự kinh ngạc lẫn cảm thán.

"Dịch dinh dưỡng cường lực ở chỗ ." Số lượng kệ hàng ở đây nhiều đến mức làm Vinh Quý hoa cả mắt, thế nhưng cô bé quen thuộc như dạo trong vườn nhà. Chỉ thấy em đến chiếc kệ trong cùng, xổm xuống, kéo bật một cánh cửa sập mặt đất.

Hóa ở đây còn mật thất!

Cô bé cố hết sức ôm một chiếc bình lớn hình trụ lên.

Thứ dung dịch bên trong ánh đèn chiếu rọi lóe lên những tia sáng bảy màu.

Vinh Quý lập tức liên tưởng đến lớp vảy cá của nhân ngư đang cuộn trào giữa làn nước biển ánh mặt trời rực rỡ.

Thật là một màu sắc vô cùng mộng ảo!

Vươn tay , Tiểu Mai đón lấy chiếc bình từ tay cô bé. Đỡ lấy thật vững vàng, với hai : "Đưa đến phòng làm việc, sẽ bắt đầu phân tích ngay bây giờ."

"A, !" Hoàn ngờ Tiểu Mai bắt tay làm việc ngay lập tức, cô bé ngẩn một chốc. Ngay đó, em dẫn hai trở lên tầng một, leo qua cầu thang, đưa họ bước phòng làm việc của ông chủ đeo kính.

Tiểu Mai quá lùn, bàn làm việc khó khăn lắm mới cao bằng mặt bàn. Cô bé bèn cống hiến một chiếc ghế đẩu vô cùng rộng rãi.

"Đây là ghế ba đóng cho em. Khi ba chế thuốc, ba luôn thích để em bên cạnh xem."

Đẩy chiếc ghế đẩu đến bàn làm việc, Tiểu Mai trèo lên, cô bé chợt ngẩn ngơ.

Không để tâm đến lời em , Tiểu Mai đặt chiếc bình lên chiếc bàn làm việc rộng lớn. Tầm mắt và đôi tay thong thả lướt qua đủ loại dụng cụ bàn, bắt đầu làm quen với cách sử dụng của chúng.

Dược tề học ở nơi thật sự vô cùng đặc biệt, nhiều dụng cụ thể nắm bắt cách dùng trong một sớm một chiều. Cậu cũng hề nóng vội, xe Đại Hoàng một chuyến, lấy hộp dụng cụ của . Cặm cụi lắp ráp một hồi, tự chế tạo vài cỗ máy chuyên dụng.

Rút một ống nghiệm dịch dinh dưỡng cường lực từ trong bình , Tiểu Mai bắt đầu chuỗi công việc phá giải thành phần đầy gian nan.

Ngồi xổm chân bàn làm việc, cô bé nhỏ nhắn ngước máy đang bận rộn bên .

Ánh mắt mê mang tràn ngập sự hoài niệm, em dường như đang chìm cõi mộng.

"Hana, em đây xem Tiểu Mai làm việc, cùng dọn dẹp nhà cửa nào?" Lần , đ.á.n.h thức cô bé khỏi dòng suy tưởng là Vinh Quý.

Lúc Tiểu Mai xe, Vinh Quý cũng theo. Anh lấy găng tay và khăn trùm đầu chuyên dụng để làm việc , tự dùng một bộ, để phòng hờ còn mang thêm cho cô bé một bộ.

"Em làm việc với !" Giữa một Vinh Quý đội khăn trùm đầu đáng yêu, tay đeo đôi găng tay cũng đáng yêu kém, và một Tiểu Mai khuôn mặt lạnh tanh, cô bé dứt khoát chọn Vinh Quý.

Ờ thì, thực em chọn , mà là đang lựa chọn ngành nghề: Vinh Quý đại diện cho công việc tay chân, còn Tiểu Mai đại diện cho công việc trí óc. Nghĩ bằng đầu gối cũng bản hợp với loại nào hơn nha.

Cô bé nhảy cẫng lên, vỗ vỗ phủi bụi mông, vui sướng chạy về phía Vinh Quý.

Đội lên đầu chiếc khăn trùm đáng yêu, đeo đôi găng tay đồng bộ, cô bé bắt đầu cùng Vinh Quý tổng vệ sinh nhà cửa!

Bọn họ bắt đầu dọn dẹp từ phòng ngủ của cô bé. Từ ngày ba qua đời, phòng ngủ của em từng dọn dẹp t.ử tế. Vỏ chăn và ga giường kỹ dơ hầy, những bộ cất trong tủ cũng chung phận. Hỏi han cô bé một hồi, Vinh Quý mới tá hỏa phát hiện : Hóa cô nhóc ngót nghét một năm trời hề giặt giũ chăn ga gối đệm!

"Bẩn thì em cứ thôi. Cũng may đây ba may cho em nhiều ga giường và vỏ chăn." Bị thấy đống đồ ngủ bẩn thỉu của , cô bé rõ ràng chút ngượng ngùng, lí nhí giải thích.

" mà từ tháng nữa, em hết đồ để . Đành lấy bộ sớm nhất lồng dùng tiếp."

Vinh Quý: "..."

Cái tác phong lười biếng chuẩn mực ... Này cô em, trong xác em đang trú ngụ linh hồn của một ông chú lôi thôi đấy?

Dơ bẩn mới chỉ là một vấn đề nhỏ, cách lồng chăn cũng sặc mùi bất . Quả thực là nhét bừa ruột chăn trong vỏ, tùy tiện rũ rũ vài cái đắp tiếp.

mà...

Vinh Quý liếc cô nhóc đang đỏ bừng mặt bên cạnh. Một đứa trẻ sống thui thủi một tự vỏ chăn là giỏi lắm . Em lùn tịt thế , việc rũ phẳng ruột chăn bên trong vỏ vốn dĩ vô cùng khó khăn, cũng khó trách...

"Chúng lột hết ga giường với vỏ chăn của em xuống đem giặt nhé?" Giơ một ngón tay lên, Vinh Quý trông vô cùng "đảm đang" với cô bé.

Trong đáy mắt lóe lên từng vì nhỏ, cô nhóc dùng sức gật đầu lia lịa.

Sau đó...

Cậu máy Vinh Quý nãy trông còn vô cùng tháo vát, lúc tháo vỏ chăn chẳng loay hoay thế nào tự nhốt luôn trong đó, giãy giụa mãi .

Hết cách ! Vỏ chăn nhà cô nhóc thật sự quá lớn mà!

Nghe thấy tiếng kêu cứu phát từ trong vỏ chăn của Vinh Quý, cô bé lóng ngóng vụng về hì hục nửa ngày trời mới tìm vị trí của . Hai con hậu đậu như mất thêm một thời gian dài đằng đẵng mới vuốt phẳng chiếc vỏ chăn, phân rõ mặt trong mặt ngoài. Khó khăn lắm mới lôi đống đồ cho máy giặt, bọn họ gặp một bài toán nan giải khác.

Không cách sử dụng máy giặt bản địa, Vinh Quý đành tùy tiện bấm bừa vài nút. Máy giặt ọt ẹt hai cái, hỏng luôn.

Hết cách, Vinh Quý chỉ đành vác khuôn mặt đưa đám chạy lên phòng làm việc, réo gọi Tiểu Mai đang bận rộn xuống cứu giá. Tiểu Mai lầm lì hé răng nửa lời, sửa xong máy giặt cũng rời ngay. Cậu đổ bột giặt , cuối cùng ấn nút giặt, đảm bảo máy giặt bắt đầu hoạt động trơn tru mới gót.

Nhìn Vinh Quý ngừng ríu rít "Cảm ơn" với bóng lưng Tiểu Mai.

Cô nhóc chớp chớp mắt, bỗng nhiên lén lút mỉm .

Tia u ám cuối cùng bao phủ gương mặt nhỏ bé rốt cuộc cũng tan biến. Trông em lúc , cuối cùng cũng giống như một cô bé bình thường.

Loading...