Ngày An Nghỉ - Chương 82

Cập nhật lúc: 2026-05-05 16:24:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Băng qua ngôi nhà gỗ nhỏ, con đường phía chỉ một ngã rẽ duy nhất. Khác hẳn với vẻ hoang vu bên ngoài, nơi trông giống một khu chợ sầm uất. Đâu cũng cắm cờ xí mang chữ "Dược". Rất nhiều phương tiện đang đỗ chờ sẵn, kích thước xe lớn nhỏ đủ cả, nhưng màu sắc đồng nhất đến kỳ lạ: Toàn là tông màu vàng vàng xanh xanh, mỗi chiếc xe đều in một ký hiệu đặc thù.

Vinh Quý lập tức liên tưởng đến đám taxi chầu chực bắt khách bên ngoài trạm tàu điện ngầm!

Đừng đùa, đoán trúng phóc luôn: Hễ nhà cáng bệnh nhân lọt qua trạm kiểm duyệt, lập tức sẽ một chiếc xe lao tới đỗ xịch mặt họ. Sau một hồi cò kè mặc cả, bệnh nhân khiêng lên xe. Tài xế đưa tay vỗ mạnh chiếc còi báo động nóc. Đèn báo động lập tức nhấp nháy ánh đỏ rực rỡ, kèm theo tiếng còi chói tai vang lên inh ỏi. Xe lao vút , đường và những gánh hàng rong hai bên đường đều nháo nhào dạt né tránh.

Đây... Đây chẳng là xe cứu thương ?

Vinh Quý: =口=

Cũng... cũng ... Nếu coi thành Tây Tây La như một cái bệnh viện khổng lồ, thì việc xếp hàng thành tương đương với "lấy đăng ký", còn việc bắt xe tiến trong chính là " xe cứu thương". Thực sự... thực sự quá đỗi hợp tình hợp lý!

Đáng tiếc là họ Đại Hoàng. Thấy hai tự xe riêng, đám tài xế chẳng buồn đoái hoài đến việc chèo kéo.

Tiểu Mai liền điều khiển Đại Hoàng bám đuôi một chiếc "xe cứu thương" khác, cứ thế lái .

Nhìn Đại Hoàng trộn thành công đội ngũ xe cứu thương của thành Tây Tây La mà chẳng hề mang cảm giác lạc lõng chút nào, đôi mắt Vinh Quý sáng rực lên, thầm nghĩ: Đừng đùa, màu sơn của Đại Hoàng nhà họ... thật sự trông y đúc phiên bản phai màu của xe cứu thương kiêm taxi bản địa...

"Hôm nào rảnh, Tiểu Mai làm cho Đại Hoàng một cái mũ đỏ . Giống hệt mấy chiếc xe phía , loại chớp sáng đỏ hú còi nhé." Vinh Quý sang với Tiểu Mai.

Tiểu Mai rụt rè gật đầu, hề phản đối.

Vinh Quý thầm tính toán: Nếu hành trình cầu t.h.u.ố.c ở thành Tây Tây La kéo dài, lẽ sẽ với nghề lái taxi. Thậm chí còn chẳng cần sơn Đại Hoàng nữa là đằng khác.

Đồng thời, trong lòng một nữa cảm thán: Thấy , màu sơn chọn cho Đại Hoàng thực dụng bao nhiêu ~

Nghĩ ngợi đắc ý, đưa tay vuốt ve cửa kính của Đại Hoàng.

Đại Hoàng: ...

Bám theo đuôi chiếc taxi cứu thương phía , Vinh Quý băng qua khu vực cửa thành sầm uất, dần dần tiến sâu khu vực trung tâm thành phố.

Nơi hầu như nhà nào cũng trồng thảo dược. Đại khái là do nhu cầu gieo trồng, nhà cửa ở đây cơ bản đều là nhà gỗ nhỏ, cao nhất cũng vượt quá ba tầng. Bức tường và mái nhà cũng chẳng hề bỏ trống, phía phủ kín đủ loại thực vật sinh sôi nảy nở. Ngoại trừ con đường lát đá xám xịt chân, bộ thành phố ngập tràn một sắc xanh mướt mắt!

Có thể , thành Tây Tây La chính là thành phố tràn trề nhựa sống nhất mà Vinh Quý từng chứng kiến từ đến nay!

Vinh Quý nhịn bèn hạ cửa kính xuống. Nhìn thấy bàn tay kim loại của chẳng mấy chốc phủ một lớp nước mỏng manh, hít một thật sâu, đáng tiếc thất bại ——

Quả thực Tiểu Mai chế tạo mũi cho cơ thể mới của hai , nhưng đó thực chất chỉ là một chiếc máy phân tích thành phần khí. Mỗi nó chỉ thể hút một lượng nhỏ để làm mẫu xét nghiệm. Muốn hít thở sâu ư? Còn lâu mới cửa.

Lượng khí hút nhanh chóng phân tích thành từng chuỗi liệu chạy dọc trong não.

Thú thực, Vinh Quý chẳng hiểu mô tê gì.

Tuy nhiên, điều đó cũng làm ảnh hưởng đến tâm trạng hân hoan của .

Lili♡Chan

"Không khí ở đây chắc chắn thơm." Vinh Quý bỗng sang với Tiểu Mai.

Hơi nghiêng đầu, Tiểu Mai nương theo ánh mắt ngoài cửa sổ.

Hút nhẹ một , cũng lấy mẫu khí bên ngoài để phân tích. Ngoại trừ hàm lượng nước quá cao, chẳng thấy khí ở đây gì đặc biệt.

Thậm chí, tạp chất còn nhiều vô kể.

"?" Tiểu Mai khó hiểu Vinh Quý.

"Cậu xem, bên ngoài bao nhiêu là cây cỏ! Mỗi loài thực vật đều tỏa một mùi hương đặc trưng riêng, khí nơi chắc chắn ngập tràn hương thơm của cỏ cây hoa lá ~ Hơn nữa, xem ——" Vinh Quý chìa tay về phía Tiểu Mai.

Bàn tay của máy shota vô cùng tinh tế và nhỏ nhắn. Vì thường xuyên làm việc nặng nên bề mặt kim loại chẳng hề chút dấu vết mài mòn nào, trông mỹ tì vết. Vinh Quý khẽ khum tay . Dần dần, những giọt nước bám đầy các ngón tay bắt đầu lăn xuống lòng bàn tay. Chẳng mấy chốc, giữa lòng bàn tay tụ thành một giọt nước to tròn, mập mạp.

"Hơi nước trong khí dồi dào thật đấy! Không khí ở đây chắc chắn cho làn da ~" Vinh Quý hì hì.

Tiểu Mai: ...

Vẩy giọt nước trong lòng bàn tay ngoài xe, Vinh Quý tiếp tục bám lên cửa sổ, say sưa ngắm cảnh vật bên ngoài.

Khác với thành Eni sáng rực như ban ngày, cũng khác với thành Diệp Đức Hãn phân chia ngày đêm bằng trí tuệ nhân tạo, thành Tây Tây La mang cho cảm giác nơi vĩnh viễn chìm trong "đêm tối".

Ánh đèn trong thành phố nhiều, nhưng vẫn đủ để thắp sáng gian.

Nguồn sáng chủ yếu phát từ những tấm biển hiệu treo bên ngoài các căn nhà nhỏ. Hầu như ngôi nhà ven đường đều dựng một hộp đèn hình chữ nhật làm biển hiệu. Trên đó chẳng hề ghi tên cửa hàng, chỉ in một chữ "Dược" to tướng, bên cạnh là những dòng chữ nhỏ xíu ghi chú: "Viên uống trắng da", "Thuốc nở ngực", "Thuốc dày"... Đủ chủng loại, danh mục phong phú đến lóa mắt.

biển hiệu thấp thoáng ẩn hiện giữa sắc xanh của thảo d.ư.ợ.c chính là nguồn sáng chủ lực của thành phố. Chúng quá chói lọi —— bởi ánh sáng quá gắt sẽ thích hợp làm biển hiệu; nhưng cũng chẳng hề ảm đạm —— rốt cuộc, mục đích của biển hiệu vẫn là thu hút sự chú ý của .

Những tấm biển hiệu nhấp nhô cao thấp, lớn nhỏ đan xen, soi rọi khắp thành Tây Tây La.

Đoàn taxi cứu thương phía lượt rẽ từng hang cùng ngõ hẻm của thành phố, đỗ xịch cửa hết cửa tiệm đến cửa tiệm khác.

Khi Vinh Quý thu hồi sự chú ý từ ngoài cửa sổ trở bên trong xe, mới chợt nhận : Phía họ chẳng còn chiếc xe nào nữa. Lăn bánh đường phố Tây Tây La, Đại Hoàng chạy với tốc độ khá chậm rãi.

Thôi c.h.ế.t —— mải mê ngắm phố phường, quên khuấy mất việc để ý xem biển hiệu của các cửa hàng ven đường nhà nào ghi chữ "Dung dịch dinh dưỡng cao cấp" .

Vinh Quý mang vẻ mặt hối sang Tiểu Mai ——

"Ven đường tổng cộng chín cửa hàng ghi chữ dung dịch dinh dưỡng biển hiệu, nhưng lấy một nhà nào đề cập đến dung dịch dinh dưỡng liều cao." Cũng may Tiểu Mai thực sự quá mức đáng tin cậy. Cậu chẳng những nhớ rõ bao nhiêu cửa hàng bán dung dịch dinh dưỡng, mà còn cẩn thận đ.á.n.h dấu tọa độ của chúng bản đồ dẫn đường, đồng thời ghi chép nhà của từng tiệm.

Vừa cảm thán sự tháo vát của Tiểu Mai, Vinh Quý ngẩn câu trả lời của : Lại ?

ngẫm cũng đúng, dễ dàng mua như thế thì còn gì là hàng hiếm nữa ~

Nghĩ ngợi một lát, hỏi:

"Vậy ven đường chỗ nào bán đồ uống quán ăn nào ?"

Dựa theo kinh nghiệm mà viện trưởng từng truyền đạt: Nếu chỉ tiện miệng hỏi đường vu vơ, nhiều qua đường sẽ chẳng thèm đáp lời. nếu chịu khó tạt mua chút đồ ven đường, câu trả lời của chủ quán thường sẽ vô cùng đáng tin cậy.

Đương nhiên, kinh nghiệm kể vốn chẳng áp dụng với Vinh Quý. Hết cách , ai bảo sinh trai ngời ngời cơ chứ ~ Nụ rạng rỡ như ánh mặt trời, Vinh Quý hỏi đường bao giờ đến hai chữ " từ chối". Thậm chí, chuyện mấy bà cụ tám mươi tuổi chống gậy nằng nặc đòi đích dẫn bộ ròng rã bốn mươi phút đến tận nơi cũng diễn như cơm bữa!

Đáng tiếc ——

Hiện tại đ.á.n.h mất nhan sắc "thịnh thế" thuở nào, đành ngậm ngùi áp dụng phương pháp hỏi đường của bình thường .

Thầm cảm thán trong lòng, biểu cảm mặt Vinh Quý cứ thế biến ảo khôn lường, lúc thì xoắn xuýt, lúc đầy vẻ tự hào.

Tên ngốc đang nghĩ ngợi cái quái gì thế —— Trầm mặc vẻ mặt đổi xoành xoạch của Vinh Quý, một lúc lâu Tiểu Mai mới lên tiếng: "Không , tất cả các cửa hàng ven đường đều là tiệm thuốc."

Vinh Quý cạn lời: Nơi đúng là một lòng theo đuổi chuyên môn!

Chẳng lẽ đành nhắm mắt chọn bừa một tiệm ven đường để hỏi thăm ?

Nghĩ , Vinh Quý liền lia mắt sang ven đường ——

"Viên uống nở ngực"

Biển hiệu của cửa hàng ngay bên tay trái hiên ngang chưng một dòng chữ to chà bá như thế.

Vinh Quý trầm mặc.

Đừng hiện tại đang mang xác máy nên xài thứ , kể cả lấy cơ thể nguyên bản, cũng đào cơ hội mà dùng!

Đổi thành "Viên uống nở cơ ngực" thì may ~

"Chúng ghé cửa tiệm bán dung dịch dinh dưỡng thông thường lúc nãy ngang qua xem ?" Tiểu Mai bỗng lên tiếng.

Ý kiến ! Dù dung dịch dinh dưỡng thông thường ngày nào họ cũng dùng, dứt khoát mua một ít luôn cho tiện ~

Đỡ lãng phí tiền bạc việc mua đồ uống đồ ăn!

thích chưng diện, nhưng Vinh Quý tuyệt đối kẻ tiêu xài hoang phí nhé ~

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ngay-an-nghi/chuong-82.html.]

Thế là họ liền lái xe đến cửa tiệm bán dung dịch dinh dưỡng gần nhất. Nhờ Tiểu Mai ghim sẵn tọa độ từ , hai chẳng lãng phí lấy một giây, thẳng một mạch đến cửa tiệm.

Đỗ Đại Hoàng gọn gàng bên lề đường, hai máy nhỏ quấn chặt áo choàng bước xuống xe.

Trước khi trong, Vinh Quý còn cẩn thận vuốt từng nếp gấp áo choàng của Tiểu Mai. Đảm bảo trông bí ẩn khí chất ngút ngàn, mới lẽo đẽo theo bước cửa hàng.

Khoảnh khắc đẩy cửa bước , Vinh Quý mới phát hiện: Không các cửa hàng ở đây tên, mà tên của chúng khắc chìm ngay cánh cửa lớn. Chữ sử dụng một loại phông chữ vô cùng cổ xưa, những nét uốn lượn tựa như cành hoa và dây leo đan xen. Thoạt chẳng giống văn tự, mà giống một loại hoa văn trang trí tinh xảo nào đó hơn.

Rất .

Chỉ một thoáng ngẩn ngơ của Vinh Quý, Tiểu Mai bước hẳn bên trong.

Cửa hàng chỉ kiến trúc bên ngoài làm bằng gỗ, mà nội thất bên trong cũng đồng nhất một chất liệu. Đừng , phong cách bài trí ở đây khá giống với những tiệm t.h.u.ố.c ở thời đại của Vinh Quý: Chiếc quầy dài ngăn cách giữa khách hàng và nhân viên. Phía nhân viên là một chiếc tủ gỗ cao ngất ngưởng, tủ chia thành vô ô vuông nhỏ xíu ngăn kéo, y hệt loại tủ đựng d.ư.ợ.c liệu trong các tiệm t.h.u.ố.c Đông y ~

Cách bày biện nơi khiến Vinh Quý lập tức hoài niệm về tiệm t.h.u.ố.c Đông y ở quê nhà! Chính là, ở đây tinh xảo hơn nhiều ~

Bên trong chiếc tủ kính trong suốt, từng ống nghiệm nhỏ xếp ngay ngắn thẳng hàng. Chất lỏng bên trong mang đủ màu sắc rực rỡ. Dưới sự phản chiếu khéo léo của ánh đèn hắt từ bên trong quầy, thứ chất lỏng sóng sánh trong ống nghiệm trông lấp lánh, huy hoàng hệt như những viên đá quý!

Cảnh tượng khiến một kẻ chiều cao khiêm tốn, tầm mắt chỉ bằng giá đỡ ống nghiệm như Vinh Quý kinh ngạc tột độ. Ánh mắt những ống t.h.u.ố.c lấp lánh hút chặt, dứt .

"Vị khách , ngài đang tìm mua dung dịch dinh dưỡng ?" Ngay lúc Vinh Quý còn đang dán mắt tủ kính, một giọng ôn hòa bỗng vang lên từ phía . Vốn cực kỳ nhạy cảm với những thanh âm êm tai, Vinh Quý vội vã ngẩng đầu.

Vừa một cái...

Thành Tây Tây La đúng là cái nôi sản sinh mỹ nhân mà!

Lại là một đại mỹ nhân nữa.

Khoác chiếc áo choàng vải thô giản dị, mỹ nhân nở một nụ nhàn nhạt với Vinh Quý.

Y vóc dáng cao, ít nhất là cao hơn hẳn Vinh Quý và Tiểu Mai hiện tại. nhờ thái độ vô cùng nhã nhặn, cố ý khom xuống, Vinh Quý chẳng hề cảm thấy áp đảo bởi tư thế kẻ . Ngược , chỉ thấy vị chủ quán toát lên vẻ ôn hòa, dễ mến đến lạ.

Hơi há miệng, Vinh Quý chút căng thẳng. Ngay lúc còn đang vắt óc suy nghĩ xem nên mở lời chào hỏi mỹ nhân thế nào cho ngầu, Tiểu Mai ngẩng đầu lên, lạnh lùng lên tiếng.

" . Chúng cần dung dịch dinh dưỡng bổ sung Canxi, hai phần. Một phần cần tăng thêm gấp mười liều lượng dung dịch hoạt hóa tế bào, phần còn cứ lấy loại bình thường là ." Giữ nguyên khuôn mặt than vô cảm, Tiểu Mai dõng dạc yêu cầu mỹ nhân phục vụ phía .

"Vâng, ạ ~ Tôi sẽ lên đơn để phía chuẩn ngay." Dù đối xử lạnh nhạt, mỹ nhân phục vụ vẫn giữ nguyên nụ hòa ái. Y vui vẻ ghi chép yêu cầu của Tiểu Mai: "Những loại ngài gọi đều là thành phần cơ bản nhất của dung dịch dinh dưỡng. Chỗ chúng còn một nguyên liệu bổ sung hảo hạng để quý khách lựa chọn. Cơ thể trong khoang đông lạnh quá lâu dễ khô ráp, làn da cũng trở nên nhạy cảm và mất độ đàn hồi. Hai vị bổ sung thêm chút collagen ? Có thể kết hợp tiêm cùng vitamin C và E liều cao luôn đó ạ ~"

Lại là tiết mục chào hàng nhàm chán —— Tiểu Mai thầm nhủ.

vì lát nữa còn dò hỏi địa chỉ cửa hàng bán dung dịch dinh dưỡng liều cao, đành tiếp tục nhẫn nhịn.

Đứng chôn chân tại chỗ, Tiểu Mai quyết định c.ắ.n răng chịu đựng cho qua chuyện. Nào ngờ ——

" thế thật ~ Nằm trong khoang đông lạnh lâu ngày, lúc mới ngoài cơ thể khô ráp kinh khủng ~ Hóa thể trực tiếp bổ sung dung dịch collagen ?"

Vẻ mặt đầy hứng thú —— Vinh Quý rõ ràng rục rịch động tâm.

Hờ hững liếc Vinh Quý một cái, Tiểu Mai âm thầm chuẩn sẵn tinh thần lát nữa khuân một đống đồ ép mua mang về.

Thế nhưng ——

"Có điều, chúng chẳng cần bổ sung dung dịch collagen mà cơ thể hiện tại vẫn bắt đầu khôi phục độ đàn hồi đấy ~ Hơn nữa chẳng hề khô ráp chút nào, sờ còn mềm mại nữa nha ~"

Vinh Quý đang ám chỉ cơ thể của Tiểu Mai.

"Chúng từ nông thôn tới, ở đó chẳng gì ăn ngoài địa đậu. Dung dịch dinh dưỡng chúng dùng đều chiết xuất từ địa đậu mà . Chẳng lẽ trong địa đậu chứa thành phần collagen ?"

Đưa ngón tay xoa xoa cằm, Vinh Quý bắt đầu suy tư.

"Hả? Dựa theo tình trạng hiện tại, thông thường khi tiêm dung dịch dinh dưỡng cho cơ thể đều bổ sung thêm dung dịch collagen. Cơ thể hai vị hề bổ sung bất kỳ nguyên tố chiết xuất từ thịt nào ? Nói chung, dung dịch collagen đều chiết xuất từ các loại thịt, hiếm loại thực vật nào thể thế..."

"Xin hỏi loại địa đậu mà ngài nhắc đến trông như thế nào? Có thể cho xem thử một chút ?"

Lần , nảy sinh hứng thú với món đồ trong tay đối phương đổi vai thành nhân viên tiệm thuốc.

Khoảng thời gian tiếp theo, Tiểu Mai chỉ giương mắt lạnh lùng Vinh Quý moi từ khoang chứa n.g.ự.c một cây nấm nhỏ, đưa cho nhân viên quầy. Mỹ nhân phục vụ tỏ vô cùng thích thú với loại địa đậu mà y từng thấy bao giờ, ngỏ ý thu mua một cây. Vinh Quý hào phóng xua tay, vẻ "Một cây nấm thì đáng là bao", bảo đối phương cứ tự nhiên cầm lấy.

Anh càng rộng rãi, nhân viên phục vụ càng thấy ngại ngùng. Kết quả, đối phương trực tiếp khấu trừ một khoản tiền từ hóa đơn mua dung dịch dinh dưỡng của họ, coi như tiền mua mười cây nấm nhỏ.

Tiểu Mai: =-=

Thế là, vị nhân viên vốn định chèo kéo khách hàng mua thêm sản phẩm, cuối cùng móc hầu bao mua đồ từ chính tay khách hàng.

Thật là...

Ánh mắt Tiểu Mai cuối cùng dừng gương mặt tươi rói của Vinh Quý.

Ngửa cái đầu nhỏ nhắn lên, Vinh Quý thao thao bất tuyệt chia sẻ kinh nghiệm sử dụng địa đậu với đối phương. Anh thậm chí còn giới thiệu luôn cả cách đắp mặt nạ bằng bột nấm.

"Trị sẹo, dưỡng ẩm, làm trắng da, dùng thích cực kỳ ~" Vinh Quý chỉ cây nấm trong tay mỹ nhân.

"Dù dùng làm thuốc, bình thường đem làm đèn ngủ cũng tuyệt lắm, ánh sáng dịu nhẹ hề chói mắt nhé!"

Anh liệt kê n cách sử dụng địa đậu, khiến khỏi cảm thán loài thực vật nhỏ bé trong tay quả thực công dụng quá mức thần kỳ!

Ánh mắt nhân viên phục vụ cây nấm nhỏ cũng ngày càng trở nên cẩn trọng. Trông bộ dạng y như thể những lời cánh của Vinh Quý hù dọa cho xanh mặt.

Tiểu Mai: ...

Cũng may Vinh Quý vẫn quên mất việc chính. Sau một hồi thao thao bất tuyệt về "kinh nghiệm dùng nấm", rốt cuộc cũng chịu vòng về chủ đề dò hỏi tung tích của dung dịch dinh dưỡng liều cao.

"Dung dịch dinh dưỡng liều cao ?" Hai tay nâng niu nắm nấm nhỏ, mỹ nhân phục vụ trầm tư một lát: "Loại dung dịch dinh dưỡng cao cấp vốn dĩ d.ư.ợ.c sư nào cũng khả năng điều chế. Hiện tại, cửa hàng treo biển bán dung dịch dinh dưỡng cao cấp bên ngoài chắc chắn vượt quá chín nhà."

"Thế nhưng, trong đó, những nơi thực sự khả năng điều chế loại dung dịch xứng danh 'liều cao' thì nhiều nhất cũng chỉ ba nhà mà thôi." Khi những lời , giọng y bỗng hạ thấp xuống: "Theo quy củ thông thường, chúng phép tiết lộ điều . Nếu khách hỏi, chúng buộc cung cấp tên của cả chín cửa hàng, còn việc phân biệt thật giả là chuyện của khách hàng."

"Tuy nhiên..." Mỹ nhân giơ nắm nấm tay lên: "Nếu xác nhận loại địa đậu thực sự hiệu quả như , thể chúng sẽ tiến hành thu mua từ phía ngài ~ Biết chúng trở thành đối tác làm ăn lâu dài. Trong trường hợp , đành thật ."

Lấy từ quầy một tờ giấy và một cây bút, y thoăn thoắt xuống tên và địa chỉ của ba cửa hàng. Tất cả đều bằng phông chữ hoa văn uốn lượn, vô cùng tinh xảo mắt.

Viết xong, mỹ nhân phục vụ đưa tờ giấy cho Vinh Quý: "Hai vị cứ thử đến ba cửa hàng hỏi thăm xem ."

Kiễng mũi chân, Vinh Quý rối rít cảm ơn đón lấy tờ giấy. Chỉ liếc sơ qua một cái, cẩn thận nhét nó tay Tiểu Mai đang bên cạnh.

Đồ vật quan trọng cứ giao cho Tiểu Mai bảo quản thì cấm sai bao giờ —— Đây là định luật bất di bất dịch ăn sâu tiềm thức của Vinh Quý trong suốt thời gian qua.

"Thực sự cảm ơn nhiều lắm. À mà... còn một vấn đề nữa thỉnh giáo." Mặc cho Tiểu Mai mải mê nghiên cứu tên và địa chỉ của ba cửa hàng , Vinh Quý chợt nhớ một chuyện hệ trọng.

"Ở đây chỗ nào cho thuê phòng trọ ạ?"

Cứ mỗi đặt chân đến một thành phố mới là tìm một chỗ trọ mới, Vinh Quý lập tức nghĩ ngay đến vấn đề chỗ ngả lưng đêm nay của hai .

"Ách... Đừng , ngài thật sự hỏi đúng trọng tâm đấy." Khóe miệng nhếch lên, mỹ nhân phục vụ mỉm : "Dung dịch dinh dưỡng liều cao bắt buộc đặt làm riêng. Cho dù bây giờ hai vị qua đó đặt hàng thành công, thì lúc nhận t.h.u.ố.c chắc cũng mất vài tháng. Khả năng cao là hai vị sẽ lưu đây một thời gian dài đấy."

"Về lý thuyết, các cửa hàng bán d.ư.ợ.c phẩm đều phòng cho thuê. ba cửa hàng thì... Nói thật, tiền thuê nhà ở đó đắt cắt cổ. Nếu thuê lâu dài thì quả là một khoản chi phí hề nhỏ ."

"Cửa hàng của chúng cũng đắt lắm." Khi câu , y cố tình hạ giọng xuống mức thấp nhất thể.

Sau đó, y rút một tờ giấy khác, nắn nót ghi một dòng địa chỉ nhỏ nhắn: "Hai vị thử đến chỗ xem . Đây là địa chỉ của một hàng xóm cũ của . Bà là một bà lão sống đơn độc, mở cửa hàng, ngày ngày chỉ trồng thảo d.ư.ợ.c kiếm sống. Nhà chỉ một , phòng ốc chắc chắn còn trống nhiều. Hai vị thể đến hỏi xem bà chịu cho thuê một phòng ."

Ồ ồ! Thật là một vụ thu hoạch ngoài sức tưởng tượng!

Chỉ ghé một chỗ mà hỏi cả địa chỉ bán dung dịch dinh dưỡng liều cao hàng chuẩn lẫn nơi cho thuê nhà...

"Tiểu Mai, mắt chọn cửa hàng của đỉnh thật đấy!" Sau khi xách túi dung dịch dinh dưỡng bước ngoài, Vinh Quý ngớt lời khen ngợi Tiểu Mai.

Tiểu Mai: ...

Trầm mặc liếc Vinh Quý một cái, Tiểu Mai chẳng buồn hé răng.

Cất gọn dung dịch dinh dưỡng mua lên Đại Hoàng, Tiểu Mai nhập địa chỉ nhận từ nhân viên cửa hàng hệ thống dẫn đường. Cả hai lập tức lên xe, thẳng tiến về phía điểm đến.

Loading...