Ngày An Nghỉ - Chương 51
Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:02:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Làm một cỗ thể cần đến 60 vạn điểm tích lũy, thuê nhà mỗi tháng tốn 2000 điểm, phí đỗ xe cho Đại Hoàng mỗi tháng mất 200 điểm. Thân thể chúng cũng thể cả ngày chỉ hít khí trời, nếu điều kiện cho phép thì thỉnh thoảng cũng bổ sung thêm chút dịch dinh dưỡng, như ít nhất cũng cần 300 điểm..." Vinh Quý xổm mặt đất, cặm cụi tính toán sổ sách: "Thế nhé, một tháng chúng ít nhất kiếm 2500 điểm thì mới mong sống sót ở thành phố , còn nếu tích cóp tiền làm thể..."
Thì e là cả đời cũng đừng hòng...
Vinh Quý nuốt vội nửa câu bụng, tiện tay xóa mấy con vạch mặt đất, ngẩng lên Tiểu Mai: "Tóm , mắt chúng cứ tìm một công việc , bảo đảm thể sinh tồn ở thành phố mới tính tiếp."
Tại một thế giới đề cao sức lao động chân tay thế , cơ hội việc làm vốn dĩ hề ít.
Bởi vì 90% cửa hàng trong thành đều là tiệm rèn, nên những công việc chào mời về cơ bản đều liên quan đến nghề đập sắt. Nơi đây chẳng thị trường lao động, cũng chẳng trang web giới thiệu việc làm nào. Nhà ai thiếu thì cứ trực tiếp treo một tờ giấy cửa, liệt kê rõ ràng ngành nghề, đãi ngộ và lượng cần tuyển. Ai cảm thấy bản phù hợp thể trực tiếp bước phỏng vấn.
Tờ giấy chỉ đóng vai trò như một bản thông báo tuyển dụng, mà đôi khi, chủ quán còn thêm những vật liệu họ đang thiếu hoặc dư thừa lên đó. Nếu vặn cần loại vật liệu , họ thể tiệm để đàm phán với chủ quán.
Phóng tầm mắt về phía cửa các hàng quán, Vinh Quý xoa tay, nóng lòng thử sức.
Trái ngược với dáng vẻ hưng phấn của Vinh Quý, Tiểu Mai ở bên cạnh tàn nhẫn dội cho một gáo nước lạnh: "Người lùn tính bài ngoại cao. Bọn họ tuyệt đối giao những công việc quan trọng cho từ bên ngoài tới. Điều đó sẽ khiến bí quyết sinh tồn của họ truyền ngoài."
"Thật ? thấy nhiều cửa hàng treo biển tuyển , đó quy định bắt buộc là lùn ~
Ừm... Cái cửa hàng phía đang tuyển thợ lắp ráp linh kiện kìa. Nhìn qua thấy yêu cầu tay nghề cao, thì chắc chắn là , nhưng thể thử xem , Tiểu Mai!
Tôi chỉ mong nhận làm ở một tiệm rèn nào đó là mãn nguyện lắm . Ở bên cạnh quan sát học hỏi nhiều một chút, đợi đến lúc chế tạo thể cho chúng , thể phụ giúp một tay."
Dù dội nước lạnh, Vinh Quý vẫn hề nhụt chí. Anh quyết định thử một cho .
Thế là ngay đó, Vinh Quý kéo tuột Tiểu Mai đến cửa hàng để ứng tuyển.
Đó là một cửa hàng chuyên bán ngón tay cơ khí. Vinh Quý tính toán chu : Làm việc ở nơi thế rõ ràng sẽ tiết kiệm nhiều sức lực, dù sức vóc của Tiểu Mai cũng chẳng lớn lao gì. Hơn nữa, nơi đây chủ yếu bán các ngón tay và khớp xương làm bằng kim loại, nếu thể làm việc ở đây, Tiểu Mai chỉ cần học lỏm chút ít thì tương lai, lúc chế tạo ngón tay cho bọn họ nhất định sẽ càng thêm tinh xảo.
Tự bản mấy lạng mấy cân, ngay từ đầu Vinh Quý xác định chỉ theo cho vui. đinh ninh rằng, với đôi bàn tay linh hoạt như thế, Tiểu Mai chắc chắn sẽ nhận.
Nào ngờ...
Ngay từ vòng đầu tiên, Tiểu Mai đ.á.n.h trượt. Nguyên nhân là vì chứng chỉ thợ cơ khí cấp hai.
"Đó là cái quái gì ? Tay nghề giỏi vẫn ?" Vinh Quý ngơ ngác khó hiểu.
"Ai mà tay nghề của các đủ ? Chỗ chúng tuyển là để làm việc ngay. Đây là cửa hàng cao cấp, vật liệu sử dụng đều là hàng thượng hạng, làm hỏng một là đền ốm đòn, chúng lấy tiền nhàn rỗi mà lãng phí cho các !" Kẻ phụ trách tuyển dụng là một gã lùn vạm vỡ. Vóc dáng gã tuy nhỏ bé nhưng tính tình vô cùng nóng nảy. Gã oang oang chuyện với Vinh Quý, đôi tay thoăn thoắt lắp ráp một ngón tay cơ khí. Giọng điệu tuy thô lỗ nhưng động tác tinh tế đến cực điểm. Chẳng mấy chốc, một ngón tay kim loại vô cùng tuyệt mỹ thành hình trong lòng bàn tay gã.
Vinh Quý ngẩn tò te, một lúc lâu mới lầm lũi kéo Tiểu Mai ngoài.
Sau đó, bọn họ ghé qua mấy cửa hàng nữa, và đều từ chối bởi cùng một lý do.
"Xem cái chứng chỉ thợ cơ khí cấp hai quan trọng." Vinh Quý âm thầm ghi tạc danh từ lòng.
Dù , Vinh Quý cũng đành từ bỏ ý định tìm việc ở những cửa hàng loại .
"Xem , chỉ thể cùng đến mấy tiệm rèn bình thường để tìm việc thôi, Tiểu Mai . mà lợi hại như thế, kiếm vị trí búa chính cũng nên!" Cái gọi là "búa chính" chính là đập chủ lực tại các cửa hàng rèn kim loại, cũng là thợ giàu kinh nghiệm nhất. Ở các cửa hàng của lùn, vị trí búa chính thường do nữ lùn đảm nhận. Búa chính cần dùng quá nhiều sức lực, nhưng phụ trách dẫn dắt hướng đập và lực độ, còn búa phụ ở bên cạnh mới là xuất lực. Những thuật ngữ như "búa chính", "búa phụ" cũng là do Tiểu Mai giải thích cho .
Tiểu Mai chỉ liếc một cái.
Nếu bắt buộc dùng ngôn ngữ để hình dung ánh mắt , thì đại khái chính là: "Cậu nghĩ nhiều quá đấy".
Sự thật chứng minh, Vinh Quý quả nhiên nghĩ quá nhiều.
Liên tiếp ứng tuyển sáu tiệm rèn, cuối cùng Vinh Quý và Tiểu Mai cũng tìm việc làm tại tiệm rèn thứ bảy: Tiểu Mai phụ trách kéo bễ thổi lửa, còn Vinh Quý thì lo việc vận chuyển nhiên liệu ném lò luyện.
Nguyên nhân tìm công việc cũng thật khiến dở dở : Bễ thổi tự động của cửa hàng đó hỏng, mà máy vận chuyển nhiên liệu thì vẫn sửa xong.
Vinh Quý: =-= Hóa hai bọn họ đến đây là để làm kiếp trâu ngựa cho máy móc.
trải qua một buổi chiều chật vật tìm việc, kiếm một công việc thế là dễ dàng gì. Người từ bên ngoài đến đây làm thuê vẫn nhiều. Hầu hết những kẻ đủ tiền mua sắm đều chọn ở đây làm việc một thời gian. Ai nấy đều cao to lực lưỡng hơn bọn họ, chỉ xét riêng về sức vóc, và Tiểu Mai thua đứt đuôi .
Tìm một cửa hàng hỏng cùng lúc hai đài máy móc nào dễ. Huống hồ mức lương cửa hàng đưa vặn 1250 điểm một một tháng, hai cộng đúng tròn 2500 điểm. Vinh Quý lập tức gật đầu đồng ý nhận việc.
"Tiểu Mai, lúc kéo bễ ở bên cẩn thận một chút nhé. Nhiệt độ cao lắm, coi chừng tự nướng chảy luôn đấy." Vị trí làm việc của hai ở cùng một chỗ. Trước khi kéo sang một căn phòng khác, Vinh Quý dặn dặn Tiểu Mai cả trăm . Nói mãi vẫn yên tâm, lôi từ trong xe tải nhỏ một tấm thảm, cẩn thận quấn lên Tiểu Mai. Cuối cùng, còn lấy một mảnh vải thấm ướt quấn quanh bàn tay trái chuyên kéo bễ của : "Tuyệt đối cẩn thận đấy nhé!"
Làm xong tất thảy những gì thể làm, Vinh Quý lúc mới chịu rời .
Để Tiểu Mai...
Cậu cúi đầu tấm t.h.ả.m bẩn thỉu quấn : Vẫn là tấm t.h.ả.m từng trải sàn nhà ở quê cũ. Vinh Quý trân quý thể của . Lúc cải tạo thành chiếc xe tải nhỏ, moi tấm t.h.ả.m , gấp gọn . Về , mỗi chở khoáng thạch, đều lót t.h.ả.m thùng xe mới đặt đá lên. Mặc dù lớp vỏ ngoài của chiếc xe tải rách nát tơi tả, nhưng nhờ tấm t.h.ả.m bảo vệ, tình trạng bên trong vẫn còn khá .
Tiểu Mai rũ mắt mảnh vải ướt tay trái: Miếng vải cũng là vật bất ly mỗi ngày của Vinh Quý. Thân thể tuy tàn tạ, nhưng hễ chỗ nào dính bẩn, nhất định sẽ dùng chiếc khăn tay để lau chùi cẩn thận. Chỉ cần nước, cũng sẽ giặt giũ chiếc khăn mỗi ngày.
Mỗi khỏi cửa, Vinh Quý chắc chắn sẽ mang theo hai món đồ . Vậy mà giờ đây, cả hai thứ đều đang .
Rốt cuộc, Tiểu Mai vẫn gỡ hai món đồ xuống.
Tay trái nhịp nhàng kéo bễ thổi, bắt đầu làm việc.
Công việc kéo bễ qua thì đơn giản và nhàm chán, nhưng thực chất đòi hỏi liên tục điều chỉnh tốc độ cùng lực kéo tùy theo yêu cầu của chủ lò. Đổi là một lính mới khác, e rằng khó để làm ngay từ đầu tiên. với Tiểu Mai thì vấn đề cũng chẳng hề hấn gì.
Một ngày trôi qua, Tiểu Mai nhanh chóng thích ứng với công việc, nhưng Vinh Quý thì ...
Vinh Quý đuổi việc.
Lúc vận chuyển nhiên liệu đến lò luyện, tay của sơ ý thọc hẳn trong.
Cánh tay hảo duy nhất của nháy mắt hỏng bét.
Nửa bàn tay lập tức thiêu rụi, ngón út và ngón áp út tan chảy . Chỉ còn ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa miễn cưỡng lủng lẳng dính nửa bàn tay còn , trông đáng thương đến cùng cực.
Bị xách cổ ném ngoài, Vinh Quý đáng thương hề hề Tiểu Mai.
"Chúng về thôi." Không chút do dự, Tiểu Mai phắt dậy khỏi bễ thổi, quyết định mang cái tên ngốc về nhà.
"Không cần !" Vinh Quý lập tức từ chối.
Đong đưa cánh tay thê thảm, Vinh Quý với Tiểu Mai: "Cửa hàng bễ thổi hỏng khéo chỉ mỗi chỗ thôi. Tôi tự về là . Tiểu Mai , ... cứ ở đây làm việc cho đàng hoàng !"
Vinh Quý , sức dùng thiết tạo ảnh điện t.ử để nháy mắt hiệu với .
Tiểu Mai: ...
Lặng lẽ Vinh Quý, rốt cuộc Tiểu Mai vẫn xuống vị trí cũ. Tay trái một nữa đặt lên bễ thổi, mảnh vải ướt bên , Tiểu Mai thầm nghĩ: Cái tên ngốc đó, cùng thì liệu tìm đường về nhà ? Xét về khoản nhận đường, Vinh Quý còn chẳng bằng một góc của Đại Hoàng...
Thế là suốt thời gian làm việc đó, trong đầu Tiểu Mai chỉ ngập tràn hình bóng của Vinh Quý.
Vừa đến giờ tan tầm, lập tức rời để về nhà. Nào ngờ, bước khỏi cửa...
Cậu thấy ngay Vinh Quý đang ôm chiếc xe tải nhỏ, co ro rụt cổ ở bên hông cửa hàng.
Vinh Quý: "Tiểu Mai , khỏi cửa mới phát hiện , vốn dĩ đường về nhà..."
Quả nhiên là .
"Rồi cứ thế đây đợi suốt ba tiếng đồng hồ ?" Tiểu Mai hiếm khi dùng tư thế bề để xuống Vinh Quý.
Vinh Quý ngoan ngoãn gật gật đầu.
Chẳng chút gì là bất ngờ, nhưng khoảnh khắc thấy đối phương, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Tiểu Mai xách bổng Vinh Quý lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ngay-an-nghi/chuong-51.html.]
Dưới sự dẫn đường của Tiểu Mai, hai máy rẽ trái rẽ , rốt cuộc cũng tìm Đại Hoàng vẫn đang ngoan ngoãn chờ ở bãi đỗ. Ngồi lên Đại Hoàng, hai cùng về nhà.
Cùng ngoài, cuối cùng vẫn cùng trở về.
Đêm đó, mặc cho Vinh Quý sức chối từ, Tiểu Mai vẫn tháo cánh tay của lắp sang cho .
"Kéo bễ chỉ dùng tay trái là đủ ." Lý do của chỉ đơn giản .
" mà... Haizz..." Cánh tay Tiểu Mai giữ chặt, Vinh Quý ngừng cựa quậy . Hiển nhiên, khi mất việc, bắt đầu sốt ruột lo lắng cho phí sinh hoạt của cả hai.
"Xin nhé, ... thật sự quá ngốc nghếch." Vinh Quý rũ mắt, lí nhí cất lời.
"Từ nhỏ chân tay vụng về, làm cái gì cũng hỏng bét..."
" mà cái trai, làm sai thì viện trưởng với giáo viên cũng nỡ mắng mỏ gì nhiều, với hát cũng nữa..." Nói đến đây, Vinh Quý hưng phấn lên đôi chút, nhưng nhanh đó, nghĩ đến tình cảnh hiện tại, càng thêm ỉu xìu: "Giờ mấy thứ cũng vô dụng. Không thể, hát cũng chẳng còn nữa, hơn nữa..."
Nhìn hình cơ khí cũ nát tàn tạ của , máy nhỏ thêm lời nào nữa.
Tiểu Mai vẫn lặng thinh, chỉ cẩn thận lắp ráp từng chút một cánh tay của cổ tay của Vinh Quý.
Mãi cho đến khi vặn xong con ốc cuối cùng, mới đột ngột lên tiếng: "Kỳ thực, một cách thể lập tức kiếm đủ điểm để lắp ráp hai khối thể."
"Hả?" Vinh Quý lập tức ngẩng phắt đầu lên.
Ánh mắt Tiểu Mai vẫn ghim chặt tay Vinh Quý, chậm rãi buông từng chữ: "Bán thể của . Mặc dù thể cơ khí ứng dụng rộng rãi, nhưng săn đón nhất vẫn là cơ thể thật. Tháo rời bán lẻ giá trị , nếu là thể của ... bán nguyên vẹn cả cụm hẳn là còn giá hơn..."
Lời còn dứt, Vinh Quý dùng cánh tay mới lắp xong bịt chặt lấy miệng .
Dù rằng nơi đó chỉ là một cái loa phát thanh, dẫu bịt cũng chẳng ích gì, nhưng Vinh Quý vẫn theo bản năng của con mà ấn chặt lấy vị trí . Phảng phất như chỉ cần bịt chặt chỗ đó, Tiểu Mai sẽ chẳng thể thốt những lời nữa.
Kề sát cái mặt to đùng Tiểu Mai, Vinh Quý trừng mắt , gằn từng chữ một: "Viện, trưởng, , , chân, đạp, đất, bằng, mà, kiếm, tiền! Bán, , cái, gì, chứ, nghĩ, cũng, đừng, hòng, nghĩ, đến!"
Rất hiếm khi thấy Vinh Quý bày dáng vẻ nghiêm túc đĩnh đạc nhường , Tiểu Mai ngẩn . Cuối cùng, ánh mắt chằm chằm đầy bức bách của Vinh Quý, đành chậm rãi gật đầu, lúc mới buông tha.
Sau đó, Vinh Quý lập tức trở về với bộ dáng cợt nhả thường ngày.
Ngồi chồm hổm tại chỗ, ngắm nghía kỹ lưỡng cánh tay của , đột nhiên đầu thì thầm với Tiểu Mai: "Thật năm đó, mua cũng nhiều lắm đấy nhé~ Trong đám mới cùng đợt, giá thể của là cao nhất luôn~"
Lili♡Chan
"Chắc chắn là vì trai nhất ~"
"Hắc hắc hắc~ Mặc dù bán, nhưng bản giá như , nghĩ vẫn thấy sướng rơn."
" là , hóa Tiểu Mai cũng tự tin về thể của gớm nhỉ~"
Nhìn Vinh Quý bỗng dưng hớn hở vì một cái lý do chẳng , Tiểu Mai: ...
Buổi tối hôm , Vinh Quý lải nhải với Tiểu Mai một tràng về đủ loại góc khuất đen tối trong giới giải trí ở thế giới . Cuối cùng, chép miệng cảm thán, bản vốn tràn trề hy vọng phấn đấu trở thành ca sĩ nổi tiếng quốc, thậm chí là cầu, mà đến hiện tại...
"Chắc là chỉ thể nỗ lực hướng tới mục tiêu ca sĩ nổi danh tháp mà thôi."
Vừa thốt những lời , Vinh Quý thở vắn than dài, bộ dáng trông... chút thú vị.
Tiểu Mai thầm nghĩ.
Sau đó, Vinh Quý tiếp tục cặm cụi gạch xóa tính sổ mặt đất. Càng tính tâm trạng càng thêm sầu khổ, nỗi bi thương trong nội tâm của máy nhỏ dường như ngưng tụ thành thực thể, lơ lửng trong khí.
ngay lúc , giấy thông hành của hai bỗng nhiên đổ chuông.
Bởi vì dùng chung tài khoản gia đình nên giấy thông hành của hai reo lên cùng một lúc. Khi một bắt máy, cũng thể thấy âm thanh từ đầu dây bên .
Thế là, khi Tiểu Mai kết nối thành công, Vinh Quý liền thấy một giọng nữ vang lên.
"Là cái cô lùn nhờ xe chúng kìa!" Lập tức nhận giọng của đối phương, Vinh Quý hạ giọng thì thào với Tiểu Mai.
Tiểu Mai gật đầu. Cuộc đối thoại tiếp theo do Vinh Quý và cô gái trao đổi.
Mục đích gọi điện của nữ lùn đơn giản: Ngày mai cô khỏi thành, nhớ đến dịch vụ tuyệt vời của hai nên thuê xe tải.
Đưa mắt liếc Tiểu Mai, Vinh Quý lập tức đồng ý. Sau khi thương lượng xong địa điểm đưa đón và lịch sự lời tạm biệt, mới ngắt kết nối cuộc gọi giấy thông hành.
"Tiểu Mai, Tiểu Mai! Nói chừng, thể làm tài xế đấy! Như thế cũng kiếm tiền mà!" Vừa nghĩ đến đây, Vinh Quý mừng rỡ nhảy cẫng lên.
Sau đó...
"Anh đường ?" Tiểu Mai chỉ buông một câu, Vinh Quý tức khắc héo rũ.
Từ đến nay, phụ trách lái xe luôn là Tiểu Mai. Rời xa Tiểu Mai, Vinh Quý chẳng lấy một con đường nào, huống hồ còn chẳng chân...
Vinh Quý cúi đầu dải bánh xích của , dáng vẻ càng thêm ủ dột.
"Để cải tạo một chút ." Ngay đó, liền thấy Tiểu Mai tiếp lời.
"Hả! Cải tạo á? Chúng còn vật liệu để cải tạo ?" Vinh Quý lập tức ngẩng phắt đầu lên.
Tiểu Mai hờ hững đầu : "Không, cải tạo Đại Hoàng."
Sự việc đến nước , rốt cuộc Tiểu Mai cũng đành chính thức xưng hô với chiếc xe màu vàng bên ngoài là Đại Hoàng.
Xách thùng dụng cụ từ trong phòng , Tiểu Mai đầu xuống lầu, tiến về phía Đại Hoàng.
Vinh Quý lẽo đẽo theo sát phía , như hình với bóng.
Thế là đêm đó, Tiểu Mai cùng A Quý mở luôn chuyến tàu đêm. Dành hơn nửa buổi tối, Tiểu Mai thiết kế bộ hệ thống dẫn đường của Đại Hoàng, bổ sung thêm chức năng định vị cùng với chế độ lái tự động.
Cứ như , Vinh Quý chỉ việc chễm chệ Đại Hoàng, việc còn Đại Hoàng đều thể tự xử lý êm .
"Ơ... Thế... thế làm gì?" Hưng phấn cả buổi trời, rốt cuộc Vinh Quý cũng sực nhớ vấn đề cốt lõi : Đại Hoàng làm hết việc , thế thì cần để làm gì nữa?
Tiểu Mai lặng lẽ cất gọn dụng cụ, cuối cùng liếc một cái: "Anh bầu bạn với Đại Hoàng, tiện thể buôn chuyện giải khuây cho khách."
Vinh Quý: ... Cứ cảm giác câu sai sai ở chỗ nào .
Dẫu , sáng ngày hôm , vẫn sung sướng tột độ lên Đại Hoàng. Đại Hoàng chở , chở cô em lùn, tất cả cùng khỏi thành hóng gió.
Hệ thống dẫn đường do Tiểu Mai thiết kế quả nhiên vô cùng đáng tin cậy. Đại Hoàng thế nào thì vòng về y tắp thế .
Bởi vì dịch vụ đưa đón tận nơi chu đáo (chạy chậm, nhiều), cộng thêm việc hỗ trợ khuân vác một đống hàng hóa lúc về, cô em lùn vô cùng hào phóng thanh toán cho 200 điểm tích lũy làm thù lao, hơn nữa còn hẹn với Vinh Quý thời gian cho chuyến xe tiếp theo.
Vinh Quý tiện tay vạch một phép nhân xuống mặt đất, nhẩm tính: Ái chà! Tính thế , tiền lương của Đại Hoàng còn vượt mặt cả và Tiểu Mai cộng luôn !
Cứ đà , tiền lương của Đại Hoàng những dư sức chi trả phí đỗ xe cho bản , mà còn giúp và Tiểu Mai gánh luôn khoản tiền thuê nhà. Tiện thể, thỉnh thoảng còn thể mua cho thể của hai quả táo món gì đó ngon ngon...
Đại Hoàng quá sức tài ba!
Đêm đó, Vinh Quý lập tức đem tin mừng khoe với Tiểu Mai. Rồi cũng trong chính đêm , Tiểu Mai âm thầm cải tạo, thiện thêm cho Đại Hoàng vài phần.
Tác giả lời :
Hai ngày , độc giả rót cho Đại Hoàng một bình dịch dinh dưỡng (chỉ đích danh cho Đại Hoàng luôn).
Đại Hoàng cổ vũ nhiệt liệt, thế nên hôm nay kiếm món tiền lớn nha~