Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/KbLAQ5oZQq
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xuyên thì xuyên, dù sao thì trong kiếp trước Hứa Nghiên cô vẫn chưa sống đủ. Nhưng rồi, khi nhận ra tình hình thực tế của thân thể này lại khiến cô không khỏi tức giận. Tình hình hiện tại của thân phận mới còn tồi tệ hơn cô tưởng tượng.
Hứa Đào có một bà nội khắc nghiệt, trọng nam khinh nữ, một người cha bạo lực gia đình, nghiện rượu và có tiền án, một người mẹ nhu nhược, đã bị chồng đánh đến mức mất khả năng sinh nở và chỉ biết phục tùng. Tệ hơn là, cái gia đình này còn cực kì nghèo.
Lúc mới xuyên tới, tiếp nhận thân thể đau đớn đầy thương tích của Hứa Đào, Hứa Nghiên còn tưởng rằng bản thân vẫn chưa thực sự chết.
Phải qua ba ngày sau, cô mới bàng hoàng phát hiện ra, cơn đau ấy là do người cha quý hóa của Hứa Đào gây ra, và Hứa Đào thật sự đã bị ông ta đánh tới chết, cơ duyên thế nào đúng lúc kéo linh hồn Hứa Nghiên tới, tiếp nhận sự đen đủi của Hứa Đào.
Chưa đợi cô kịp thích nghi thì liên tục vài trận đòn đã đánh xuống khiến Hứa Nghiên càng nghĩ càng bực bội.
Cũng may, người bà nội độc ác kia đã c.h.ế.t vào một tháng trước, bớt đi một người hành hạ cô mới khiến Hứa Nghiên bỏ qua ý định tìm c.h.ế.t lần nữa.
"Không lẽ, mình lại không trị được lão cha không nên thân của Hứa Đào.
Hứa Nghiên từ dưới ruộng lội lên, vừa lầm bầm vừa kéo ống quần xuống liền nghe được tiếng quát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/nang-cuoi-ha/chuong-2.html.]
"Cái Ánh, thằng Dương, sắp mưa lớn rồi... Về nhà mau!"
Hứa Nghiên ngẩng lên, tiếng quát phát ra từ nhà của ông Tư Hoàng.
Dù mới đến, nhưng từ trí nhớ của Hứa Đào, Hứa Nghiên biết được nhà ông Tư Hoàng là hộ giàu có nhất ở trong làng, xây được một căn nhà vườn rất rộng, xung quanh đều là cây trái. Nằm giữa những ngôi nhà đất ọp ẹp, một ngôi nhà xây khang trang tất nhiên là nổi bật hơn cả.
Con trai duy nhất của ông Tư Hoàng là ông Tư Hải, năm xưa được đi học đại học ở thành phố lớn, học xong lại lấy vợ xây nhà ở thành phố.
Dân làng đồn, nhà ông ta làm ăn rất lớn, có đến mấy cái nhà máy. Ông ta cũng đã ủng hộ và đầu tư rất nhiều tiền để xây dựng cái làng này. Thế nên, nhà ông Tư Hoàng ở trong làng có danh tiếng cực tốt, cũng rất có tiếng nói.
Tiếng quát vừa rồi là của bà Xuân, vợ ông Tư Hoàng. Bây giờ, Hứa Nghiên mới chú ý đến ở thửa ruộng bên kia có hai cô cậu cũng đang đi nhặt ốc giống mình.
Nghe tiếng gọi, cậu bé tên Dương trạc tuổi Hứa Nghiên vừa cười vừa giơ lên túi ốc nhỏ trong tay khoe với bà cụ đang đứng trên bờ. Bà Xuân đã chạy từ nhà xuống đến gần dưới ruộng, mặt nhăn nhó, nhưng lời thốt ra lại rất yêu chiều.
"Được rồi, cháu của bà giỏi quá. Sắp mưa rồi, chúng ta về thôi. Dưa hấu trong tủ cũng mát rồi, cháu bà thích nhất đấy."
Hai đứa trẻ cũng rất ngoan ngoãn, nghe lời này liền gật đầu đáp vâng. Cậu bé tên Dương kia còn nhảy cẫng lên hoan hô. Hứa Nghiên thầm khinh bỉ, cậu ta lớn tướng vậy rồi mà vẫn còn làm nũng như trẻ con thế.