NAM THẦN NHẢY QUẢNG TRƯỜNG - Chương 61: Giọng Trì Yến có chút nhẹ, Mạch Đương nghe ra chút ý vị không giống bình thường, nhất là sau khi đã trải qua chuyện tối qua

Cập nhật lúc: 2026-04-01 07:42:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm , Trì Yến thật sự gọi Mạch Đương, lúc tỉnh lại Mạch Đương còn đang ngủ, phần lưng kề sát mình, nằm gối, cánh tay trần lộ , drap giường màu lam có vẻ vô cùng trắng.

Một tay Trì Yến chống mình dậy, một tay giúp cậu kéo chăn đắp lên, cúi đầu lẳng lặng chăm chú nhìn gò má đang say ngủ, tóc đen che bên mang tai còn có dấu hôn tối qua mình lưu lại. Lẳng lặng nhìn một hồi, cúi người xuống, hôn lên má Mạch Đương một cái, dùng môi vuốt ve vài lần, đó xốc chăn lên muốn xuống giường rửa mặt, chân vừa chạm đất tay đã bị kéo lại, vừa đầu liền thấy Mạch Đương mặt qua, nửa mở mắt hỏi: “Đi vậy?”

Trì Yến ngồi lại giường, dùng tay vẹt tóc mái ngăn trán cậu, “Đánh thức em à?”

Mạch Đương nắm lấy tay kéo đến bên miệng hôn một cái, “Ừm, dậy sớm vậy?”

Trì Yến dùng ngón cái ma sát môi dưới của cậu, nói: “Không còn sớm, hơn ́m giờ rồi, ngoài mua thức ăn, em ngủ tiếp một lát .” Tối hôm qua hai người lăn qua lăn lại quá muộn, hôm nay cũng thức dậy theo đồng hồ sinh lý.

“Mới chín giờ hà…” Mạch Đương gãi gãi tóc, vẻ muốn rời giường, “Em cùng .”

“Không cần.” Trì Yến đè cậu lại, “Tôi tự mình là được, em nghỉ ngơi một chút .”

“Nghỉ ngơi cái gì, có yếu như vậy.” Mạch Đương cong cong cánh tay, lộ cơ thịt, “Cường tráng lắm đó.”

Trì Yến nhướn mày, “Tối qua em nói vậy, ý em là cảm thấy còn có thể lại đến một lần nữa ?”

“… Móa!” Mạch Đương xấu hổ, “Coi như em sẵn lòng, Mạch Ji Ji nhà em cũng bằng lòng !!”

“Mạch Ji Ji?”

“Khụ!” Câu trả lời của Mạch Đương là bắt lấy tay Trì Yến đè xuống giữa háng mình, “Mạch Ji Ji, em trai em.”

Trì Yến: “…”

Thấy nói gì, Mạch Đương cười to một trận, tiếp đó liền Trì Yến nói: “Cần nhắc nhở em, em chào cờ buổi sáng ?”

“…” Mạch Đương lấy tay , xốc chăn lên nhìn xuống, phát hiện quả thật là chào cờ rồi. Có điều đây cũng là chuyện thường tình, tối qua vừa cùng nam thần khai trai, sáng nay nam thần còn thức dậy giường mình, dưới tình huống này chào cờ mới là vấn đề lớn đó!! Vì vậy cậu mặt đỏ thở gấp mà trực tiếp vén chăn sang một bên, nói với Mạch Ji Ji: “Hey, cục cưng, tới chào hỏi nam thần.”

Mạch Ji Ji: Lạnh lùng cự tuyệt.

Trì Yến: “…”

Mạch Đương cười ha ha, xoay người ôm lấy eo , đem mặt mình ghé vào cơ bụng , cọ cọ, nói: “Ây, muốn rời giường, chúng ngủ tiếp một lúc có được ?”

“Em ngủ, xuống dưới mua bữa sáng cho em trước đã.” Trì Yến vỗ vỗ đầu cậu.

Mạch Đương vẫn ôm buông tay, “Một người ngủ rất có ý nghĩa, em đã ngủ như vậy nhiều năm rồi, ở cùng em mà.”

Loại lời nói tương tự như làm nũng này Trì Yến quen biết Mạch Đương lâu như vậy mới lần đầu tiên thấy, lòng mềm muốn đòi mạng, chỗ nào cự tuyệt được, ứng tiếng liền xốc chăn lên cùng cậu nằm song song, dù cũng kém chút thời gian này. Anh vừa nằm xuống, Mạch Đương liền ôm , ngay cả chân đều vắt lên, giống như bạch tuộc ôm vậy.

“Lạnh ?” Trì Yến hỏi, vươn tay muốn cầm điều khiển điều hòa, Mạch Đương bắt tay lại, nói: “Không lạnh, chỉ muốn ôm .”

Trì Yến cười khẽ, dùng cằm cọ ̉nh đầu cậu, nói: “Ngủ tiếp chút .”

“Được.” Mạch Đương cũng cảm thấy mệt, tối hôm qua cũng phải nói đùa, sự thật chứng minh Trì Yến mới là Poodle công, cậu… thôi quên .

Chờ hai người lần nữa tỉnh lại đã gần mười một giờ, cũng cần thiết phải ăn bữa sáng, rời giường cho Mạch Manh ăn liền rửa mặt ngoài trực tiếp ăn cơm trưa.

Xét thấy tối qua vận động quá độ, Trì Yến rất tri kỷ chọn một nhà hàng món Quảng Đông thanh đạm, “Một hồi lấy bánh kem ?” Lúc ăn cơm Mạch Đương hỏi, hôm nay là sinh nhật mẹ Trì Yến.

“Sao cũng được, nếu em mệt thì để qua lấy.” Trì Yến nói gắp cho cậu miếng bánh cuốn.

“Không mệt, một hồi em còn muốn chọn quà đây nè.” Mạch Đương ăn luôn miếng bánh cuốn, “Anh nói em nên chọn cái gì mới tốt?”

“Không cần tặng.”

“Vậy được, nếu em tặng một cái máy nhảy? Nhảy quảng trường?” Mạch Đương dừng đũa lại, hưng trí bừng bừng hòi, “Về cả nhà liền có thể cùng nhảy múa ̣i gia, dù trong nhà cũng đủ lớn ha ha.”

“…” Trì Yến biểu thị mình đối với nhảy quảng trường thật sự có hứng thú gì, mà Mạch Đương vẫn còn nói: “Đúng rồi, đã rất lâu có nhảy quảng trường ? Bữa nào tụi mình ? Ây, em muốn nhìn nhảy ghê, quả thực làm người nhìn mà muốn cứng lên luôn, …”

Trì Yến dùng một cái sủi cảo hấp ngăn lại cái miệng chừng mực của Mạch Đương, “Ăn cơm.”

Mạch Đương một ngụm ăn sủi cảo vào miệng, bẹp bẹp vài cái nuốt xuống, đó khoa trương nói: “Cái sủi cảo này siêu cấp ngon, trời ạ, đây là sủi cảo ngon nhất em từng ăn.”

Kỹ xảo khuếch đại của cậu khiến Trì Yến vừa buồn cười vừa biết nên nói gì, gắp thêm một ít vào chén cậu, “Ăn .”

“He he.” Mạch Đương cũng gắp cho Trì Yến miếng sủi cảo tôm, cậu đặt vào chén, mà trực tiếp đưa tới bên miệng Trì Yến, “Cũng cho nếm thử món sủi cảo ngon nhất.”

Trì Yến mở miệng ăn luôn, “Ừm, ăn rất ngon.”

Bàn bên cạnh là một cặp tình nhân, đối với kiểu show ân ái màu mè của họ chỉ biết hiện vẻ mặt khi còn sống thể yêu đương.

Sau khi ăn xong hai người đến cửa hàng tổng hợp mua quà cho Lưu Hồng Nhạn trước, thông thường chọn quà cho phái nữ lớn tuổi đơn giản chính là đồ trang sức, túi xách, khăn lụa, hoa tươi các loại, Trì Yến chọn sợi dây chuyền, Mạch Đương chọn chiếc vòng tay. Sau đó hai người lại rẽ lấy bánh kem, bánh kem là ngày hôm qua đặt, trả tiền xong Trì Yến cầm bánh kem người lại vừa lúc va vào nhân viên giao hàng của cửa hàng qua, Mạch Đương tay mắt lanh lẹ bảo vệ bánh kem.

“Vô cùng xin lỗi.” Đối phương khiêng một giỏ bánh mì nói lời xin lỗi.

Mạch Đương kiểm tra bánh kem một chút, phát hiện có vấn đề gì, liền nói: “Không , đụng vào. Đi thôi.” Hai chữ cùng là nói với Trì Yến.

“Chờ một chút!” Ngoài ý muốn đối phương đột nhiên lên tiếng gọi bọn họ lại, nhìn Mạch Đương nói: “… Cậu là… Mạch Đương ?”

Mạch Đương đầu nhìn cậu , đối phương đội nón thấy rõ khuôn mặt, “Cậu quen biết ?”

Người đặt đồ tay lên bàn, lột nón xuống, lộ một khuôn mặt trẻ tuổi lại có chút tang thương, cậu nhìn Mạch Đương nói: “Tôi là Lương Tông.”

Cái tên Lương Tông này khiến Mạch Đương sửng sốt một chút, cẩn thận quan sát cậu , “À… Là cậu.”

“Cậu khác với trước là bao, cho nên mới nhận .” Lương Tông nói, cậu có vẻ câu nệ.

“A, cậu đổi rất lớn.” Mạch Đương biết nên nói cái gì, bộ dáng này của Lương Tông cùng dáng vẻ kiêu ngạo ương ngạnh trước khác biệt xác thực có chút lớn, cho nên vừa rồi cậu mới nhận .

Trì Yến biết Lương Tông, đứng bên cạnh chờ bọn họ nói xong.

Lương Tông cười một chút, “Hiện ̣i cậu sống thế nào?”

“Rất tốt, có việc gì trước.” Mạch Đương có ý tứ cùng cậu ôn chuyện, hai người cũng nhất thiết phải ôn chuyện, nói xong liền chuẩn bị kéo Trì Yến rời , Lương Tông gọi lại cậu lần nữa, “Tay cậu này thế nào?”

Mạch Đương giật giật tay phải mình, “Tàm ̣m .”

Lương Tông thấy cậu lộ một đoạn nhỏ chỗ cổ tay mang bao cổ tay, mở mở miệng, “… Xin lỗi.” Một tiếng xin lỗi này, cậu thiếu Mạch Đương nhiều năm như vậy, rốt cuộc có cơ hội lên tiếng.

Mạch Đương kéo kéo khoé miệng, “Không cần xin lỗi, chúng huề .” Cậu chỉ chỉ chân Lương Tông, nói xong liền cùng Trì Yến khỏi tiệm bánh, ngờ ở cửa lại gặp được người quen, là Lương Việt học viện hàng hải, người ở vũ hội lần trước nói muốn đưa Mạch Đương về, có điều lần này Mạch Đương mặc đồ nữ cậu nhận được, mà cùng Trì Yến chào hỏi.

“Trì Yến cậu lại ở đây?” Lương Việt hỏi.

“Tới lấy bánh kem, còn cậu?” Trì Yến hỏi, trường học hai người thường xuyên thi đầu với , cũng coi là quen biết.

“Tôi tìm trai .” Lương Việt chỉ chỉ Lương Tông bên trong, Mạch Đương lúc này mới phản ứng lại vì trước đây sẽ cảm thấy Lương Việt quen mắt, bởi vì ngũ quan của cậu cùng dung mạo Lương Tông rất giống .

“Bạn cậu ? Xin chào, là Lương Việt.” Lương Việt nói với Mạch Đương.

Mạch Đương gật gật đầu, “Chào cậu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nam-than-nhay-quang-truong/chuong-61-giong-tri-yen-co-chut-nhe-mach-duong-nghe-ra-chut-y-vi-khong-giong-binh-thuong-nhat-la-sau-khi-da-trai-qua-chuyen-toi-qua.html.]

“Cậu… thật giống một người từng gặp, cậu có biết một người…” Lương Việt nói mới nhớ đến lúc đó cậu có xin số điện thoại đối phương, chỉ có thể nói, “Cậu có em gái ? Trước đó từng gặp một nữ sinh có chút giống cậu.” Cậu nói là Mạch Đương mặc đồ nữ.

Mạch Đương: “…” Mẹ nó ánh mắt cần tốt quá đáng vậy !!

Trên đường trở về, Trì Yến hỏi chuyện Lương Tông, Mạch Đương đơn giản giải thích cho một chút.

Trước đây Lương Tông học cùng một trường trung học với Mạch Đương, bởi vì từng bảo lưu, vóc người Lương Tông so với người cùng khối cũng cao lớn hơn. Lúc ấy tính cách Lương Tông rất cáu kỉnh, bình thường một lời hợp liền đánh với người , lại còn dính líu với côn đồ chung quanh trường học, thỉnh thoảng đánh cướp chút tiền tiêu vặt của học sinh phụ cận, Mạch Nha cũng từng bị những kẻ đó chặn đường, Mạch Đương là con trai một, tiền tiêu vặt người ít, ngại vì những kẻ đó có chút thế lực, bị cướp mấy lần cũng dám nói, này có lần đường Mạch Đương cùng cậu nhóc trở về lại bị Lương Tông dẫn người chặn đường mới biết được chuyện này, tay phải Mạch Đương chính là bị Lương Tông làm gãy, còn lưu lại di chứng.

Trì Yến đến đó chân mày cau chặt, kéo tay cậu qua cẩn thận lật xem, cũng hiểu vì trong nhà Mạch Đương có bóng rổ lại chơi bóng.

“Đã tốt rồi, lại nói em cũng báo thù, cần để ý.” Mạch Đương nói, năm đó thương thế cậu lành liền theo Lương Tông mấy buổi tối, thừa dịp cậu uống rượu cầm đồ nện vào chân cậu .

Lời tuy như thế, nhưng lúc Mạch Đương bị thương vừa vặn là khi mẹ cậu xảy chuyện lâu, có thể tưởng tượng một mình cậu ở bệnh viện căn bản có người chăm sóc, dưới tình huống như vậy thậm chí ngay cả một đối tượng để cậu nói mình đau cũng có.

Cúi đầu hôn hôn cổ tay Mạch Đương, Trì Yến nhẹ giọng nói: “Về chuyện như vậy sẽ xảy nữa.”

“Ừm.” Mạch Đương cười đáp ứng.

Tài xế lái xe nhìn chớp mắt, xem như cái gì mình cũng thấy.

Sinh nhật Lưu Hồng Nhạn Trì Hoan cũng trở về, một đoạn thời gian gặp, Mạch Đương phát hiện cô vậy mà lại mang thai, bụng nhô lên đã khoảng năm tháng t.h.a.i kỳ, thể cảm tháng thời gian qua thật nhanh.

“Chúc nữ sĩ Lưu Hồng Nhạn xinh đẹp nhất nhà chúng sinh nhật vui vẻ, càng ngày càng trẻ tuổi xinh đẹp!” Trên bàn cơm mọi người cùng nâng ly, đồng thanh nói, “Cụng ly!”

Sau khi ăn xong, Mạch Đương cùng Trì Yến tặng quà cho Lưu Hồng Nhạn, Lưu Hồng Nhạn vui tươi hớn hở cho mỗi người bọn họ một cái bao lì xì, Mạch Đương cầm bao lì xì có chút biết làm , vẫn là lần đầu tiên cậu biết tặng quà sinh nhật còn thu được lì xì.

“Nhận .” Trì Yến thấy cậu cầm bao lì xì nhúc nhích, khẽ nói với cậu.

Lưu Hồng Nhạn đeo vòng tay Mạch Đương tặng bà lên, hướng về ngọn đèn thưởng thức hồi lâu, liên thanh khích lệ, “Thật là đẹp, ánh mắt Mạch Đương rất tốt, dì rất thích! Đứa nhỏ ngoan, khiến con tốn kém rồi.”

Mạch Đương bị bà khen đến đỏ mặt, “Ngài thích là tốt rồi.”

“Thích lắm thích lắm!” Lưu Hồng Nhạn cười híp mắt nói, “Đúng rồi, sinh nhật Mạch Đương là lúc nào, chờ tới sinh nhật con cũng đến đây tổ chức , dì làm đồ ăn ngon cho con.”

Mạch Đương còn mở miệng, Trì Yến liền trả lời trước nói: “Mùng một đầu năm.”

Mạch Đương đầu nhìn , “Làm biết?”

“Mùng một đầu năm?” Lưu Hồng Nhạn nói, “Này tốt nha! Vừa vặn trừ tịch năm nay con đến cùng đón giao thừa, mùng một làm sinh nhật cho con, có được ?”

“Vậy có thích hợp ạ?” Mạch Đương có chút do dự, cậu còn từng qua nhà người khác ăn lễ mừng năm mới bao giờ, những năm trước phải một mình mình thì chính là đến cô nhi viện cùng mọi người trong đó.

“Đều là người một nhà có cái gì thích hợp.” Trì Đông Minh nói.

“Đúng đó, còn nói như vậy dì sẽ tức giận.” Lưu Hồng Nhạn cũng nói theo.

“Anh Mạch Đương phải cùng qua lễ mừng năm mới nha, em dẫn xem pháo hoa.” Trì Bảo kéo tay cậu lắc lư.

“Nhiều người mới náo nhiệt, năm nay chị có biện pháp trở về cùng đón giao thừa, phải dựa vào em đến bồi mọi người rồi.” Trì Hoan trêu ghẹo nói.

Mạch Đương có chút ngượng ngừng, nhưng càng nhiều là vui sướng, cậu dùng sức gật đầu, “Được.”

Lúc ngủ Mạch Đương mở bao lì xì Lưu Hồng Nhạn cho, phát hiện bên trong có tới hai ngàn, cậu ngồi giường cầm tờ tiền đỏ mới tinh biết làm cho phải, ai cho cậu biết tiền lì xì sẽ nhiều như vậy! Nếu cậu chắc chắn sẽ nhận !

Trì Yến bên cạnh mở bao của mình , bên trong chỉ có tờ hai trăm đáng thương. “…”

Mạch Đương vừa thấy, vui vẻ: “Khác biệt thật lớn! Em phải làm đây?”

Trì Yến bỏ bao lì xì sang một bên, tựa lưng vào thành giường, “Em nhận là được rồi.”

Tiền lì xì đã nhận, cũng chỉ có thể như vậy, Mạch Đương đặt nó cùng chỗ với Trì Yến, lại gần hôn hôn môi , trực tiếp nằm sấp ngực hỏi: “Làm biết sinh nhật em?”

“Trên weibo của em nhìn thấy.” Trì Yến cũng gạt cậu, lướt weibo của Mạch Đương xong, thấy được cậu post trạng thái sinh nhật đó.

“Đúng rồi, nhắc cái này mới nhớ, làm biết weibo em vậy?” Mạch Đương hỏi.

“Thiền Ngọc là fan của em, cô ấy cầm tiểu thuyết của em tới đây xem, bút danh của em cùng tên message giống .”

Mạch Đương ngờ Thiền Ngọc lại là fan của mình, trước cậu còn tưởng Thiền Ngọc là tình ̣ch, quan hệ này thật là có chút vừa chua lại vừa thích.

Trì Yến nâng tay khoát lên đầu Mạch Đương, ngón tay chậm ̃i trêu đùa tóc cậu, nói: “Về sinh nhật cùng em trải qua.” Anh muốn ̣i loại thời điểm tất cả mọi người đều nâng ly chúc mừng cậu lại chỉ có một mình lẻ loi đón giao thừa ở nhà.

“Được.” Mạch Đương cười nói, ngẩng đầu hôn hôn cằm .

“Được rồi, giờ chúng tâm sự những thứ khác.” Trì Yến đột nhiên nói.

“Hử?”

“Em biết Lương Việt?” Trì Yến hỏi.

“…” Mạch Đương nói chuyện hiểu lầm ngày đó, “Ánh mắt tên đó tốt thật đó! Như vậy còn có thể thấy giống.”

“Không tốt chỉ có chính em ?” Trì Yến nói.

“A?” Mạch Đương sửng sốt một chút, ngồi dậy, “Thật sự giống ?”

Trì Yến vươn tay dùng đầu ngón tay vẽ theo xương nơi chân mày cậu, “Lần đầu tiên nhìn thấy liền nhận em.”

“Thật sự?” Mạch Đương kinh ngạc hỏi, nghĩ đến nụ hôn hành lang với Trì Yến, “Vậy lúc ấy có cảm giác gì? Hưng phấn ?”

Hưng phấn… Đáy mắt Trì Yến chợt lóe một tia cảm xúc rõ, ngón tay chậm ̃i xuống, dừng ở cổ Mạch Đương, dùng sức kéo cậu qua, hai người mặt đối mặt, nghiêng đầu nhẹ nhàng hôn môi Mạch Đương một chút, “Em muốn biết?”

Giọng Trì Yến có chút nhẹ, Mạch Đương chút ý vị giống bình thường, nhất là khi đã trải qua chuyện tối qua. Ánh mắt Trì Yến quá dụ người, cậu nhịn được duỗi lưỡi liếm liếm môi Trì Yến, giống như có chút mời gọi mà thì thầm, “A, nói cho em biết .”

Câu trả lời của Trì Yến là lật người đè cậu dưới , một bên hôn môi, một tay cởi nút áo ngủ của cậu.

Mạch Ji Ji: Đồ thần kinh.

Trì Ji Ji: Thể xác và tinh thần sảng khoái.

Mạch Cúc Hoa: Đau cũng vui vẻ.

.........

………... Trời đã sáng…

Loading...