NAM THẦN NHẢY QUẢNG TRƯỜNG - Chương 59: Mặc kệ xảy ra chuyện gì, tôi đều cùng em đi, những gì em chưa từng cảm thụ qua, tôi đều sẽ cho em

Cập nhật lúc: 2026-04-01 07:41:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Buổi sáng ngày đó lúc rời khỏi nhà bà còn làm bữa sáng cho em, hỏi em trưa muốn ăn gì, lúc tiễn em còn dặn dò em phải học thật tốt, đừng đánh với người .” Mạch Đương vươn tay đè chặt mắt mình, nơi đó chua xót thôi, “Bà luôn lo lắng em ở bên ngoài sẽ bị người khác bắt nạt.”

Trì Yến đành lòng nhìn cậu như vậy, duỗi tay ôm cậu, ấn đầu cậu vào ngực mình, thấp giọng nói: “Em có thể khóc , như vậy sẽ dễ chịu hơn chút.”

Mạch Đương nói gì, cũng khóc, cậu chỉ là vẫn nhúc nhích dựa trán vào ngực Trì Yến, nơi đó truyền đến tiếng tim đập mạnh mẽ mà có lực, khiến cảm xúc phập phồng kịch liệt của cậu chậm ̃i dịu xuống. Kỳ thật thời điểm khổ sở nhất đã qua, mặc kệ cuộc sống trước thế nào, cậu đã tự mình sống đến lớn như vậy, hơn nữa còn có người muốn cùng cậu sống qua một đời.

Cậu đưa tay phủ lên vị trí trái tim Trì Yến, cảm thụ trái tim của nhảy lên, bất kể như thế nào, may mắn bên cạnh mình còn có người này.

Thời điểm hai người nói chuyện, Mạch Manh im lặng nằm bên cạnh, nó an tĩnh nhìn Mạch Đương, thấy cậu vùi đầu trong ngực Trì Yến thật lâu nói gì, liền dùng móng vuốt nhẹ nhàng đẩy đẩy chân cậu.

Mạch Đương nghiêng đầu liếc nhìn nó, rời khỏi ngực Trì Yến, vươn tay ôm nó tới, nói: “Khi còn nhỏ em từng nhặt một con mèo ở đầu hẻm, biết ? Khi đó bên cạnh em có người chơi cùng, bởi vì tên cặn bã Chu Vĩ Thành thanh danh rất thối, người bên này đều thiết với nhà tụi em, lúc mẹ làm đều sẽ khoá em ở nhà.”

Nghe cậu nói, lại kết hợp với hồi ức trước đó, Trì Yến có thể tưởng tượng tình cảnh Mạch Đương khi còn bé bị khóa ở nhà một mình, cậu nhỏ như vậy, lẻ loi một mình, chỉ nghĩ đến đã cảm thấy đau lòng.

“Vậy nhà Mạch Nha bọn họ?”

Mạch Đương cười cười, trong mắt mang theo cảm kích, “Đó là này mới quen thuộc, Mạch Nha thằng nhóc thúi leo cây ngã gãy chân, em cõng tên đó về, ở lưng em gào thét một con đường, cả nhà bọn họ đều đối xử với em vô cùng tốt.”

Trì Yến cũng cười theo, nhớ tới trước đó cậu nói chuyện mẹ cậu ghét mèo, liền hỏi cậu, “Con mèo rồi?”

“Không biết.” Mạch Đương lắc đầu, “Lúc mẹ về, em ôm cho bà xem, bà phản ứng rất kịch liệt, đem em và mèo đuổi ngoài.”

Trì Yến ngờ sẽ là kết quả như vậy, liền vội vàng hỏi: “Vậy em…”

“Em ngủ ở cầu thang, chờ lúc tỉnh lại đã ở giường mình, nhưng mèo đã thấy.” Mạch Đương nói vẻ mặt ảo não cùng tự trách, “Lúc ấy biết vì mẹ lại ghét mèo, còn tức giận với bà vài ngày.”

“Điều này thể trách em.” Trì Yến an ủi cậu.

“Sau này em còn lén ngoài tìm con mèo , tìm được mèo lại gặp được một người.” Mạch Đương nói đến đây liền liếc nhìn Trì Yến, “Một người rất quan trọng.”

“Người?”

“Đúng.” Mạch Đương gật đầu nói, “Lúc ấy em tìm thấy một xác mèo ở ven đường, em tưởng là con mèo trước , liền đứng nơi đó khóc, đó gặp được một người.”

Trì Yến rốt cuộc biết vì lúc ấy cậu khóc, khi đó chỉ cảm thấy đứa nhỏ này có phải ngốc , lại ngờ đến lại là như vậy, có điều ngoài mặt có phản ứng quá lớn, chờ câu tiếp theo của Mạch Đương.

Thời điểm Mạch Đương nói những lời này vẫn chú ý phản ứng của Trì Yến, thấy lên tiếng giống như đang suy nghĩ cái gì liền tiếp tục nói: “Trên đường Ấp An đó, người đó lớn hơn em một chút, dung mạo rất đẹp, còn mua sữa chua cho em.”

Trì Yến vẫn có phản ứng, Mạch Đương từ bỏ ý ̣nh hỏi: “Đối với chuyện lúc nhỏ có ấn tượng ?”

Lúc này Trì Yến mới lên tiếng, có chút xác ̣nh, “Ấn tượng sâu.”

Tuy rằng trong lòng Mạch Đương có chuẩn bị, như nói vậy vẫn có chút thất vọng, cúi đầu à một tiếng, dùng tay cái được cái vuốt lưng Mạch Manh. Trì Yến giương khóe miệng, mới chậm ̃i nói: “Có điều đối với người phun mì lên mặt , ấn tượng vẫn rất sâu.”

Mạch Đương vậy mạnh ngẩng đầu, liền thấy ánh mắt Trì Yến chuyên chú nhìn mình, đáy mắt hiện lên nét dịu dàng hầu như muốn vây quanh mình, sửng sốt một lát mới phản ứng được đang đùa giỡn mình, lúc này đặt Mạch Manh xuống liền nhào tới đè lên ghế salon, “Mẹ nó, lại trêu em!”

Trì Yến chút phản kháng để cậu đè mình, cười nói: “Chỉ là muốn nhìn xem em có phản ứng gì.”

“Làm nhận em? Có phải vẫn nhớ em ? Có phải hả?” Mạch Đương hỏi tới.

Trì Yến bắt được trọng điểm trong lời cậu, “Em vẫn nhớ ?”

Mạch Đương xoa xoa mũi, làm bộ làm tịch ho khan một tiếng, “Em hỏi trả lời .”

“Ảnh chụp trong phòng em.” Trì Yến nhắc nhở.

Anh vừa nói Mạch Đương liền nhớ tới tấm hình là chụp cùng năm với lúc gặp được Trì Yến, ngay lúc cậu tỉnh ngộ, lại Trì Yến nói: “Làm em nhận ?”

“Điều này thể nói.” Mạch Đương thừa nước đục thả câu, “Em tự mình biết là được.”

Trì Yến cũng truy vấn, vỗ vỗ để cậu đứng lên, “Ra ngoài mua đồ ăn trước .”

“A, được.” Mạch Đương đứng lên, ̣nh vào phòng cầm tiền lẻ liền bị Trì Yến đưa tay giữ chặt, vừa đầu đã bị hôn.

Trì Yến hôn hôn môi cậu, vươn tay vuốt ve mặt mày cậu, nói: “Tất cả mọi chuyện đều đã qua, về đều sẽ ở bên em, mặc kệ xảy chuyện gì, đều cùng em . Những gì em từng cảm thụ qua, đều sẽ cho em. Chỉ cần em vui vui vẻ vẻ là được.”

Vốn Mạch Đương rất dễ dàng mới dịu cảm xúc của mình, lại bởi vì những lời này của nhiệt độ trong hốc mắt lại lần nữa ùa lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nam-than-nhay-quang-truong/chuong-59-mac-ke-xay-ra-chuyen-gi-toi-deu-cung-em-di-nhung-gi-em-chua-tung-cam-thu-qua-toi-deu-se-cho-em.html.]

Em từng muốn có người, cùng em ăn cơm, cùng xem tivi, cùng ngắm tuyết, làm rất nhiều chuyện em chưng từng làm qua, người em nhớ thương nhiều năm như vậy, rốt cục cũng tìm được.

“Được.” Mạch Đương cười nói, lại gần hôn trả lại .

*

Bên đám người Cao Hoành Viễn về tới Cao gia, trong phòng khách Ngô Diễm Lân cùng Cao Toa Toa đang trò chuyện, thấy ông trở về vội vàng nghênh đón.

“Lão gia tử…” Ngô Diễm Lâm muốn tiến lên dắt tay ông, lại bị ông bỏ , trực tiếp lên lầu hai, lưu lại một câu: “A Nguyệt, vào phòng sách một chuyến.”

Cao Nguyệt phía theo, Cao Toa Toa bên cạnh kéo tay cô, “Chị hai…”

Cao Nguyệt đầu nhìn cô một cái, ánh mắt quét qua cánh tay đang lôi kéo mình, cô liền theo bản năng buông , dè dặt hỏi: “Cha làm vậy? Làm giận đến vậy? Không phải nói đón Mạch Đương ?”

“Đừng quan tâm chuyện này, học cách ngậm miệng.” Cao Nguyệt nói xong câu đó cũng xem hai mẹ con cô phản ứng, lên lầu tìm Cao Hoành Viễn.

Cao Toa Toa phía sắc mặt khó coi nhìn theo bóng lưng cô, lòng có oán hận cũng dám hé răng. Ở Cao gia ngoại trừ Cao Hoành Viễn, người duy nhất có phân lượng chính là Cao Nguyệt, nhất là tay cô còn nắm giữ bộ phận cổ phần Cao gia, Cao Hoành Viễn cũng từng nói người nắm quyền cuối cùng của Cao gia khẳng ̣nh sẽ là Cao Nguyệt.

Mà Cao Toa Toa cô, cho dù mẹ ruột ngồi lên vị trí Cao phu nhân, cô ở Cao gia vĩnh viễn bì nỗi một ngón tay Cao Nguyệt, ngay cả Mạch Đương ̣p chủng cô cũng sánh nỗi, cô phục.

Lúc Cao Nguyệt vào phòng sách, Cao Hoành Viễn đang đứng bên cửa sổ nhìn ngoài, sắc mặt ảm đạm.

tới bàn trà bên , nấu nước, rửa ́ch, trà, động ́c liên tiếp pha trà xong mới gọi ông qua.

Cao Hoành Viễn cùng cô trở lại bàn trà ngồi xuống, uống liền hai ́ch sắc mặt mới chậm ̃i dịu xuống, nói: “Kỹ thuật pha trà tịnh tiến ít.”

“Bình thường ở công ty thỉnh thoảng cũng sẽ làm.” Cao Nguyệt nói, thêm trà cho ông.

Công ty cô nói phải công ty Cao gia, mà là công ty công trình của chính cô, Cao Hoành Viễn nói: “Bên cũng nên buông .”

Cao Nguyệt biết ý ông, là bảo mình trở về tiếp nhận chuyện của công ty, cô gật gật đầu, “Dạ.”

“Hôm nay con lại đến chỗ Mạch Đương?” Cao Hoành Viễn hỏi, vào chủ đề chính.

“Trước đó Mạch Đương trấn Cổ Đức bị thương nhẹ, hôm qua vừa trở về, con qua xem thử xem.” Cao Nguyệt nói chuyện Trì Yến báo cho mình.

“Trấn Cổ Đức?” Cao Hoành Viễn nhớ tới vết thương tay Mạch Đương vừa nãy, dừng một chút, hỏi, “Sao lại nơi đó? Bị thương có nghiêm trọng ?”

“Không nghiêm trọng, có thể chạy có thể nhảy, ngài đừng lo lắng.” Cao Nguyệt nói, trong lòng bỏ thêm một câu cha lại chọc nó, làm tốt nó còn có thể đánh người.

Cao Hoành Viễn vậy lo lắng trong đáy mắt vơi một chút, hôm nay ông nhìn bộ dáng Mạch Đương cũng giống bị thương nghiêm trọng, đặt ́ch trà lên bàn, trở lại chủ đề ban đầu, nhìn Cao Nguyệt nói: “Trước đó bảo con khuyên nó, có khuyên ?”

“Không có.” Cao Nguyệt cũng giấu giếm, cô quả thực từng khuyên, “Nó phù hợp với hoàn cảnh Cao gia.”

“Phù hợp phải do con ̣nh đoạt, cũng phải do nó ̣nh đoạt.” Cao Hoành Viễn trầm giọng nói, “Nó là con trai , trước gì nó cũng phải về.”

Cao Nguyệt dừng động ́c trong tay lại, bình tĩnh nhìn ông, nói: “Nó muốn, ai ép cũng vô dụng, như vậy sẽ chỉ làm nó càng thêm phản cảm thôi, thù ̣ch nhiều năm như vậy chính là minh chứng.”

“Đó là nó rõ trở lại Cao gia có thể có được những gì, quyền lợi, tiền ̀i, nhân mạch, chỉ cần nó bằng lòng, đều dễ như trở bàn tay.” Cao Hoành Viễn nói, giọng nói mang theo bình tĩnh, làm một thương nhân thành công, trong mắt ông có gì là tiền ̀i cùng quyền lợi làm được.

Cao Nguyệt lắc đầu, “Không phải nó rõ, nó là khinh thường. Nhiều năm như vậy, thù hận của nó giảm bớt chút nào, hôm nay chính là minh chứng tốt nhất.”

Lời Cao Nguyệt nói khiến Cao Hoành Viễn nhớ tới bộ dáng hôm nay Mạch Đương đối xử với mình, căm hận trần trụi trong mắt cậu, như Cao Nguyệt nói, cậu hận mình, bao giờ đổi.

Ánh mắt yên lặng, tay Cao Hoành Viễn dừng ở mép chén, thật lâu nói.

Sau khi Cao Nguyệt rời , Cao Hoành Viễn kêu chú Vương tiến vào.

“Ông còn nhớ rõ chuyện phát sinh năm đó khi cho ông đón Mạch Đương ?” Cao Hoành Viễn hỏi.

“Nhớ rõ.” Chú Vương nói, đối với chuyện ông có ấn tượng sâu sắc, bọn họ đón mẹ con Mạch Đương, cảm xúc Mạch Kỳ tan vỡ, rút trong góc cuồng loạn gầm rống, Mạch Đương che chở bà, gần như muốn cắn đứt ngón tay một người trong đó, sức lực lớn đến nỗi thậm chí kéo cậu được, nếu lúc đó phải Cao Nguyệt đuổi tới ngăn lại, bọn họ sẽ đánh ngất Mạch Đương, mạnh mẽ mang người về.

“Đã nhiều năm như vậy, nó vẫn luôn hận , cho rằng là hại mẹ nó.” Cao Hoành Viễn thở dài nói, “Chuyện của Mạch Kỳ vẫn là một tiếc nuối trong lòng , muốn chăm sóc mẹ con bọn họ, chỉ là ̣o hóa trêu ngươi.”

“Chuyện này phải do ngài, thiếu gia Mạch Đương sẽ nghĩ thông.” Chú Vương an ủi.

Cao Hoành Viễn lắc lắc đầu, tiếng động thở dài. Lời Cao Nguyệt vừa rồi còn có biểu hiện hôm nay của Mạch Đương cho ông biết lời này bất quá là an ủi mình mà thôi, ông cũng hiểu rõ Mạch Đương hận ông bao nhiêu, nhưng đứa con trai của ông, là tuyệt thể mặc nó lưu lạc bên ngoài.

Mạch Đương biết ý nghĩ của bọn họ, cũng muốn biết, nếu những người đến quấy rầy cuộc sống của cậu, vậy là tốt nhất, nếu khăng khăng một mực, cậu cũng ngại cả hai bên đều chịu thiệt.

Loading...