“Cái gì? Sao thể chứ? Học trưởng rõ ràng là trai thẳng mà!” Tôi kinh ngạc đến mức đ.á.n.h rơi cả điện thoại của Nại Nại xuống bàn.
Cậu xót xa nhặt điện thoại lên, bất mãn cằn nhằn: “Thẳng thật chắc chỉ là lớp vỏ bọc thôi. Quan trọng là cưa đổ mà thèm báo cho một tiếng! Chúng còn thể vui vẻ làm bạn nữa hả?”
Tôi trợn tròn mắt: “Cậu đang cái quái gì thế?”
Nại Nại hậm hực: “Cậu tưởng nhận chắc? Cái trong ảnh chính là chứ ai! Cái áo khoác đen đó chính là chiếc áo mua cùng còn gì!”
Ly
Tôi c.h.ế.t lặng như phỗng đá, đó vội giật lấy điện thoại từ tay để cho kỹ. Từ kiểu tóc, vóc dáng cho đến bộ quần áo của nam thanh niên da đen , tất thảy đều chỉ đó chính là , hoặc chí ít là một kẻ giống đến kinh ngạc.
Tôi lẩm bẩm tự hỏi: “Chuyện ... chuyện thật quá hoang đường.”
Nại Nại thì đắc thắng cực kỳ, thao thao bất tuyệt: “Thấy , ngay là mà! Chẳng lẽ tấm gương triệu hồi đó thực sự linh nghiệm đến ? Ái chà, thật hối hận vì hôm đó thử một .”
Tấm gương triệu hồi?
Tôi bừng tỉnh đại ngộ, dường như nắm bắt mắt xích quan trọng nhất của bộ sự việc. Đó là chuyện của tuần . Ai cũng mỗi ngôi trường đều ít nhiều những giai thoại kinh dị khiến rợn tóc gáy, và trường cũng ngoại lệ.
Tương truyền rằng đúng 11 giờ 11 phút đêm, nếu ai tấm gương lớn ở chiếu nghỉ cầu thang tầng 3 tòa nhà thí nghiệm cũ, thầm niệm tên thích, chỉ cần gương hiện lên hình bóng đó thì sẽ tỏ tình thành công và ở bên mãi mãi. Vì kiểm chứng thực hư, và Nại Nại lẻn đó đêm Chủ nhật .
Đêm đó trăng mờ thưa, tòa nhà thí nghiệm im lìm như tờ, tối đen như mực. Chúng cầm đèn pin rón rén bò lên tầng 3. 11 giờ 11 phút, tấm gương soi ở góc cầu thang, nhắm chặt mắt, tâm niệm tên thương trong lòng, căng thẳng đến mức dám hé mắt .
Ngay khi định bật đèn pin để soi gương thì một luồng sáng mạnh đột ngột quét qua. Nại Nại sợ hãi hét lên một tiếng, cũng dọa cho mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
“Mấy đứa lén lút làm gì ở đây hả?!” Hóa đó là bảo vệ trường đang tuần tra.
Nại Nại thở phào nhẹ nhõm: “Thầy ơi, dọa là c.h.ế.t đấy ạ!”
Ông bảo vệ hồ nghi đ.á.n.h giá chúng quát lớn: “Nửa đêm ngủ còn mò đây làm gì?! Còn mau biến về ký túc xá, nếu thì theo lên phòng bảo vệ bản kiểm điểm!”
Nại Nại vội vàng xua tay, nắm lấy tay chạy bán sống bán c.h.ế.t xuống cầu thang. Tôi nhớ mang máng lúc đó ngoái đầu tấm gương một cái. Trong bóng tối lờ mờ, mặt gương phản chiếu một bóng thấp thoáng. Khi cứ ngỡ đó là bóng của ông bảo vệ.
bây giờ ngẫm , lúc đó ông tít phía cầu thang, ngoài phạm vi phản chiếu của mặt gương.
Sắc mặt trắng bệch, run rẩy hỏi Nại Nại: “Cậu tin rằng... linh hồn trong gương thực sự tồn tại ?”
Để chứng minh những lời là sự thật chứ hoang tưởng, đưa Nại Nại về căn hộ đang thuê ở ngay cạnh trường học.
Bà chủ nhà đang ở lầu, thấy dẫn theo Nại Nại lên liền đon đả hỏi: “Thiên Thu đấy , cuối cùng cháu cũng tìm ở ghép ? Mà , mấy ngày nay cháu gặp chuyện gì vui ? Mấy bận chạm mặt cháu, thấy cháu cứ lầm lì, gương mặt lạnh như tiền, chào hỏi cũng chẳng thèm để ý. Tôi còn đang tự nhủ, là cháu em sinh đôi nào đó, chứ thằng bé Thiên Thu vốn dĩ hiểu lễ nghĩa cơ mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nam-nhan-trong-guong/chuong-3.html.]
...
Nại Nại lén kéo kéo áo , cả cứng đờ, chỉ lắp bắp đáp cho qua chuyện: “Dạ... ạ... Chắc tại dạo tâm trạng cháu tệ một chút thôi. Vậy tụi cháu xin phép lên lầu ạ.”
Bà chủ nhà tỏ vẻ thấu hiểu, rộng lượng xua xua tay hiệu cho chúng lên.
Đứng cửa nhà, móc chìa khóa nhưng bàn tay chần chừ dám mở cánh cửa . Nại Nại thấy thế liền thúc giục: “Này, cái gì mà lo lắng chứ, còn ở đây ! Hơn nữa ban ngày ban mặt, bà chủ nhà ở ngay lầu, nếu gặp chuyện gì thì cứ hét to cứu mạng là mà!”
Tôi ngẫm nghĩ thấy lời cũng lý, vì thế nghiến răng một cái, tra chìa ổ mở cửa.
Vừa bước phòng khách, Nại Nại trầm trồ cảm thán với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: “Oa, gian ở đây tuyệt thật đấy, tiền thuê chắc chắn là đắt đỏ lắm đúng ?”
Tôi chút mất hồn, đáp bâng quơ: “Cũng tạm , làm thêm vài công việc nữa cũng miễn cưỡng ứng phó .”
“ là một tự lập tự cường mà, Thiên Thu. , vẫn khỏe chứ? Dạo hai liên lạc gì ?” Nại Nại đột ngột hỏi.
Nhắc đến , ấn tượng duy nhất trong là những chuyển nhà dứt và những cuộc tái hôn liên miên của bà. Mọi đều bà khắc phu, bởi những chồng mới cưới của bà luôn gặp các loại t.a.i n.ạ.n ngoài ý t.ử vong chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi. Sau nỗi bi thương ngắn ngủi từ đám tang mang , chẳng bao lâu đắm chìm mật ngọt của cuộc hôn nhân kế tiếp, cứ thế xoay vần như một vòng lặp hồi kết.
, sự thật vốn dĩ như .
Tôi lắc đầu, đáp lời qua loa cho xong chuyện: “Từ khi đại học đến nay, chúng cũng liên lạc gì mấy.”
Nại Nại đồng cảm nhún vai, đột nhiên hét to một tiếng: “Á! Quên mất trọng điểm ! Cậu bảo cái thứ linh hồn trong gương đang ở ?”
Tôi hít một thật sâu, đó đột ngột đẩy cửa phòng vệ sinh . Thế nhưng, đập mắt chẳng gì ngoài những mảnh kính vỡ vụn vương vãi khắp sàn nhà. Tôi thể tin nổi mà bước trong, kéo tấm rèm bồn tắm nhưng vẫn thấy bóng dáng của đàn ông giống hệt cả.
“Sao thể như ? Rõ ràng lúc ...” Tôi lẩm bẩm, ánh mắt ngừng đảo quanh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ ngóc ngách nào trong phòng vệ sinh nhỏ hẹp mà gã đàn ông thể đang lẩn trốn.
Nại Nại những mảnh gương vỡ, liền đưa một suy đoán kỳ quái: “Có khi nào vì gương vỡ nên mất vật dẫn, gã đó cũng biến mất luôn ?”
Tôi suy nghĩ một hồi, cảm thấy khả năng cao nên khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Chuyện là như ?”
Nại Nại vỗ vai an ủi : “Đừng lo lắng quá mà, là đêm nay ở đây ngủ với cho chắc nhé.”
“Hả? Có đấy?”
Cậu nở một nụ tinh quái: “Đương nhiên là , chúng là bạn mà!”
Đến lúc hoàng hôn buông xuống, khi Nại Nại đang đề nghị gọi đồ ăn nhanh thì điện thoại của đột ngột nhận một bức thư điện t.ử từ gửi xác định. Tôi mở xem thì phát hiện ký tên thế mà là bạn gái của học trưởng Triết Thay.
Đại ý của bức thư là hẹn quán bar Hoa Hồng Đen 9 giờ tối nay để “ chuyện t.ử tế” một .