Mỹ nhân yếu đuối làm npc bị mọi người ghét trong trò chơi vô hạn - Chương 17: Lời đồn học đường (8)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-28 15:13:00
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Từ đ.á.n.h thức bởi cơn khát. Cậu ho một tiếng, cảm thấy cổ họng khô khốc vô cùng, đầu cũng váng vất.

Bị cảm ?

Khương Từ chống dậy, phát hiện bên cạnh một bóng . Tuyên Hồng Lãng ? Khương Từ chậm chạp bò xuống giường. Bên ngoài trời vẫn còn tối, nếu là bình thường Khương Từ chắc chắn sẽ nghĩ xem Tuyên Hồng Lãng , nhưng hiện tại thấy hoa mắt chóng mặt. Cậu loạng choạng đến cạnh bàn, nơi đó cốc nước Tuyên Hồng Lãng từng dùng, bên trong còn hơn nửa cốc nước.

Chiếc lưỡi nhỏ nhắn linh hoạt l.i.ế.m l.i.ế.m đôi môi khô nẻ, Khương Từ chằm chằm chiếc cốc qua sử dụng, cuối cùng vẫn cưỡng sự cám dỗ mà bưng lên.

Cậu quá khát, cổ họng như lửa đốt, động tác uống nước chút dồn dập. Những giọt nước kịp nuốt trôi chảy dọc theo yết hầu nhỏ nhắn, làm ướt một mảng áo n.g.ự.c thiếu niên.

Uống nước xong, Khương Từ tỉnh táo hơn đôi chút. Nhờ ánh sáng mờ ảo, thấy ký túc xá vẫn giữ nguyên trạng thái khi ngủ, quần áo của Tuyên Hồng Lãng vẫn treo ngay ngắn một bên, nhưng đối phương thì thấy tăm .

Khương Từ bất an túm chặt áo ngủ, nửa đêm nửa hôm Tuyên Hồng Lãng chứ?

“Cộc cộc cộc!” Ngoài cửa đột nhiên vang lên ba tiếng gõ.

Âm thanh đột ngột khiến Khương Từ suýt chút nữa hét thành tiếng. Cậu mở to đôi mắt , chằm chằm cửa như thể bên ngoài thú dữ.

Tiếp đó, giọng của Tuyên Hồng Lãng truyền từ bên ngoài: “Khương Từ? Cậu tỉnh ?”

Cảm giác căng thẳng sợ hãi đột nhiên tan biến, Khương Từ đáp một tiếng, nhanh chân đến bên cửa kéo cửa . Chỉ thấy Tuyên Hồng Lãng ăn mặc chỉnh tề bên ngoài, thấy mở cửa liền khẽ : “Xin , làm thức giấc .”

“Không gì, cũng xuống giường uống nước.” Nói xong, Khương Từ cảm thấy ngượng nghịu, dùng cốc nước của đối phương mà hỏi qua. Tuyên Hồng Lãng dường như chẳng hề để tâm, nóng lòng lách ký túc xá, lúc Khương Từ mới chú ý thấy đối phương đang xách một chiếc túi nhỏ.

Tuyên Hồng Lãng thong dong đặt đồ xuống, gật đầu với Khương Từ: “Lại đây .”

Trông vẻ tâm trạng của đang , mặt luôn nở nụ . Khương Từ thấy nụ chút quen thuộc, một cảm giác quái dị thoáng hiện lên, nhưng vì tin tưởng Tuyên Hồng Lãng, vẫn ngoan ngoãn xuống, bắt đầu lấy đồ : giấy tuyên màu trắng và bút.

Sắc mặt Khương Từ trở nên trắng bệch, nhận gì đó , ngước lên Tuyên Hồng Lãng đang híp mắt: “Tuyên… Tuyên Hồng Lãng??”

Những thứ cách đây lâu họ mới dùng qua, đạo cụ bắt buộc để chơi Bút Tiên.

Không , quá ! Khương Từ theo bản năng chạy trốn, nhưng đối phương cầm lấy chiếc bút, cứng rắn ấn tay : “Chúng chơi Bút Tiên .”

Thân nhiệt lạnh lẽo giống con , nụ khác với thường ngày, Khương Từ run rẩy đôi tay thoát .

“Không…”

Tiếng bất lực mang theo tiếng nghẹn, Khương Từ phản kháng kịch liệt. Ngay lúc , lòng bàn tay một thứ gì đó thô ráp quẹt qua. Khương Từ cúi đầu xuống, đầu ngòi bút thế mà biến thành một chiếc lưỡi đỏ hỏn, đang si mê l.i.ế.m láp lòng bàn tay .

“A a a a a a a!”

Khương Từ sợ hãi hét t.h.ả.m một tiếng, liều mạng vứt chiếc bút trong tay , nhưng nó cứ như dính chặt tay . Cậu dậy định chạy trốn, nhưng tay Tuyên Hồng Lãng siết chặt. Tay đối phương lạnh lẽo cứng đờ, hiện lên một màu xanh trắng, những mảng vết xác c.h.ế.t lớn nổi lên bề mặt da.

“Hù ——” Một luồng khí lạnh lẽo ghé sát , nụ của Tuyên Hồng Lãng đổi, nhưng m.á.u thịt mặt thối rữa một nửa, từng mảng thịt rơi rụng xuống, Khương Từ thậm chí thể thấy những chiếc răng trắng hếu bên trong.

Tuyên Hồng Lãng nhe răng : “Thấy vui ? Vậy chúng chơi trò nhé?”

Khuôn mặt đó càng lúc càng tiến gần Khương Từ hơn…

???

Khương Từ co giật một cái, mạnh mẽ mở to hai mắt, phát hiện vẫn đang yên giường, Tuyên Hồng Lãng đang ngay bên cạnh . Hóa tất cả chỉ là một giấc mơ. Tuyên Hồng Lãng bên cạnh dường như làm thức giấc, mơ màng mở mắt, vươn tay vỗ vỗ lưng trấn an: “Gặp ác mộng ?”

Tuyên Hồng Lãng khi tháo kính, đôi mắt còn ngái ngủ trông vô cùng dịu dàng. Khương Từ đang hoảng sợ tột độ nhịn thở phào nhẹ nhõm: “Ừm.”

“Mơ thấy gì thế?” Giọng đối phương vẫn còn vương chút ngái ngủ.

“Tôi… mơ thấy bảo chơi Bút Tiên…”

Tuyên Hồng Lãng như tỉnh táo , Khương Từ bằng một ánh mắt kỳ lạ. Khương Từ đến mức ngượng nghịu mới chậm rãi tiếp: “Sau đó biến thành ma…”

Tuyên Hồng Lãng bật , Khương Từ cũng thấy giấc mơ của buồn , nhịn theo, nhưng thấy Tuyên Hồng Lãng khẽ : “Có biến thành thế ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/my-nhan-yeu-duoi-lam-npc-bi-moi-nguoi-ghet-trong-tro-choi-vo-han/chuong-17-loi-don-hoc-duong-8.html.]

Thịt thối ngay lập tức bao phủ cả khuôn mặt, nhiều chỗ lộ xương trắng ghê . Khuôn mặt của Tuyên Hồng Lãng trùng khớp với giấc mơ, Khương Từ đang mặt đầy kinh hãi, nở một nụ âm hiểm: “Phải ?”

“A a a a a!” Khương Từ bật dậy khỏi giường. Tuyên Hồng Lãng ở bên cạnh làm cho giật , kinh ngạc Khương Từ, đồng thời vươn tay trấn an : “Gặp ác mộng ?”

Chát! Cánh tay của Tuyên Hồng Lãng Khương Từ hất văng . Câu trùng khớp một cách quái dị với cảnh tượng trong mơ, Khương Từ run lẩy bẩy bò góc giường, co thành một cụm áp chặt tường, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng và cảnh giác.

Tuyên Hồng Lãng ngơ ngác một Khương Từ đang xù lông đầy cảnh giác, cuối cùng cũng nhận tình hình . Hắn xoay xuống giường bật đèn.

Ánh đèn đột ngột bật sáng xua tan bóng tối trong phòng. Tuyên Hồng Lãng chân trần, mặc bộ đồ ngủ màu xanh thẫm bên , quan tâm hỏi: “Khương Từ?”

Vì động tác lúc nãy mà cổ áo thiếu niên mở rộng, lúc đang giường với dáng vẻ xộc xệch, hồn Tuyên Hồng Lãng, đôi môi vốn hồng nhuận nay trắng bệch vô cùng. Tuyên Hồng Lãng thấy dáng vẻ của thiếu niên dường như ý thức điều gì đó, vội vàng cúi lục lọi, đó gấp gáp cầm lấy xấp bùa chú còn : “Cậu , đây là bùa do đại sư vẽ, thể trừ tà đuổi quỷ!”

Trên lá bùa màu vàng đất là những đường nét ngay ngắn vẽ bằng chu sa. Những ngón tay trắng nõn run rẩy túm lấy lá bùa Tuyên Hồng Lãng đưa tới, giật mạnh lấy. Khương Từ mím môi nắm chặt lá bùa, quả nhiên nó giống hệt những lá bùa Tuyên Hồng Lãng dán cửa sổ lúc . Khương Từ như rút cạn sức lực, cả nhũn . Lúc mới chợt nhận sợ đến mức mồ hôi lạnh đầm đìa.

Lúc trời gần sáng, cả Khương Từ và Tuyên Hồng Lãng đều còn tâm trí để ngủ. Nghe xong giấc mơ của Khương Từ, Tuyên Hồng Lãng khẽ nhíu mày: “Đây chắc chắn là một giấc mơ bình thường.”

Thiếu niên khoác chiếc áo khoác rộng, chân đôi dép lê hình đầu gấu trúc, lúc đang bưng một cốc nước nóng. Có lẽ vì cơn ác mộng , cách Tuyên Hồng Lãng xa, lá bùa cất kỹ trong túi áo. Nghe , ngước Tuyên Hồng Lãng.

“Nơi thường xuyên sinh sống thường dễ thu hút Môn Thần. Một khi Môn Thần, những thứ tà ác sẽ thể tùy ý .”

“Chúng buộc nhận lời mời của chủ nhân mới thể nhà.” Tuyên Hồng Lãng đeo kính, vẻ mặt nghiêm túc. Không hiểu dáng vẻ của nét tương đồng tinh tế với Thẩm Thành Khâm. Khương Từ nhịn chằm chằm đôi lông mày của đến xuất thần, đúng lúc .

[Chú ý kỹ , kiến thức ở thế giới linh dị là dùng chung đấy.]

!!!

Hóa là dùng chung á! Được hệ thống nhắc nhở, Khương Từ vội vàng ngay ngắn như một học sinh ngoan ngoãn đang chăm chú giảng. Tuyên Hồng Lãng vốn đang cảm thấy khó chịu vì sự xa cách của Khương Từ, lúc thấy hành động của thì ngẩn , lời định cũng khựng . Hắn chằm chằm đôi mắt sáng long lanh của Khương Từ mà mất hồn.

?

Khương Từ kỳ lạ sờ sờ mặt : “Sao tiếp? Trong mơ mà mở cửa thì chúng cũng ạ?”

Tuyên Hồng Lãng khẽ hắng giọng, tiếp: “Đối với những thứ lợi hại, ngay cả trong mơ cũng tính là ‘giấy thông hành’. May mà khi ngủ dán bùa khắp phòng.”

“Đây là ‘mộng trong mộng’. Trên hai vai và đỉnh đầu mỗi đều một ngọn lửa, nếu ban đêm thấy ai gọi tên đầu , lửa sẽ tắt. Khi khí hỏa của con yếu , dễ tà ma đeo bám.” Ngón tay Tuyên Hồng Lãng khẽ chạm vai Khương Từ, vẻ mặt nghiêm nghị: “Nếu một liên tục kinh sợ, ngọn lửa vai cũng sẽ trở nên yếu ớt, gần như là tắt.”

Khương Từ nín thở, nhịn đầu vai : “Vậy là bám theo ? Có là vị Bút Tiên tối nay ?”

Bị đôi mắt ngấn nước đầy sự tin tưởng của thiếu niên chằm chằm, Tuyên Hồng Lãng hít sâu một , suýt chút nữa kìm mà gật đầu.

“Chắc .” Tuyên Hồng Lãng cố gắng nở một nụ : “Nghe vẻ giống vị Bút Tiên gặp đêm đầu tiên hơn.”

“Hả?”

“Xem chuyện nhiều điểm nghi vấn. Nếu buồn ngủ, chúng lẻn ngoài ngay bây giờ, đưa gặp một .”

Khương Từ tinh thần chấn chỉnh vội vàng gật đầu. Cậu trực giác thấy Tuyên Hồng Lãng chuẩn đưa gặp một nhân vật quan trọng.

[Biết thể tìm thấy manh mối để thông quan sớm!] Khương Từ thầm với hệ thống. Cậu cứ ngỡ hệ thống cũng sẽ vui lây, ngờ hệ thống nhắc nhở: [Chú ý thiết lập nhân vật, đừng để Boss phát hiện .]

Khương Từ vội gật đầu. Cậu tự cảm thấy phó bản phát huy , đến nay mới chỉ kích hoạt OOC đúng một , chỉ cần giữ vững thì chắc chắn sẽ dây dưa gì với Boss.

Sáng sớm khuôn viên trường hầu như ai. Tuyên Hồng Lãng vắt vẻo bờ tường Khương Từ vụng về leo lên. Tường bao quanh trường học cao hai mét bảy, Khương Từ giẫm lên đống gạch đá xếp sẵn, nỗ lực bò lên, nhưng cơ thể cũng “phế” y hệt cơ thể cũ của , thể tự chống lên nổi. Một bàn tay rắn chắc mạnh mẽ đột ngột nắm lấy cánh tay Khương Từ, giây tiếp theo, một lực kéo cực lớn khiến bay bổng lên !

Tuyên Hồng Lãng siết chặt lấy eo Khương Từ, kéo cả lòng. Ở góc độ , chỉ cần cúi đầu là thể thấy hàng lông mi dài cong vút và đôi môi mọng nước. Đã , thiếu niên còn tỏa mùi sữa tắm y hệt . Tuyên Hồng Lãng nửa thật nửa đùa phàn nàn: “Ngốc c.h.ế.t .”

Họ cùng lên xe buýt, giữa đường chuyển xe mấy , càng càng vắng vẻ. Khương Từ chút lạ lẫm ngoài cửa sổ. Tuyên Hồng Lãng buồn Khương Từ đang dán mặt kính xe: “Cậu sợ đem bán ?”

Khương Từ đầu nở một nụ rạng rỡ với : “Cậu chắc chắn sẽ làm thế.”

Nụ của thiếu niên chút vẩn đục, lúc chỉ sự tin tưởng tâm ý, ác mộng đêm qua dường như ảnh hưởng đến . Tuyên Hồng Lãng ngẩn , đó rời mắt khỏi cái đối diện của thiếu niên.

Ba tiếng , cuối cùng họ cũng đến đích. Khương Từ mặt mày tái mét cổng. Hai bên đường trồng đầy cây tùng cây bách, những bức tượng trấn mộ thú mặt mày hung dữ sừng sững phía . Tấm biển “Nghĩa trang Tế Trình” dựng ngay cách đó xa.

Loading...